Đồng hồ đếm ngược chỉ còn tám phút khi cả hai gượng dậy, cơ thể ê ẩm, quần áo ướt sũng dính chặt vào da, nhưng đoạn kè vẫn còn dang dở, mảng vừa bị sóng đánh sập cần được gia cố lại từ đầu. Nghi nhìn Vệ, rồi nhìn đoạn kè, và trong đầu cô không còn một chút do dự nào về việc phải làm gì tiếp theo.
"Chúng ta không xong kịp đâu, nếu vẫn chia đôi như lúc nãy." Cô nói, giọng dứt khoát dù người vẫn còn run vì lạnh. "Dồn hết vật liệu còn lại vào đúng đoạn vừa sập trước, chỗ đó nguy hiểm nhất. Phần còn lại tạm chấp nhận yếu hơn."
Vệ nhìn cô, một thoáng ngạc nhiên lướt qua gương mặt anh ta trước khi gật đầu đồng ý. "Chị vừa đề nghị bỏ bớt điểm của chính chị để ưu tiên phần nguy hiểm hơn."
"Đúng vậy." Nghi đáp, không giải thích thêm, vì cô biết Vệ, sau tất cả những gì vừa xảy ra, không cần cô giải thích gì nữa.
Hai người làm việc với một sự ăn ý mà chính Nghi cũng không ngờ tới, không còn phân chia rạch ròi "phần của anh, phần của tôi" như lúc đầu nữa. Vệ chuyển vật liệu, Nghi xếp đặt, cả hai đổi vai cho nhau bất cứ khi nào cần thiết, không một lời tranh cãi, không một phút giây do dự. Có lúc Vệ nhận ra một khe hở nhỏ giữa hai lớp đá mà Nghi bỏ sót, anh ta không hề trách móc hay tỏ vẻ hơn người, chỉ lặng lẽ chèn thêm một viên đá vào đúng chỗ, tiếp tục công việc như thể đó là điều hiển nhiên phải làm khi đồng đội cần giúp đỡ. Sóng vẫn vỗ mạnh, nước biển vẫn tạt vào mặt cả hai không ngừng, nhưng đoạn kè, dưới bàn tay của cả hai, dần dần lấy lại được sự vững chãi, viên đá này nối tiếp viên đá kia, bao cát này chồng lên bao cát nọ, thành một khối thống nhất không còn phân biệt được đâu là công sức của ai.
Khi đồng hồ chạm mốc không, đoạn kè nguy hiểm nhất đã được gia cố hoàn chỉnh, dù phần còn lại vẫn còn vài chỗ mỏng manh chưa kịp hoàn thiện trọn vẹn. Một tiếng "cạch" vang lên, không phải âm thanh lạnh lùng thường lệ, mà có vẻ ấm hơn một chút, hoặc có lẽ chỉ là Nghi tưởng tượng ra điều đó trong trạng thái kiệt sức của mình.
【THẺ MỆNH — NGHI】
Khảo Đề "Gia cố bờ kè cửa biển xóm Nghêu": HOÀN THÀNH.
Tín: +150
【/THẺ MỆNH】
Một trăm năm mươi điểm, con số lớn nhất từ trước tới giờ, dù Nghi biết rõ nếu tính riêng phần cô phụ trách, số điểm hẳn sẽ thấp hơn nhiều so với khi cô làm một mình theo cách tối ưu tuyệt đối. Nhưng cô không hề bận tâm tới điều đó. Cô nhìn sang Vệ, thấy anh ta cũng đang nhìn đoạn kè với một vẻ mãn nguyện hiếm hoi, khác hẳn sự lạnh lùng tính toán mọi lần trước.
"Cảm giác thế nào." Cô hỏi, dù đã đoán được câu trả lời.
"Lạ." Vệ đáp, thành thật. "Đã lâu lắm rồi ta không hoàn thành một khảo đề mà không tính xem mình lời bao nhiêu điểm so với người khác." Anh ta ngồi xuống một phiến đá, nhìn ra biển, ánh hoàng hôn giả tạo của khảo trường nhuộm cả mặt nước thành một màu cam nhạt kỳ ảo. "Cảm giác này... không tệ."
Nghi ngồi xuống cạnh anh ta, để cho sự im lặng dễ chịu bao trùm lấy cả hai trong chốc lát, một sự im lặng khác hẳn mọi khoảng lặng căng thẳng cô từng trải qua với người đàn ông này trước đây. "Anh có nghĩ, nếu anh chơi kiểu này ngay từ đầu, mọi chuyện sẽ khác đi không? Ba lần thất bại trước đó?"
Vệ im lặng một lúc lâu trước khi trả lời. "Ta không biết. Có lẽ có, có lẽ không. Nhưng ta biết một điều: nếu ta cứ chơi theo kiểu cũ mãi, thì dù có thắng, ta cũng không còn là người xứng đáng để nhận lại vị trí hộ pháp nữa. Có lẽ đó mới là thứ Thiên Đình thật sự muốn thử, không phải chỉ điểm số."
Câu nói ấy, dù mơ hồ, gieo vào lòng Nghi một hạt giống suy nghĩ mới, một khả năng cô chưa từng cân nhắc tới: có lẽ Thiên Khảo không chỉ đo lường kết quả, mà còn đo lường cả cách người ta đạt tới kết quả đó. Nếu đúng là vậy, mọi tính toán tối ưu điểm số thuần túy, kiểu chơi mà cô từng áp dụng ở những khảo đề đầu tiên, có lẽ chưa bao giờ là con đường đúng đắn nhất, dù nó có vẻ hiệu quả tới đâu trên bề mặt.
Họ ngồi bên nhau thêm một lúc, nhìn những ngư dân vô hình của xóm chài lặng lẽ trở về nhà qua màn sương, ánh đèn dầu thắp lên từng căn một dọc theo bờ biển giờ đã an toàn hơn nhờ đoạn kè vừa được gia cố. Nghi cảm thấy một sự bình yên hiếm hoi, thứ cảm giác cô chưa từng có kể từ đêm mưa định mệnh ấy, ngồi cạnh một người mà chỉ vài giờ trước cô còn coi là đối thủ đáng ghét nhất trong khảo trường này.
"Chúng ta nên đi thôi." Vệ nói cuối cùng, đứng dậy, chìa tay ra kéo Nghi lên. "Trời sắp đổi ca, khảo đề mới sẽ tới sớm thôi."
Nghi nắm lấy tay anh ta, đứng dậy, và cả hai cùng bước đi dọc theo bờ kè giờ đã vững chãi, để lại phía sau một buổi chiều mà không ai trong hai người ngờ tới sẽ thay đổi cách họ nhìn nhận lẫn nhau nhiều đến vậy.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 25 →