Mặt trời đã lên cao, đổ những tia nắng vàng óng xuống mặt sông Cái Răng. Cái nắng sớm nay không còn dịu dàng như buổi bình minh nữa, mà đã bắt đầu chói chang, làm cho những giọt sương còn đọng trên lá bần long lanh rồi tan biến. Chợ nổi đang dần tàn.
Những chiếc thuyền lớn bắt đầu thu dọn hàng. Những trái dừa tươi không còn xếp thành từng chồng cao vút, những bó rau muống, rau ngổ đã vơi đi nhiều sau một buổi sáng mua bán. Người bán vã mồ hôi lau vội lên trán, cất tiếng rao cuối cùng, giọng đã khản đặc sau bao nhiêu tiếng chào mời. Từng chiếc thuyền nhỏ lặng lẽ tách khỏi dòng người, rẽ nước đi về những nhánh sông nhỏ hơn, như những cánh chim sau một buổi kiếm mồi đang bay về tổ.
Trên những chiếc ghe bán hủ tiếu, bánh canh, nồi nước lèo đã cạn, lửa đã tắt. Hơi nước không còn bốc lên nghi ngút, mà chỉ còn lại những vệt dầu loang lổ trên mặt sông. Người phụ nữ ngồi ở mũi thuyền nhìn ra xa, đôi mắt đượm buồn. Chị ta đã dậy từ bốn giờ sáng, đã chèo thuyền đi hơn hai tiếng đồng hồ mới tới chợ. Giờ đây, khi buổi chợ đã tàn, chị lại bắt đầu một hành trình dài để về nhà. Trên thuyền còn ít bánh, ít hủ tiếu chưa bán hết, chị nghĩ bụng sẽ đem về cho lũ nhỏ.
Một chiếc thuyền bán trái cây đi ngang, trên thuyền còn vài chùm nhãn, vài trái măng cụt. Người đàn ông trên thuyền cất giọng rao lần cuối, giọng đã khàn đặc nhưng vẫn cố gắng kéo dài: “Ai... ơi... nhãn lồng đây... măng cụt đây...” Nhưng chẳng còn ai đáp lại. Chỉ còn tiếng chim kêu trên những hàng cây ven sông, và tiếng nước vỗ nhẹ vào mạn thuyền.
Tôi vẫn ngồi trên chiếc xuồng nhỏ, không muốn rời đi. Cảm giác như mình vừa chứng kiến một bữa tiệc lớn, giờ đây khách đã về hết, chỉ còn lại những dư vị ngọt ngào, man mác buồn. Mặt sông rộng ra, không còn cảnh chen chúc, tấp nập. Những chiếc thuyền cuối cùng cũng lặng lẽ rời bến, để lại những vệt sóng lăn tăn rồi tan biến.
Tôi nhìn lên bầu trời. Nắng đã gay gắt hơn, làm cho mặt sông lấp lánh như dát bạc. Những cơn gió nhẹ thoảng qua, mang theo mùi phù sa, mùi cá, mùi rau củ còn vương vấn. Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng ghi nhớ tất cả: cái mùi, cái âm thanh, cái không khí của buổi chợ sớm vừa qua.
Bỗng nhiên, tôi nhận ra rằng cuộc đời cũng giống như một buổi chợ nổi. Có lúc tấp nập, ồn ào, có lúc lặng lẽ, cô đơn. Người đến, người đi, mua bán, trao đổi, rồi ai cũng phải trở về với dòng sông của riêng mình. Những cuộc gặp gỡ, những lời chào mời, những tiếng cười nói, tất cả chỉ diễn ra trong khoảnh khắc, rồi tan biến như những vệt sóng trên mặt nước.
Chiếc xuồng của tôi nhẹ nhàng trôi. Tôi không vội, không muốn vội. Tôi muốn ở lại thêm chút nữa, để nghe tiếng nước vỗ, để nhìn những tia nắng xuyên qua những tán cây, để cảm nhận cái lặng lẽ của dòng sông sau một buổi chợ sớm.
Chợ đã tàn. Nhưng trong lòng tôi, những hình ảnh, những âm thanh, những mùi hương của buổi chợ nổi Cái Răng vẫn còn đó, như một bức tranh đẹp, như một bài ca dịu dàng về cuộc sống trên sông nước miền Tây. Tôi sẽ mang theo nó, như mang theo một kỷ niệm ấm áp, để mỗi khi nhớ lại, lòng lại thấy bình yên.
Dòng sông vẫn chảy, chảy mãi ra biển lớn. Những chiếc thuyền đã khuất dần sau khúc quanh. Chỉ còn lại tôi, và mặt sông lặng lẽ, và trong lòng một nỗi nhớ về buổi chợ sớm vừa qua.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Bạn đã đọc hết truyện ✨