🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Thú thiên-nhiên đâu bằng Hương-Tích,

Đủ thanh tao cảnh lịch trăm chiều!

Người thời vui sô, nạp, ngư, tiều,

Kẻ thời thích yên, hà, phong, nguyệt,

Kho vô-tận những thế nào chưa biết,

Thú hữu tình sơn thủy thực là vui!

Khi đăng lâm có lối lên trời,

Mây dưới gót đủ xanh, đen, vàng, đỏ, trắng!

Lúc vào động ngắm sơn-quynh thạch-đắng,

Bút thần ngoan chưa khéo vẽ cho cùng.

Riêng một bầu sắc sắc không không,

Khắp mọi vẻ kỳ kỳ quái quái!

Thơ rằng: Động chủ hữu linh thần bút tại,

峒 主 有 靈 神 筆 在

Hóa nhi vô ý tự nhiên công!

化 兒 無 意 自 然 功

Khách trèo non ngoảnh lại mà trông,

Lòng mến cảnh dời chân đi hóa đứng!

Chén vân dịch nghiêng bầu uống gắng;

Bức thơ tiên mở túi liền đề,

Giải-oan ra, tẩy tục lại thêm hay,

Thiên-trù tới, vong cơ càng thấy khỏe!

Làng thi tửu còn đâu hơn đấy nhỉ?

Chẳng Bồng-lai Nhược-thủy cũng thần tiên!

Rõ ràng « Đệ-nhất Nam-thiên »,

Mang đi sợ để thần tiên mất lòng!

Thôi thì để đấy chơi chung.

Thể loại:Hát nói

Hết Chương 3

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Bạn đã đọc hết truyện ✨

← TrướcHết truyện