🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Nhiều năm sau, theo cách tính thời gian của dương gian, dù với Nghi, khái niệm "năm" đã trở nên mơ hồ giữa dòng chảy vĩnh cửu của domain cô phụ trách, một đêm mưa lớn đổ xuống một thành phố xa lạ, nơi một cô gái trẻ đang chạy xe giao hàng vội vã qua những con hẻm ngập nước.

Nghi cảm nhận được, từ tầng thực tại của mình, một sự cộng hưởng kỳ lạ, một khoảnh khắc sinh tử đang treo lơ lửng — cô gái ấy sắp phải đối diện một lựa chọn, một đứa trẻ hàng xóm đang gặp nguy hiểm giữa dòng nước xiết.

Đây chính là loại khoảnh khắc mà, nếu là Lam năm xưa, có thể đã dẫn tới một sự can thiệp vội vàng, một quyết định định đoạt thay cho số phận người khác. Nhưng Nghi đã học được nhiều hơn thế.

Cô không can thiệp trực tiếp. Thay vào đó, cô chỉ nhẹ nhàng điều chỉnh dòng chảy vận mệnh đủ để đảm bảo, dù cô gái ấy chọn lao xuống cứu đứa trẻ hay không, cả hai khả năng đều có một cơ hội công bằng để dẫn tới một kết cục không phải bi kịch tuyệt đối.

Cô quan sát, với một sự tôn trọng sâu sắc dành cho quyền tự quyết của con người, khi cô gái ấy, không một giây do dự, lao xuống dòng nước để cứu đứa trẻ.

"Chọn đúng vậy đó, con gái." Nghi thì thầm, một nụ cười dịu dàng nở trên gương mặt không còn hoàn toàn là con người của mình. "Ta sẽ dõi theo con, dù con có biết hay không."

Ở một nơi khác trong dòng chảy vô tận của domain Sinh Tử, Lam, giờ đây là một cố vấn được kính trọng tại khảo trường, cảm nhận được sự hiện diện của Nghi qua một kết nối vô hình vẫn còn tồn tại giữa họ, và mỉm cười, biết rằng học trò, người bạn, người đã cứu chuộc cả cuộc đời anh, vẫn đang tiếp tục viết nên câu chuyện của chính mình, theo cách riêng, đẹp đẽ và đầy trách nhiệm.

Và ở đâu đó, trong một thế giới nơi những dòng chữ này đang được viết ra, đọc bởi những đôi mắt xa lạ chưa từng biết tới Nghi, tới Lam, tới cả một khảo trường sương mờ ẩn giấu sau những khảo đề tưởng chừng vô hại, có lẽ một điều tương tự cũng đang diễn ra — một ai đó, ở một tầng hiện thực khác, đang dõi theo, đang lặng lẽ điều chỉnh những gì có thể, tôn trọng quyền được chọn của mỗi con người, trong khi vẫn hy vọng, mãi mãi hy vọng, rằng lựa chọn ấy sẽ luôn nghiêng về phía của lòng trắc ẩn.

HẾT — Nhánh TRỞ THÀNH

Hết Chương 105

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Bạn đã đọc hết nhánh này ✨

← TrướcHết truyện