Quán trà đá cổng trường chiều thứ Tư đón Mai trong một buổi chiều nắng nhạt, đúng nơi cô và Kiên từng ngồi nhiều tháng trước, khi cậu lần đầu tâm sự về nỗi sợ chưa gọi được tên. Chiếc bàn nhựa quen thuộc vẫn còn nguyên vết xước cũ, bà chủ quán vẫn ngồi quạt than nướng bắp ở góc vỉa hè như mọi khi.
Kiên đã quay lại trường được hai tuần, sau thời gian nghỉ gặp chuyên viên tâm lý học đường. Cậu trông vẫn còn hơi dè dặt, ánh mắt đôi lúc lảng tránh, nhưng không còn vẻ căng thẳng cùng cực như những ngày trước khi rút khỏi chương trình. Dáng đi của cậu đã vững vàng hơn, không còn cúi gằm mặt tránh né ánh mắt người khác như những ngày đầu mới trở lại. Lớp học đón cậu trở lại bằng một sự bình thường có chủ ý, không ai hỏi han dồn dập, chỉ có vài cái gật đầu thân thiện và một chỗ ngồi vẫn để trống chờ cậu suốt thời gian qua.
Mai chủ động nhắn tin rủ gặp, và lần này, Kiên đồng ý ngay không chút do dự như những lần trước.
"Cậu khỏe hơn chưa?" Mai hỏi, đặt hai ly trà đá xuống bàn nhựa quen thuộc, kéo ghế ngồi xuống đối diện Kiên.
"Đang cố," Kiên đáp, nhận ly trà, cười nhẹ, tay cầm ly xoay nhẹ khiến đá va lách cách. "Cô tư vấn tâm lý bảo tao đừng vội, cứ từ từ."
Mai gật, ngồi xuống đối diện, im lặng một lúc trước khi nói ra điều cô đã chuẩn bị từ lâu, hai tay ôm lấy ly trà đá lạnh để tự trấn tĩnh.
"Tao xin lỗi," Mai nói, giọng chân thành. "Hồi cậu tâm sự với tao ở đúng chỗ này, tao đã gạt đi, bảo cậu nghĩ nhiều quá. Lẽ ra tao nên lắng nghe kỹ hơn."
Kiên nhìn Mai, im lặng một lúc, tay đưa lên định cắn móng theo tật cũ, nhưng rồi tự nhận ra, dừng lại giữa chừng, bỏ tay xuống, đặt lên đùi, một cử chỉ nhỏ nhưng cho thấy cậu đã ý thức hơn về chính mình.
"Không sao đâu," Kiên nói, giọng nhẹ nhàng, không hề trách móc. "Lúc đó cả tao cũng không biết mình đang gặp vấn đề gì cụ thể. Tao chỉ thấy sợ, mà không gọi được tên nỗi sợ đó."
"Giờ cậu gọi được tên nó chưa?" Mai hỏi, thận trọng, mắt nhìn thẳng vào Kiên chờ câu trả lời.
Kiên suy nghĩ một lúc trước khi trả lời. "Một phần thôi," cậu đáp. "Cô tư vấn bảo tao không cần phải hiểu hết mọi thứ ngay, cứ đi từng bước, thứ nào rõ thì nắm lấy trước."
Mai gật, cảm thấy nhẹ nhõm phần nào khi nghe Kiên nói vậy, dù cô biết con đường phía trước của bạn còn dài. Cô nhấp một ngụm trà đá, để vị chát nhẹ đọng lại trên đầu lưỡi trước khi tiếp tục câu chuyện. Cô kể sơ cho Kiên nghe về quyết định xóa Sao của mình, về phiên đối chiếu, về những buổi ôn cùng Linh, cố giữ giọng nhẹ nhàng, không muốn tạo cảm giác mình đang so sánh hành trình của hai người.
Kiên nghe, thỉnh thoảng gật đầu, ánh mắt có chút ngưỡng mộ lẫn một nỗi buồn khó gọi tên, tay siết nhẹ chiếc ly nhựa trong tay. "Mày dứt khoát hơn tao nhiều," cậu nói, giọng không hề ghen tị, chỉ như một nhận xét thành thật. "Tao vẫn còn sợ, sợ nếu bỏ hẳn thì tao không theo kịp mấy đứa khác."
"Ai cũng có nỗi sợ riêng mà," Mai đáp, không cố thuyết phục bạn phải làm giống mình, tay đặt nhẹ lên vai Kiên một chút rồi rút lại. "Tao chỉ mong cậu đừng để nỗi sợ đó quyết định thay cậu."
"Tao chưa xóa được," Kiên nói, khi Mai kể xong. "Tao vẫn đang cân nhắc. Có lẽ tao cần thêm thời gian hơn mày."
"Không sao," Mai đáp ngay, không chút do dự, mỉm cười trấn an bạn. "Mỗi người một nhịp mà."
Câu nói đó khiến Kiên mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm hơn hẳn những gì Mai từng thấy ở cậu suốt nhiều tuần qua. Cả hai ngồi thêm một lúc, không nói gì nhiều, chỉ nhấm nháp ly trà đá, đá viên va lách cách trong ly mỗi khi ai đó cầm lên uống, để sự im lặng giữa hai người bạn cũ trở nên thoải mái trở lại, không còn nặng nề như những lần gặp gần đây.
"Cảm ơn mày đã tới tìm tao," Kiên nói, khi cả hai chuẩn bị ra về, đứng dậy xếp gọn hai chiếc ghế nhựa.
"Lúc nào cũng vậy mà," Mai đáp, mỉm cười.
Hai người đứng dậy, đi bộ ra khỏi quán, mỗi người tách sang một hướng ở ngã ba quen thuộc như bao lần trước đây. Nắng chiều đã dịu hẳn, đổ bóng dài trên vỉa hè nơi hai người vừa bước qua. Trước khi rẽ, Kiên còn quay lại, giơ tay vẫy nhẹ, một cử chỉ đơn giản nhưng đủ khiến Mai cảm thấy ấm lòng suốt quãng đường về nhà còn lại.
Nhưng lần này, khi nhìn theo bóng Kiên khuất dần sau góc phố, Mai không còn cảm thấy nỗi áy náy nặng nề như trước nữa, chỉ còn lại một niềm tin lặng lẽ rằng bạn mình đang đi đúng con đường của riêng cậu, dù chậm hơn cô, dù khác nhịp với cô, nhưng vẫn đang tiến về phía trước.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 58 →