🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Bà Năm đang ngồi trên cái ghế nhựa cũ đặt sát tường hành lang, hai bàn tay đặt lên đùi, mắt nhìn về phía cửa thang máy không chớp.

Châu đứng lại ở đầu hành lang, chưa bước tới. Đã gần hai giờ sáng. Đèn hành lang tầng bốn vẫn còn cái bóng hỏng từ tuần trước, chỗ trước phòng 401 tối hơn một khoảng. Bà Năm ngồi đúng vào cái khoảng sáng-nửa-tối đó, mặt in bóng chéo như người ngồi dưới bóng của chính mình.

Châu vừa về ca. Còn mặc đồng phục trắng. Chưa thay, chưa rửa mặt. Cái phong bì giấy đựng bản in từ Wayback Machine vẫn còn cầm trên tay từ lúc Duy đưa mấy tiếng trước.

Bà Năm không quay lại, nhưng nói:

"Con vừa về."

Không phải câu hỏi.

Châu bước lại. Kéo cái ghế nhựa khác — loại ghế cùng kiểu, đặt sát tường đối diện như một thói quen có từ trước khi Châu dọn đến — và ngồi xuống.

"Dạ. Ca tối."

Bà Năm gật đầu một cái nhỏ. Hai người ngồi im. Từ dưới đường vọng lên tiếng xe máy xa dần, rồi im. Máy lạnh phòng ai đó chạy rì rì trong tường.

Châu đặt phong bì giấy lên lòng. Không mở ra.

"Bà biết cô Chi không?"

Bà Năm không cử động. Không quay nhìn Châu. Nhưng hai bàn tay trên đùi siết lại một cái, rất khẽ, rồi thả ra.

"Ai nói với con?"

"Con và anh Duy tìm được. Trên mạng. Một bài viết cũ, diễn đàn văn học năm 2004." Châu dừng lại. "Cô ấy mất ở bệnh viện tâm thần quận Năm. Một mình."

Im lặng.

Không phải im lặng của người không biết nói gì. Là im lặng của người đã ngồi với một điều lâu quá đến mức không còn cần nói nữa.

Bà Năm nói, giọng không thay đổi:

"Tôi biết."

Châu nhìn bà. Bà vẫn nhìn về phía cửa thang máy.

"Bác bảo vệ — bác Tám — kể cho tôi nghe từ hồi đó. Cô ấy ở đây được hơn một năm. Ít ra ngoài. Đặt cơm giao tận cửa. Mấy tháng cuối thì không còn nghe tiếng gõ bàn phím nữa." Bà ngừng. Một ngón tay gõ nhẹ lên lòng bàn tay kia, không thành nhịp. "Tôi hỏi bác Tám sao không báo ai. Bác nói có báo. Chủ nhà lên gõ cửa, cô mở ra, bảo không sao. Vậy thôi."

"Nhưng bà không nói với ai." Châu nói khẽ. Không phải lên án.

"Có ích gì nữa." Bà Năm nói. Cũng không phải câu hỏi. "Cô ấy đã mất rồi. Nói ra thì được gì. Người ta chỉ đồn. Rồi phòng này khó cho thuê. Rồi chủ nhà bực. Rồi thôi."

Châu mở phong bì. Lấy tờ giấy in ra, không đưa cho bà, chỉ nhìn xuống.

"Bài viết đó ghi: cô ấy đã chiến đấu một mình trong thời gian dài. Những người biết cô đều nói cô viết đẹp lắm. Nhưng không ai biết cô đang..." Châu dừng lại. Tìm từ. "...đang chìm."

Bà Năm không nói gì.

"Con nghĩ bà nên biết," Châu tiếp tục, "không phải để buồn thêm. Mà vì... cô ấy đã ở đây. Phòng 404 này. Bà là người sống gần cô ấy nhất, lâu nhất." Châu gấp tờ giấy lại, đặt vào phong bì. "Ích là để người ta không quên cô ấy đã ở đây."

Lần đầu tiên từ khi Châu ngồi xuống, bà Năm quay đầu.

Nhìn thẳng vào mắt Châu.

Bà già hơn Châu nghĩ khi nhìn ở góc này. Dưới ánh đèn hành lang, da mặt bà nhăn theo những chiều khác nhau, mỗi chiều một câu chuyện không ai hỏi. Mắt bà không ướt. Nhưng có gì đó trong đó như mặt nước ao đứng yên quá lâu — sâu, và không thể nhìn thấy đáy.

Châu không nhìn đi.

Hai người ngồi nhìn nhau dưới hành lang lúc hai giờ sáng, xung quanh là các cánh cửa đóng im.

Rồi bà Năm quay mặt đi. Nhìn về phía cửa phòng 404.

Giọng bà xuống thấp hơn, như nói cho mình hơn là cho Châu:

"Có một đêm... tôi nghe tiếng khóc ngoài hành lang. Nhỏ lắm. Kiểu khóc của người đang cố không để ai nghe." Bà dừng. "Tôi ra cửa nhìn qua khe. Cô ấy đang ngồi trước cửa phòng mình. Tựa lưng vào tường. Tay ôm gối."

Châu không dám thở mạnh.

"Tôi đứng trong cửa. Tay đã nắm tay nắm cửa rồi." Bà Năm nhìn bàn tay phải của mình. Ngón cái và ngón trỏ khép lại với nhau, như đang nắm một thứ không có ở đó. "Nhưng tôi không gõ."

Im lặng.

"Tôi tự nói: khuya rồi, mình làm phiền. Cô ấy muốn ở một mình. Can thiệp vào làm gì." Giọng bà không thay đổi, đều và khô, nhưng chính sự đều đặn đó làm Châu thấy đau hơn. "Rồi tôi quay vào. Đóng cửa lại."

Châu nhìn tay bà. Ngón cái và ngón trỏ vẫn khép.

"Sáng hôm sau cô ấy vẫn còn đó. Tôi thấy cô lấy báo sáng trước cửa. Tôi ra lấy báo của mình. Hai người nhìn nhau. Cô ấy gật đầu chào. Tôi gật lại. Rồi ai vào phòng nấy."

Bà Năm thả tay ra. Đặt lại lên đùi như cũ.

"Tôi không bao giờ hỏi cô ấy đêm đó có sao không."

Châu không biết nên nói gì. Không có gì để nói. Không có câu nào đặt vừa vào chỗ đó.

Nên Châu không nói gì.

Hai người ngồi im thêm một lúc. Tiếng máy lạnh trong tường vẫn rì rì. Ánh đèn hành lang không thay đổi.

Châu đứng dậy trước. Cầm phong bì giấy. Nhìn xuống bà Năm.

"Cảm ơn bà đã kể."

Bà Năm không trả lời. Vẫn nhìn về phía cửa phòng 404.

Châu bước về phía phòng 403. Tay đã chạm tay nắm cửa.

Sau lưng, giọng bà Năm vang lên, nhỏ đến mức Châu không chắc mình nghe đúng:

"Tôi đứng trước cửa đó. Tôi không gõ."

Châu đứng yên. Không quay lại.

Một nhịp. Hai nhịp.

Rồi từ phía trong tường giữa phòng 404 và hành lang — đều đặn, chắc chắn, như ai đó đã chờ đúng khoảnh khắc này — vọng ra ba tiếng gõ.

Hết Chương 16

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 17
← TrướcTiếp →