🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Khảo đề mới đưa Nghi tới một dãy tường rào cũ đang nứt vỡ dọc theo một con hẻm hẹp, nhiệm vụ đơn giản: gia cố lại đoạn tường trước khi nó sụp đổ hoàn toàn. Cô bắt tay vào việc ngay, đã quen thuộc với nhịp làm việc cẩn trọng mới của mình, kiểm tra từng viên gạch trước khi xếp, đo lại độ nghiêng của tường bằng mắt thường nhiều lần hơn cần thiết.

Giữa chừng công việc, một tiếng kêu yếu ớt vọng ra từ đống gạch vụn nằm cạnh chân tường — không phải người, mà là một con mèo nhỏ, có lẽ bị kẹt lại khi bức tường bắt đầu nứt, một chân sau mắc kẹt giữa hai viên gạch đổ chồng lên nhau, càng vùng vẫy càng như bị siết chặt hơn.

Nghi khựng lại, nhìn đồng hồ đếm ngược, rồi nhìn con mèo đang kêu la thảm thiết. Khảo đề không hề nhắc gì tới một con vật bị kẹt. Không có dòng nào trong Thẻ Mệnh đề cập tới nó, không có phần thưởng nào gắn với việc cứu nó, và nếu cô dừng lại để gỡ nó ra, cô chắc chắn sẽ mất thời gian quý giá cho phần việc chính, có thể khiến toàn bộ khảo đề chỉ đạt được một phần, không đủ để tính là hoàn thành trọn vẹn.

Cô không do dự lâu. Buông cây bay xây tường xuống, Nghi quỳ gối bên đống gạch vụn, nhẹ nhàng gỡ từng viên một, cẩn thận để không siết chặt thêm chân con vật đang hoảng loạn. Nó cào cấu, cắn nhẹ vào tay cô một lần, nhưng cô vẫn kiên nhẫn, thì thầm những lời trấn an vô nghĩa mà cô cũng không chắc con mèo có hiểu được không, cho tới khi chiếc chân nhỏ cuối cùng cũng được giải thoát.

Trong lúc gỡ viên gạch cuối cùng, một mảnh vỡ sắc cứa vào lòng bàn tay Nghi, một vệt máu mỏng rịn ra, nhưng cô không dừng lại, chỉ nghiến răng chịu đau, tiếp tục nới lỏng từng chút một cho tới khi chắc chắn không làm con vật đau thêm. Có một khoảnh khắc, con mèo ngừng vùng vẫy, đôi mắt nhỏ nhìn thẳng vào cô, và trong ánh mắt hoảng loạn ấy, Nghi thoáng thấy một điều gì đó quen thuộc đến kỳ lạ, giống hệt cảm giác của chính cô lúc bị cuốn vào miệng cống đêm mưa ấy, cái cảm giác bất lực tuyệt đối trước một thứ lớn hơn mình rất nhiều.

Con mèo vọt chạy ngay khi được tự do, biến mất sau một góc tường, không một lời cảm ơn, không một dấu hiệu nào cho thấy sự tồn tại của nó từng ảnh hưởng gì tới thế giới này. Nghi đứng dậy, nhìn xuống đồng hồ, thấy mình đã mất gần năm phút cho việc vừa rồi, một khoảng thời gian đủ để đẩy khảo đề của cô vào tình trạng nguy hiểm.

Cô quay lại với bức tường, làm việc nhanh hơn hẳn để bù lại thời gian đã mất, nhưng dù cố gắng tới đâu, khi đồng hồ chạm mốc không, đoạn tường vẫn còn thiếu một góc chưa kịp gia cố hoàn chỉnh.

【THẺ MỆNH — NGHI】

Khảo Đề "Gia cố tường rào hẻm Đông": HOÀN THÀNH MỘT PHẦN.

Tín: +20

【/THẺ MỆNH】

Hai mươi điểm, ít hơn hẳn những gì cô lẽ ra có thể nhận được nếu hoàn thành trọn vẹn. Nghi nhìn con số ấy, và lần đầu tiên, thay vì cảm giác tiếc nuối như trước đây, cô chỉ mỉm cười nhẹ, một nụ cười nhỏ, thầm lặng, dành riêng cho chính mình.

"Chị vừa bỏ lỡ gần sáu mươi điểm vì một con mèo hoang." Giọng Đóa vang lên từ phía sau, khiến Nghi giật mình quay lại. Cô không biết Đóa đã đứng đó từ bao giờ, có lẽ đang xử lý một khảo đề khác gần đấy và tình cờ chứng kiến toàn bộ.

"Tôi biết." Nghi đáp, không có chút hối tiếc nào trong giọng nói.

Đóa nhìn cô một lúc lâu, ánh mắt không còn vẻ cảnh giác quen thuộc nữa, mà có một điều gì đó gần như bối rối, như đang cố xử lý một dữ kiện không khớp với mọi khuôn mẫu cô từng biết về cách khảo sinh vận hành. "Ở vòng của tôi, không ai làm vậy cả. Không ai bỏ điểm vì một sinh vật không nằm trong khảo đề. Tôi từng thấy một con chó bị thương giữa đường trong lúc tôi đang chạy khảo đề gấp, tôi bước qua nó, không dừng lại. Lúc đó tôi nghĩ mình đúng, vì luật chơi dạy tôi phải nghĩ vậy."

"Chị có hối hận không?" Nghi hỏi khẽ.

Đóa im lặng rất lâu, đủ lâu để chính cô cũng có vẻ ngạc nhiên với sự im lặng của bản thân. "Tôi không cho phép mình nghĩ về điều đó." Cuối cùng cô đáp, giọng nhỏ hơn hẳn thường lệ. "Nghĩ về nó không giúp tôi qua được vòng tiếp theo."

Nghi không nói gì thêm, chỉ để cho câu trả lời ấy lơ lửng giữa hai người, không phán xét, chỉ đơn thuần chấp nhận nó như một sự thật về cách Đóa đã sống sót cho tới giờ. Nhưng có một điều gì đó trong ánh mắt Đóa đã thay đổi, một sự mềm đi rất khẽ, như một lớp băng mỏng vừa nứt một đường chỉ đủ để thấy dòng nước bên dưới vẫn còn chảy.

"Lần sau." Đóa nói, giọng đã trở lại vẻ thực dụng quen thuộc, nhưng có một sự ấm áp mới lấp ló phía sau. "Nếu chị gặp tình huống tương tự, đừng để tôi thấy chị làm một mình như vậy nữa. Gọi tôi. Hai người xử lý nhanh hơn một người, kể cả khi phải cứu mèo hoang."

Đó không phải một lời xin lỗi, không phải một lời thú nhận, nhưng với Nghi, nó đủ để hiểu rằng thứ gì đó giữa hai người vừa dịch chuyển, lặng lẽ nhưng chắc chắn, theo một hướng mà cả hai đều chưa sẵn sàng gọi thành tên.

Đóa nhìn xuống lòng bàn tay Nghi, nơi vết cứa vẫn còn rịn máu, khẽ cau mày, rồi không nói gì, chỉ rút từ trong túi áo ra một mảnh vải nhỏ sạch sẽ, đưa cho Nghi băng tạm. "Cầm lấy. Tôi lúc nào cũng mang theo vài thứ như thế này, thói quen từ vòng một." Cô nói, giọng cố tỏ ra thản nhiên nhưng cử chỉ lại chu đáo hơn hẳn lời nói. "Không phải vì chị đâu, chỉ là thói quen thôi."

Nghi mỉm cười, nhận lấy mảnh vải, không vạch trần cái lý do "chỉ là thói quen" rõ ràng chẳng thuyết phục nổi ai, kể cả chính người vừa nói ra nó. Cô quấn tạm vết thương, cảm nhận một sự ấm áp nhỏ bé nhưng thật, khác hẳn cái lạnh lẽo vẫn thường trực bao quanh khảo trường sương mờ này.

Hết Chương 18

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 19
← TrướcTiếp →