Cửa Tây khảo trường hiện ra trước mắt ba người như một cổng đá cổ xưa, đứng lẻ loi giữa một khoảng đất trống không có gì khác xung quanh, những hoa văn khắc trên đá phát ra một thứ ánh sáng xanh nhạt yếu ớt. Bình thường, Nghi đoán, cánh cổng ấy hẳn phải luôn đóng kín, một ranh giới vô hình giữ cho mọi thứ thuộc về cõi âm không tràn sang cõi dương. Giờ đây, một vết nứt lớn chạy dọc giữa cổng, và từ đó, một làn sương đen đặc quánh đang cuộn trào ra ngoài, mang theo một cảm giác lạnh lẽo thấu xương không giống bất cứ cái lạnh nào Nghi từng trải qua, kể cả cái lạnh của biển đêm hôm nào.
Xung quanh cổng, mặt đất khô cằn nứt nẻ thành từng mảng, không một ngọn cỏ nào mọc nổi trong bán kính vài mét, như thể chính sự sống nơi đây đã bị rút cạn từ lâu bởi sự hiện diện của cánh cổng. Nghi cảm thấy da mình nổi gai ốc, không chỉ vì cái lạnh, mà vì một cảm giác bị quan sát, bị dò xét bởi thứ gì đó nằm ngoài tầm nhìn thông thường.
"Chúng ta làm gì bây giờ?" Đóa hỏi, giọng run rẩy, mắt không rời khỏi vết nứt đang mở rộng dần.
Không ai có câu trả lời. Không có Ghi chú nào hướng dẫn, không có giọng hệ thống nào giải thích cơ chế vận hành của domain này như mọi lần trước. Ba người đứng đó, giữa một tình huống hoàn toàn xa lạ, chỉ có bản năng và sự nhạy bén tích lũy được qua nhiều khảo đề trước để dựa vào.
Nghi tiến lại gần cánh cổng hơn, quan sát kỹ vết nứt, cố áp dụng cách suy luận cô đã quen dùng ở mọi khảo đề trước — tìm ra nguyên nhân gốc rễ thay vì chỉ xử lý triệu chứng bề mặt. "Vết nứt này không tự nhiên mà có." Cô nói, chỉ vào một điểm cụ thể trên đá, nơi những hoa văn khắc chìm đã bị mài mòn bất thường. "Nhìn đây, phần đá này bị bào mòn theo một cách không giống thời gian tự nhiên gây ra. Giống như có ai đó, hoặc cái gì đó, đã cố tình cạy nó ra."
Vệ cúi xuống, xem xét kỹ hơn, gật đầu đồng tình. "Chị nói đúng. Đây không phải một vết nứt do lão hóa. Có chủ đích."
"Vậy chúng ta cần làm gì, hàn lại nó?" Đóa hỏi, dù giọng cô đã bình tĩnh hơn phần nào khi thấy hai người kia bắt đầu tìm ra manh mối.
Nghi nhìn quanh, tìm kiếm bất cứ vật liệu nào có thể dùng được, đúng như bài học cô đã học từ những khảo đề đầu tiên: khảo trường luôn để sẵn công cụ cần thiết đâu đó gần hiện trường, chỉ là không phải lúc nào cũng dễ nhận ra. Ánh mắt cô dừng lại trên một khối đá nhỏ nằm gần chân cổng, khắc cùng loại hoa văn với cánh cổng lớn, như một mảnh ghép bị rơi ra từ chính nó.
"Đây rồi." Cô nói, nhặt khối đá lên, cảm nhận một sự cộng hưởng kỳ lạ giữa nó và cánh cổng, như hai mảnh của cùng một vật thể đang gọi nhau. "Chúng ta cần đặt nó trở lại đúng vị trí."
Nhưng khi cô tiến lại gần vết nứt hơn, một luồng khí lạnh buốt ập ra mạnh hơn, và từ trong bóng tối sâu thẳm phía sau cánh cổng, một hình dáng mờ ảo bắt đầu hiện ra — không hẳn là người, không hẳn là bóng ma theo cách cô từng tưởng tượng, mà là một khối sương đen có hình dạng người, đôi mắt trống rỗng nhìn thẳng vào cô với một nỗi đau đớn câm lặng xuyên qua hàng thế kỷ.
Cả ba đứng sững, và đồng hồ đếm ngược trên Thẻ Mệnh của Nghi chỉ còn lại bảy phút.
"Nó không tấn công." Vệ nói khẽ, quan sát kỹ hình dáng sương đen vẫn đứng yên ngay ranh giới của vết nứt, như bị một lực vô hình giữ lại. "Nó chỉ... đứng đó. Nhìn chúng ta."
Nghi nhìn vào đôi mắt trống rỗng ấy, và một cảm giác lạ lùng dâng lên trong lòng cô, không hẳn là sợ hãi thuần túy nữa, mà xen lẫn một nỗi thương cảm mơ hồ. "Có lẽ nó không muốn xổng ra để làm hại ai." Cô nói chậm rãi, để ý thấy đôi mắt ấy dường như phản chiếu một nỗi tuyệt vọng bị giam cầm hơn là một cơn khát máu. "Có lẽ nó chỉ đang cố thoát khỏi một nơi giam cầm quá lâu, và cánh cổng vô tình bị nứt tạo ra cơ hội."
"Điều đó không thay đổi việc chúng ta cần đóng cổng lại trước khi hết giờ." Đóa nhắc, giọng vẫn còn căng thẳng, nhưng ánh mắt cô cũng đã dịu đi phần nào khi nhìn hình dáng sương đen ấy.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 38 →