Đại Sảnh Ngọc Hư Cung vượt xa mọi hình dung của Nghi, một không gian rộng lớn tới mức trần nhà dường như tan biến vào một khoảng không vô tận phía trên, những cột đá cao vút khắc đầy hoa văn cổ xưa, và ở trung tâm, một bệ cao nơi các vị thần cấp cao của Thiên Đình đang ngồi, quan sát mọi thứ với vẻ uy nghiêm lạnh lùng.
Nghi, Đóa, Vệ, cùng nhóm cựu hộ pháp và Ông Cả Xuyên đứng thành một hàng nhỏ bé giữa không gian rộng lớn ấy, đối diện với Chủ Khảo Húc đang đứng ở phía bên kia, vẻ mặt điềm tĩnh tuyệt đối như thường lệ.
"Phiên xử bắt đầu." Một giọng nói vang vọng khắp đại sảnh, không rõ phát ra từ đâu, mang một quyền uy tuyệt đối khiến mọi tiếng động khác im bặt.
Chủ Khảo Húc bước lên trước, trình bày lập luận của mình với sự trôi chảy hoàn hảo, không một chút vấp váp, như đã luyện tập hàng trăm lần. Ông ta trình bày về vụ vi phạm của Lam, về Nghi như bằng chứng sống của một hệ thống thiên vị, dễ bị lợi dụng, và đề xuất giải thể toàn bộ cơ chế hộ pháp truyền thống để thay bằng một hệ thống tập trung quyền lực về Ngọc Hư Cung.
Khi tới lượt mình, Nghi bước lên, tim đập thình thịch, nhưng giọng cô vẫn giữ được sự vững vàng cô đã rèn luyện qua từng khảo đề khó khăn nhất.
"Đúng, tôi được đưa vào Thiên Khảo qua một hành vi vi phạm luật lệ." Cô nói, không né tránh sự thật. "Nhưng trước khi phán xét hành vi đó, tôi mong quý vị xem xét một câu hỏi khác: tại sao nó lại xảy ra?"
Cô trình bày về hành trình của mình, về những bài học cô đã học được, về cách cô đã thay đổi từ một người chỉ biết tối ưu điểm số thành một người thật sự quan tâm tới hậu quả hành động của mình. Cô kể về Xóm Bàu, về nhà cụ Tư, về quyết định trả lại "một hơi thở suýt mất" ở cái giếng domain Sinh Tử.
"Nếu tôi không xứng đáng ở đây, xin hãy phán xét dựa trên những gì tôi đã làm, không chỉ dựa trên cách tôi tới đây." Cô nói, giọng vang lên đầy quyết tâm. "Và nếu quý vị định giải thể toàn bộ Thiên Khảo vì một trường hợp cá biệt như tôi, xin hãy nghĩ tới hàng trăm khảo sinh khác, hàng trăm khảo đề đang treo lơ lửng, hàng trăm thảm họa thật sự đang chờ được ngăn chặn bởi chính hệ thống quý vị định phá bỏ."
Một sự im lặng nặng nề bao trùm đại sảnh, khi các vị thần trên bệ cao trao đổi ánh mắt, cân nhắc những lời vừa được nói ra.
Chủ Khảo Húc mỉm cười lạnh lùng, chuẩn bị phản bác, nhưng trước khi ông ta kịp mở lời, một giọng nói khác, trầm và uy nghiêm, vang lên từ một góc khác của đại sảnh.
"Ta xin được phép trình bày."
Phán Quan Vọng bước ra từ bóng tối, tất cả ánh mắt đổ dồn về phía bà.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 85 →