🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Không còn thời gian để đắn đo thêm. Đồng hồ đếm ngược chỉ còn hai phút, và bản năng trong Nghi, cái bản năng đã khiến cô lao xuống dòng nước lũ đêm ấy mà không một giây do dự, giờ lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Cô trèo qua thành giếng, hai tay bám chặt vào mép đá phủ rêu, nhìn xuống bóng tối sâu thẳm bên dưới, nơi làn khí độc vẫn đang cuộn lên không ngừng. Không nghĩ ngợi thêm, không cho bản thân cơ hội để sợ hãi cản trở, Nghi thả tay, để cơ thể mình rơi tự do vào lòng giếng tối om.

Nước lạnh buốt bao trùm lấy cô ngay lập tức, không giống nước biển hay nước mưa cô từng chạm vào trước đó, mà đặc quánh, nặng nề, như thể cô đang chìm vào một chất lỏng có ý thức riêng của nó. Bóng tối nuốt chửng mọi ánh sáng chỉ sau vài mét, và Nghi có cảm giác mình đang rơi mãi, rơi mãi, sâu hơn hẳn những gì một cái giếng bình thường có thể chứa đựng, như thể đáy giếng này thông thẳng tới một nơi nào đó nằm ngoài mọi quy luật vật lý cô từng biết.

Cô nín thở, để cho ký ức đêm mưa ùa về trọn vẹn, không né tránh, để cho cảm giác ngộp thở, cảm giác buông xuôi cuối cùng trước khi dòng chữ đầu tiên hiện ra năm xưa, sống lại đầy đủ trong tâm trí cô. Đây không phải một hành động liều lĩnh vô nghĩa, cô tự nhắc mình giữa cơn hoảng loạn đang chực trào lên. Đây là một sự lựa chọn, có chủ đích, khác hẳn đêm mưa định mệnh ấy khi cô hoàn toàn bị động trước dòng nước.

"Tôi trả lại cho các người." Cô thì thầm trong đầu, dù không chắc lời nói có thể truyền đi được trong làn nước đặc quánh này hay không. "Hơi thở suýt mất của tôi, tôi trả lại, để dòng chảy được khai thông."

Một luồng ánh sáng mờ nhạt bùng lên từ đáy giếng, bao bọc lấy cô, và Nghi cảm nhận được một sự thay đổi kỳ lạ trong dòng nước xung quanh — một áp lực đang tan biến, một tắc nghẽn nào đó đang được giải phóng, giống hệt cảm giác một con đê vỡ được hàn kín trở lại. Làn khí độc phía trên mặt đất, cô biết, dù không thể nhìn thấy từ dưới này, hẳn cũng đang tan dần theo.

Ánh sáng kéo cô trồi lên, nhẹ nhàng như một bàn tay vô hình nâng đỡ, và Nghi ho sặc sụa khi đầu cô nhô khỏi mặt nước, phổi hít vào một hơi không khí trong lành đầu tiên sau những giây phút ngộp thở. Cô bám vào thành giếng, kéo mình lên khỏi miệng giếng, nằm vật ra nền đất, thở dốc, toàn thân run rẩy nhưng còn sống, còn nguyên vẹn.

【THẺ MỆNH — NGHI】

Khảo Đề "Ngăn dịch lan xóm Đình": HOÀN THÀNH.

Tín: +300

【/THẺ MỆNH】

Ba trăm điểm, con số khổng lồ so với mọi thứ trước đó. Nhưng ngay sau dòng thông báo quen thuộc, một dòng chữ khác xuất hiện, khác hẳn mọi Ghi chú tiêu chuẩn Nghi từng thấy, không mang cấu trúc lạnh lùng thường lệ mà có một nhịp điệu là lạ, gần như ngập ngừng.

【HỆ THỐNG】

Ghi chú: cách hoàn thành này chưa từng được ghi nhận trước đây trong toàn bộ lịch sử Thiên Khảo.

【/HỆ THỐNG】

Nghi nằm đó, nhìn dòng chữ ấy, và dù đang kiệt sức tới mức khó nghĩ ngợi thêm bất cứ điều gì, cô vẫn nhận ra sự khác thường trong cách nó được viết ra — không phải một lời khen, không phải một lời cảnh báo, mà gần như một sự kinh ngạc thành thật, thứ cảm xúc cô chưa từng thấy hệ thống thể hiện ra trước đó, dù chỉ qua vài con chữ ít ỏi.

"Chưa từng được ghi nhận." Cô lẩm bẩm, giọng khàn đặc. "Nghĩa là không ai từng làm điều tôi vừa làm. Hoặc..." cô ngừng lại, một ý nghĩ lạnh người chợt lóe lên, "không ai từng có thể làm điều đó, vì không ai khác giống tôi."

Cô nằm đó thêm một lúc, để cho hơi ấm dần trở lại với cơ thể đã lạnh cóng, nhìn lên khoảng trời sương mờ phía trên miệng giếng. Xung quanh, tiếng ho khan trong xóm đã lặng dần, thay vào đó là những tiếng thở dài nhẹ nhõm, tiếng trẻ con bắt đầu khóc vì đói thay vì vì bệnh, những âm thanh bình thường của sự sống đang dần quay trở lại một nơi chỉ vài phút trước còn chìm trong bóng tối của cái chết cận kề. Nghi mỉm cười yếu ớt, dù toàn thân vẫn còn run rẩy, cảm nhận rằng dù cái giá phải trả có kỳ lạ và đáng sợ tới đâu, kết quả này, ít nhất, xứng đáng với nó.

Hết Chương 33

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 34
← TrướcTiếp →