🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Ngân kéo chiếc ghế bằng cả hai tay.

Không phải vì nó nặng — cái ghế mây cũ chẳng nặng hơn mấy cuốn sách — mà vì tay cô run. Không phải run vì lạnh. Căn phòng trên tầng ba vẫn giữ hơi ấm sót lại từ đêm qua, cái loại ấm ẩm ướt khiến da thịt bám dính vào nhau. Tay cô run vì đây là lần đầu tiên trong nhiều tuần cô chủ động làm một việc gì đó.

Bác sĩ Minh đã nói điều đó hôm thứ Tư. Ngân nhớ lại giọng bà — trầm, không vội vàng, như thể bà có cả ngàn năm để ngồi đây mà nói chuyện. "Hãy để ánh sáng vào. Cứ ngồi đó thôi, không cần làm gì cả. Chỉ để ánh sáng vào."

Lúc đó Ngân gật đầu như một cái máy. Về nhà, cô nằm xuống giường và không đứng dậy thêm hai ngày nữa.

Nhưng sáng nay — không hiểu sao — khi tấm màn cửa đung đưa nhẹ theo một luồng gió lọt vào từ khe hở, Ngân nhìn thấy một dải sáng vàng đổ nghiêng lên sàn gỗ. Dải sáng đó nằm im, mỏng và dài, và có gì đó trong lồng ngực cô muốn chạm vào nó.

Cô ngồi dậy. Cô kéo ghế.

Tiếng chân ghế cào trên sàn gỗ nghe to hơn cô nghĩ, và Ngân giật mình với chính tiếng động do mình tạo ra. Rồi cô đặt ghế xuống, cách cửa sổ chừng một bước chân, và ngồi xuống.

Con phố bên dưới còn đang ngủ.

Không hoàn toàn — Hà Nội không bao giờ ngủ hoàn toàn — nhưng đây là cái giờ mà thành phố như hít vào một hơi, chuẩn bị thở ra cả ngày dài ồn ào và khói bụi. Vỉa hè vẫn ẩm từ cơn mưa đêm qua. Vài chiếc xe máy lướt qua, tiếng động cơ loãng trong không khí chưa kịp đặc lại. Một người đàn ông lớn tuổi đứng bên đống báo gập người trước gió, đôi tay ông cứng đơ nhưng vẫn thoăn thoắt tách từng tờ, xếp thành chồng, buộc dây thun cẩn thận.

Ngân quan sát ông mà không nghĩ gì.

Đó là điều lạ. Những tuần vừa rồi, mỗi khi cô nhìn thứ gì đó — cái trần nhà, bàn tay mình, màn hình điện thoại — trong đầu cô ngay lập tức nổi lên một thứ tiếng ù ù như sóng radio cũ, những suy nghĩ chồng lên nhau không có trật tự, mệt mỏi và lặp đi lặp lại. Nhưng lúc này, nhìn người đàn ông bán báo kia, đầu cô lại yên lặng theo một cách kỳ lạ. Như thể cô vừa tìm được một trạm radio không nhiễu.

Ông ta buộc xong chồng báo thứ nhất, bắt đầu chồng thứ hai.

Ngân thở ra.

Cô không biết mình đã nín thở từ lúc nào.

Mười hai tuần trước, Ngân ngồi trong phòng khám của bác sĩ Minh lần đầu tiên. Mẹ cô ngồi bên cạnh, hai bàn tay đan vào nhau trên lòng, móng tay sơn đỏ gạch đã tróc ở ba đầu ngón. Ngân nhìn những đầu ngón tay đó trong suốt buổi khám thay vì nhìn bác sĩ.

Bác sĩ Minh hỏi rất nhiều câu. Ngân trả lời đủ để không im lặng. Có, cô khó ngủ. Có, cô mất hứng thú với những thứ cô từng thích. Không, không hẳn là muốn chết — nhưng có những lúc cô thấy việc tồn tại mệt mỏi đến mức không thể giải thích được.

Cuối cùng bác sĩ Minh ghi gì đó vào tờ giấy. Ngân biết bà viết gì. Ngân đã biết từ hai tháng trước, đã tự gõ triệu chứng vào Google vào một đêm ba giờ sáng, đọc rồi đóng tab lại, mở ra đọc lại, đóng xuống, rồi nằm nhìn trần nhà cho đến khi trời sáng.

Trầm cảm. Hai âm tiết. Nghe như một điều gì đó xa xôi và thuộc về người khác.

Mẹ cô cầm tờ đơn thuốc, gật đầu với bác sĩ Minh với vẻ mặt của người đang cố hiểu bản vẽ kỹ thuật bằng ngôn ngữ nước ngoài. Trên đường về, bà nói: "Con ăn uống đủ chưa? Mẹ nấu canh chua tối nay nhé." Ngân gật đầu. Họ không ai nhắc đến tờ giấy bác sĩ đưa.

Người bán báo đã đi rồi.

Ngân không để ý lúc nào ông biến mất. Một chiếc xe ba bánh lọc cọc chở đầy thùng xốp đi qua, người đàn bà ngồi trên xe nhìn thẳng về phía trước với vẻ mặt của người đã đi con đường này ngàn lần. Một con mèo vằn ngồi trên đỉnh bức tường gạch thấp ở góc phố, đuôi quét qua quét lại đều đặn như đang đếm giây.

Ánh sáng đổi màu. Ban nãy còn vàng pha hồng, giờ đã trắng hơn, rõ hơn, thứ ánh sáng của một ngày đang thực sự bắt đầu.

Ngân nhận ra mình đã ngồi đây khá lâu.

Không có đồng hồ trong tầm mắt. Điện thoại cô để trên giường, màn hình úp xuống — cô đã tập thói quen đó từ khi bác sĩ Minh gợi ý, dù không phải ngày nào cũng làm được. Nhưng sáng nay, bằng cách nào đó, cô đã quên mang điện thoại theo khi kéo ghế ra đây.

Có lẽ vì tay cô đang bận run.

Cô mỉm cười với suy nghĩ đó — nụ cười nhỏ, nhanh, gần như không thành hình — rồi ngạc nhiên vì mình vừa làm vậy.

Có một điều không ai nói với Ngân về trầm cảm, điều mà cô phải tự học từ những đêm dài và những buổi sáng còn tệ hơn: nó không phải là buồn. Không hẳn. Buồn thì còn có hình dạng, còn có nguyên nhân, còn có thể chỉ tay vào và nói "đó, vì cái đó." Buồn thì nước mắt chảy và người khác có thể thấy và ôm vào và nói "thôi, qua rồi."

Cái cô mang suốt mười hai tuần qua — và thực ra lâu hơn, lâu hơn nhiều, chỉ là cô không có tên gọi cho nó — là một thứ trống rỗng theo chiều ngang. Như thể người ta đã hút đi không khí trong một căn phòng kín, và cô vẫn còn đó, vẫn đứng, vẫn thở, nhưng mỗi hơi thở đều tốn nhiều sức hơn lẽ ra phải thế. Mọi thứ xung quanh đều tồn tại ở sau một lớp kính dày. Cô nhìn thấy chúng, hiểu chúng là gì, nhưng không chạm được.

Công việc. Bạn bè nhắn tin. Bộ phim đang xem dở. Cốc cà phê buổi sáng.

Tất cả đều nằm sau kính.

Con phố bây giờ đã bắt đầu đông hơn. Một người phụ nữ trẻ dắt xe ra từ con hẻm nhỏ, đội mũ bảo hiểm trắng còn để kính lên trán, vừa đi vừa nhìn điện thoại. Một cụ ông ngồi trên ghế nhựa thấp trước cửa nhà đối diện, tay cầm chén trà, mắt nhìn lên trời với vẻ mặt không đặc biệt gì nhưng hoàn toàn bình thản.

Ngân nhìn cụ ông đó.

Cụ không làm gì cả. Chỉ ngồi uống trà và nhìn lên trời. Và điều đó — vì lý do nào đó Ngân không giải thích được — làm cổ họng cô se lại.

Cô nuốt nước bọt. Nhìn ra xa hơn, nhìn lên dải trời hẹp giữa hai hàng mái nhà. Mây trắng loãng, di chuyển chậm. Một con chim nhỏ bay qua, quá nhanh để nhận ra là chim gì.

Ngân thở vào. Ngân thở ra.

Cô đang thở.

Điều đó nghe có vẻ hiển nhiên đến mức buồn cười — tất nhiên cô đang thở, người ta luôn thở, cơ thể tự làm điều đó mà không cần hỏi. Nhưng trong suốt những tuần vừa rồi, nằm trong bóng tối của căn phòng, Ngân đôi khi thở như người đang chạy nước rút, nông và nhanh và không bao giờ đủ. Đôi khi cô thở mà không biết mình đang thở, như thể cơ thể và ý thức đã ngắt kết nối nhau.

Còn lúc này, trên cái ghế mây cũ, cô nghe thấy từng hơi thở của mình.

Ngực phồng lên. Ngực xẹp xuống.

Lại phồng lên.

Cô sẽ không kể cho ai nghe sáng nay. Không phải vì nó xấu hổ — bác sĩ Minh đã nói nhiều lần rằng không có gì để xấu hổ — mà vì Ngân chưa có ngôn ngữ cho nó. Làm thế nào để nói: tôi ngồi trên cái ghế và nhìn con phố và nghe mình thở và đó là thứ ý nghĩa nhất tôi làm được trong nhiều tuần? Nghe như thứ không đáng kể. Nghe như thứ mà người bình thường làm mỗi ngày mà không nghĩ đến.

Nhưng với Ngân, sáng nay, nó là tất cả những gì cô có.

Và cô cho phép điều đó là đủ.

Không phải vì cô tin tưởng hoàn toàn — niềm tin còn đang nằm đâu đó rất xa, cần thêm thời gian để cô đi tìm lại. Không phải vì mọi thứ đã ổn — chưa, và bác sĩ Minh không hứa là sẽ ổn nhanh. Chỉ là vì sáng nay, vào lúc này, khi ánh sáng đổ qua khung cửa sổ và con phố bên dưới đang thức dậy theo cách nó vẫn thức dậy từ trước khi Ngân ra đời và sẽ tiếp tục thức dậy sau khi cô không còn ngồi đây nữa — vào lúc này, Ngân thấy mình đang tồn tại mà không cần phải biện minh cho sự tồn tại đó.

Chiếc ghế mây kẽo kẹt nhẹ khi cô dịch người.

Bên ngoài, một đứa bé chạy ra từ con hẻm, tiếng dép lẹp bẹp trên vỉa hè ẩm, rồi biến mất vào cửa một tiệm tạp hóa đang mở cửa. Tiếng chuông gió đâu đó trên ban công tầng dưới kêu lên mấy tiếng ngắn rồi thôi.

Ngân ngồi thêm một lúc nữa.

Không có gì đặc biệt xảy ra.

Và đó, có lẽ, chính là điều đặc biệt nhất của buổi sáng hôm nay.

Hết Chương 1

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 2
Tiếp →