🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Ngày xưa, có một chàng trai người Việt vì loạn lạc mà phải bỏ quê, lưu lạc xuống tận miền đất phương Nam xa lắc.

Chàng đến một vùng đất lạ, cây cối rậm rạp, người bản xứ hiền hậu. Chàng xin ở lại, làm thuê, học tiếng, học cách trồng trọt.

Chàng chăm chỉ, thật thà, lại có chữ nghĩa. Người trong vùng quý lắm.

Một ông già trong làng thương chàng côi cút, nhận làm con nuôi, rồi gả con gái cho.

Vợ chàng là một cô gái bản xứ dịu dàng, khéo tay, hay lam hay làm.

Hai vợ chồng sống với nhau rất mực thương yêu. Nàng học nói tiếng của chàng, chàng học nói tiếng của nàng. Nàng nấu cho chàng những món quê chàng kể lại, dù chưa từng ăn bao giờ.

Chỉ có điều, mãi mà họ không có con.

Nhưng cũng chẳng sao. Chàng vẫn thường bảo: có nàng là đủ cả một quê hương rồi.

Một năm, làng có hội. Người vợ mang về cho chồng một trái cây lạ.

Trái ấy to, vỏ đầy gai nhọn xù xì, trông dữ tợn. Bổ ra thì mùi bốc lên nồng nặc, chàng phải bịt mũi.

Nàng cười, bảo chàng cứ ăn thử.

Chàng nhắm mắt nếm một miếng. Rồi chàng mở mắt ra.

Cái múi vàng ươm ấy béo ngậy, ngọt lịm, thơm một cách kỳ lạ — thứ mùi mà lúc đầu chàng ghê sợ, giờ lại thấy quyến luyến không dứt ra được.

Nàng nói tên trái ấy trong tiếng bản xứ, nghe như hai tiếng "tu-rên".

Từ đó, mùa nào có trái ấy, nàng cũng để dành phần chồng.

Nhiều năm trôi qua êm đềm như vậy.

Rồi người vợ ngã bệnh.

Chàng chạy chữa khắp nơi, thuốc thang không tiếc gì. Nhưng bệnh mỗi ngày một nặng.

Trước lúc đi, nàng nắm tay chồng, dặn: chàng đừng buồn lâu, và nếu có ngày về được quê cũ thì cứ về.

Nàng mất vào đúng mùa trái tu-rên chín.

Chàng chôn cất vợ, rồi trồng ngay bên mộ nàng một cây tu-rên — thứ cây cho trái mà nàng vẫn để dành cho chàng.

Chàng ở lại. Chàng không về quê nữa.

Ngày ngày chàng ra ngồi dưới gốc cây ấy. Cây lớn dần, cao vượt đầu người, rồi trổ hoa, rồi kết trái.

Mùa trái đầu tiên chín, chàng hái xuống, bổ ra, và ngồi ăn một mình. Vẫn cái mùi ấy. Vẫn cái vị ấy. Chỉ thiếu người ngồi bên nhìn chàng ăn mà cười.

Chàng ăn, và nước mắt cứ chảy.

Về già, chàng lần theo đường cũ trở về quê hương, mang theo mấy hạt giống của cây bên mộ vợ.

Chàng gieo hạt xuống đất quê mình. Cây mọc lên, xanh tốt, rồi cũng cho trái.

Dân làng bu lại xem. Ai cũng lùi ra vì cái mùi nồng nặc và cái vỏ đầy gai.

Chàng bổ trái ra, mời mọi người ăn thử. Người dám nếm rồi thì mê tít, hỏi cây này tên gì.

Chàng ngồi lặng một lúc, rồi kể lại từ đầu: chuyện lưu lạc, chuyện người vợ phương xa, chuyện cái cây trồng bên nấm mộ.

Kể xong, chàng nói: "Ở bên ấy người ta gọi là tu-rên. Còn tôi, tôi gọi nó là sầu riêng. Vì mỗi lần ăn nó, tôi lại mang một nỗi sầu của riêng mình."

Ít lâu sau chàng mất, dưới gốc cây do chính tay mình trồng.

Từ đó, người phương Nam gọi trái ấy là sầu riêng.

Cái trái kỳ lạ: vỏ thì gai góc, mùi thì khiến người chưa quen phải bỏ chạy — nhưng ai đã ăn được rồi thì nhớ mãi, thèm mãi, không sao dứt được.

Cũng như một nỗi nhớ người: bên ngoài xù xì, bên trong ngọt đến nao lòng, và chẳng chia được cho ai.

Ghi nhớ: Có những nỗi buồn không muốn kể cho ai, cũng không muốn nguôi đi — người ta giữ lấy nó như giữ một kỷ vật. Ấy là sầu của riêng mình.

Góc tương tác

🎯 Đố vui (M6): Vì sao trái cây này lại có tên là "sầu riêng"? Trong truyện, tên gốc bản xứ của nó nghe như thế nào?

🌏 So sánh đa văn hóa (M7): Mô-típ trồng cây bên mộ người thương, cây trở thành hiện thân của người đã khuất rất quen: cây bên mộ mẹ Tấm (Việt), cây phỉ trên mộ mẹ trong Aschenputtel (Grimm), cây mọc từ mộ đôi tình nhân trong nhiều truyền thuyết Trung Hoa (Lương Sơn Bá – Chúc Anh Đài hóa bướm). Điểm riêng của sầu riêng: cây không làm phép màu, không báo oán — nó chỉ giữ lại một mùi vị, và mùi vị ấy đủ để gọi người đã mất về mỗi mùa.

Hết Chương 14

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 15
← TrướcTiếp →