🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Nghi tìm thấy Đóa đang ngồi nghỉ bên một gốc cây cổ thụ gần trung tâm khảo trường, tay cầm một vật gì đó trông giống một cuốn sổ mỏng, dù Nghi biết đó hẳn cũng chỉ là một dạng hiển thị riêng tư giống cuốn sổ vô hình của chính cô. Đóa ngẩng lên khi thấy cô tới, ánh mắt vẫn còn dấu vết mệt mỏi sau một khảo đề nào đó vừa hoàn thành.

"Chị trông như vừa trải qua chuyện gì đó lớn." Đóa nhận xét, nhìn quần áo còn ướt và vài vết xước trên tay Nghi.

"Kè biển xóm Nghêu. Suýt chết đuối lần nữa." Nghi đáp, ngồi xuống cạnh cô, không giấu giếm. "Nhưng chuyện đó không quan trọng bằng điều tôi vừa phát hiện ra. Chị có thời gian không? Tôi cần đối chiếu vài thứ."

Đóa gật đầu, gấp cuốn sổ lại, dành trọn sự chú ý cho Nghi. "Nói đi."

Nghi kể lại toàn bộ, từ những khảo đề có độ khó không khớp với hậu quả thực tế, tới việc Dương Khí của cô hồi phục theo một tốc độ khác thường, và cả sự im lặng bất thường của hệ thống mỗi khi cô hỏi về chính bản thân mình. Cô kể chậm rãi, cố gắng không bỏ sót chi tiết nào, kể cả những điều nhỏ nhặt tưởng như không liên quan — mã số lạ trên bảng xếp hạng, câu nói "chưa phải lúc" lặp đi lặp lại, khoảng lặng dài bất thường trước mỗi câu trả lời né tránh.

Đóa lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng nhíu mày, tay vô thức siết chặt cuốn sổ trong lòng, và khi Nghi kể xong, cô mở lại cuốn sổ của mình, lật qua vài trang, ngón tay dừng lại ở một dòng ghi chép cũ.

"Tôi cũng có vài ghi chép tương tự, dù trước giờ chưa từng nghĩ chúng liên quan tới nhau." Đóa nói, giọng trở nên nghiêm túc hơn hẳn. "Có hai khảo sinh khác ở vòng của tôi, cả hai đều gặp khảo đề đột nhiên tăng độ khó vô lý trong tuần vừa qua. Một người fail, một người suýt fail. Cả hai đều không hiểu vì sao, giống hệt trường hợp của chị."

"Họ có điểm gì chung không?" Nghi hỏi, cảm giác một mạch máu quan trọng vừa được khơi thông trong dòng suy nghĩ của mình.

Đóa suy nghĩ một lúc, dò lại những dòng chữ trong cuốn sổ. "Cả hai đều sắp đạt một cột mốc Tín quan trọng, gần chạm ngưỡng để được xem xét lên vòng tiếp theo. Tôi không chắc đó là trùng hợp hay không, lúc ấy tôi chỉ ghi lại vì thấy lạ, không nghĩ xa hơn."

"Còn ai khác chị biết, từng gặp chuyện tương tự không?" Nghi hỏi tiếp, cảm thấy mình đang dần chạm tới rìa của một điều gì đó lớn lao hơn nhiều so với những gì cô hình dung ban đầu.

"Để tôi nhớ lại." Đóa nhắm mắt một lúc, lục lọi trí nhớ. "Có một khảo sinh tên Hạo, tôi từng nghe kể fail một khảo đề bốn sao ngay trước khi cậu ta đủ điều kiện lên vòng hai. Lúc đó ai cũng nghĩ cậu ta chỉ đơn giản là không đủ giỏi. Giờ nghĩ lại, tôi không chắc nữa."

Nghi ngồi thẳng dậy, một linh cảm lạnh chạy dọc sống lưng. "Vậy có khi nào... độ khó không bị lệch ngẫu nhiên, mà bị chỉnh có chủ đích, nhắm vào những khảo sinh sắp đạt một cột mốc nào đó?"

"Nếu đúng vậy, thì fail của họ không phải vì kém cỏi." Đóa nói chậm rãi, như đang tự thuyết phục chính mình về một điều cô chưa dám tin hoàn toàn. "Mà vì có ai đó, hoặc cái gì đó, không muốn họ đạt tới cột mốc ấy."

Cả hai ngồi im lặng một lúc, để cho giả thuyết vừa hình thành lắng xuống, nặng nề và đáng sợ hơn bất cứ điều gì họ từng nói ra trước đó trong mối quan hệ vẫn còn non nớt giữa hai người.

"Chuyện này lớn hơn tôi tưởng nhiều." Đóa nói cuối cùng, giọng có chút run rẩy hiếm hoi. "Nếu ai đó thật sự đang can thiệp vào luật lệ Thiên Khảo, đây không còn là chuyện của riêng chị hay riêng tôi nữa. Đây là chuyện của toàn bộ khảo trường."

"Vậy chúng ta nên làm gì?" Nghi hỏi.

"Thu thập thêm dữ liệu." Đóa đáp, giọng đã lấy lại phần nào sự chắc chắn thường thấy. "Một trường hợp là ngẫu nhiên. Vài trường hợp là đáng ngờ. Nhưng nếu chúng ta tìm đủ nhiều trường hợp giống nhau, xếp chúng cạnh nhau theo đúng một khuôn mẫu, không ai, kể cả hệ thống, có thể phủ nhận nó là ngẫu nhiên được nữa."

Nghi gật đầu, cảm thấy một sự quyết tâm mới mẻ dâng lên, khác hẳn nỗi hoang mang cô độc của những ngày đầu tới nơi này. Lần đầu tiên, cô không chỉ đang cố gắng sống sót qua từng khảo đề riêng lẻ. Cô đang bắt đầu một cuộc điều tra thật sự, và cô không còn đơn độc trong đó nữa.

"Có một điều tôi muốn hỏi chị." Nghi nói, trước khi cả hai chia tay. "Nếu giả thuyết này đúng, nếu thật sự có ai đó đang can thiệp vào độ khó khảo đề để cản một số khảo sinh nhất định đạt cột mốc quan trọng, thì mục đích của việc đó là gì? Ai được lợi từ chuyện này?"

Đóa im lặng một lúc lâu, ánh mắt trở nên xa xăm, như đang cố hình dung ra một câu trả lời mà chính cô cũng sợ phải đối diện. "Tôi không biết." Cô đáp cuối cùng, giọng nhỏ hẳn. "Nhưng ở một nơi mà mọi thứ đều được vận hành bởi những quy tắc và quyền lực chị và tôi còn chưa hiểu hết, tôi ngờ rằng câu trả lời sẽ không đơn giản chút nào."

Hết Chương 26

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 27
← TrướcTiếp →