🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Sương vẫn còn dày lắm. Tôi ngồi trên mũi ghe, nhìn xuống mặt sông mà thấy cả một tấm màn trắng đục trải dài vô tận. Hơi nước bốc lên từ dòng Cái Răng, quyện vào không khí se lạnh của buổi sớm mai, phả vào mặt tôi thứ ẩm ướt mằn mặn quen thuộc. Dưới ghe, mái chèo của bà Năm khẽ khàng khuấy nước, từng nhịp đều đặn như một điệu ru cổ xưa của dòng sông. Tiếng nước vỗ vào mạn ghe nghe rất nhỏ, như một lời thì thầm vừa đủ để đánh thức những giấc mơ còn đang vương vấn trên mặt nước.

Bà Năm ngồi phía sau, tay cầm mái chèo gỗ trầm đã bóng loáng vì năm tháng. Bà không nói gì, chỉ nhìn về phía trước, nơi mờ mịt sương khói. Tôi biết bà đang lắng nghe. Lắng nghe tiếng sông thở, tiếng cá quẫy đâu đó dưới lòng nước, và xa xa, một tiếng gà eo óc từ phía bờ nào vọng lại. Cả không gian như còn đang ngái ngủ, chỉ có hơi thở của dòng sông là thức dậy sớm nhất.

Mặt sông phẳng lặng như một tấm gương lớn bị hơi thở của trời đất làm mờ đi. Thỉnh thoảng, một làn gió nhẹ lướt qua, cuốn theo những dải sương mỏng tang, để lộ ra một khoảng nước trong veo màu xanh lục. Rồi sương lại ùa về, che phủ tất cả, như thể dòng sông không muốn ai nhìn thấy vẻ đẹp nguyên sơ của mình quá sớm. Tôi ngồi yên, để hơi sương thấm vào da thịt, cảm nhận cái lạnh buốt nhẹ nhàng len lỏi khắp cơ thể.

Từ xa, tiếng mái chèo bắt đầu rộn rã hơn. Không còn là nhịp đơn độc của ghe bà Năm nữa. Đã có thêm những tiếng khác, lúc gần lúc xa, vọng về từ những chiếc xuồng nhỏ đang lần mò trong màn sương. Có tiếng người gọi nhau, tiếng cười khẽ, và mùi khói bếp từ một ghe nào đó đã nổi lửa nấu nước, phảng phất trong không khí. Một mùi củi khô cháy, mùi gạo mới thổi, hòa cùng mùi tanh nồng của cá tôm dưới ghe, tạo nên một thứ hương vị đặc biệt chỉ có ở chợ nổi buổi sớm.

Bỗng nhiên, mặt sông như sáng bừng lên. Những tia nắng đầu tiên của ngày mới len lỏi qua kẽ lá, qua những vạt sương mù, chiếu xuống mặt nước những vệt sáng vàng óng. Sương bắt đầu tan dần, từng lớp một, để lộ ra một thế giới đang cựa quậy. Những chiếc ghe, những chiếc xuồng hiện ra từ trong màn sương, lúc đầu còn mờ ảo, sau rõ dần. Người ta đã thấy được mặt nhau, thấy được hàng hóa chất đầy trên mũi thuyền. Có ghe chở đầy dừa, xếp thành từng chồng cao ngất. Có xuồng đầy ắp rau muống, bông súng, mướp hương còn đẫm sương đêm. Lại có ghe chở những thúng cá linh, cá rô đồng còn quẫy đạp, lấp lánh dưới ánh nắng.

Tiếng rao bắt đầu vang lên. Giọng người đàn bà trên ghe dừa lanh lảnh: “Dừa ơi… dừa ngọt…”. Giọng người đàn ông trên xuồng rau trầm ấm: “Rau muống… bông súng đây…”. Những tiếng rao đan xen vào nhau, như một bản hợp xướng của sông nước. Người mua cũng bắt đầu xuất hiện. Những chiếc xuồng nhỏ len lỏi giữa các ghe lớn, người mua chỉ tay, người bán nhanh nhảu vớ lấy mớ rau, con cá, cân xong thả vào xuồng người mua. Tiền trao qua, cháo đổi lại, tất cả diễn ra nhanh gọn trên mặt nước, như một điệu múa thuần thục.

Tôi nhìn theo những đôi tay thoăn thoắt ấy, những khuôn mặt đã in hằn dấu vết nắng gió nhưng vẫn rạng ngời trong ánh bình minh. Cuộc sống cứ thế trôi theo dòng nước, từ tờ mờ sáng cho đến tận chiều tà. Mỗi người một phận, mỗi chuyến hàng một câu chuyện. Và dòng Cái Răng vẫn lặng lờ chảy, chở theo bao kiếp người, bao mưu sinh, bao niềm vui và nỗi nhọc nhằn. Sương đã tan hẳn, mặt trời lên cao, và chợ nổi Cái Răng đã hoàn toàn tỉnh giấc.

Hết Chương 1

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 2
Tiếp →