TITLE: Bầu Trời Không Trăng
Nguyệt Không về đêm đẹp theo cách riêng của nó — những con phố thắp đèn vàng, cửa sổ các tòa nhà sáng lên như tổ ong khổng lồ, và bầu trời đêm trải rộng một màu tím thẫm phẳng lặng, không tỳ vết. Không ai ngước nhìn lên để thắc mắc. Bầu trời đêm là như vậy — đen hoặc tím tùy mùa, và luôn trống không. Chỉ có sao, những điểm nhỏ bé xa xôi, không đủ để sưởi ấm ánh nhìn của người dưới đất.
Khánh thức dậy lúc ba giờ sáng.
Cô ngồi dậy trong bóng tối của phòng ngủ, tim đập chậm nhưng chắc, như thể cơ thể đã chuẩn bị sẵn cho khoảnh khắc này. Cửa sổ đối diện để hé — gió tháng Mười thổi vào mang theo mùi mưa xa và khói từ xe cộ đêm khuya. Khánh không bật đèn. Cô ngồi một lúc trong bóng tối, để hình ảnh vừa hiện ra trong giấc ngủ dần trở nên rõ ràng hơn thay vì tan biến như hơi thở trên gương lạnh.
Vật thể tròn. Sáng. Treo lơ lửng trên nền trời đêm.
Nó không phải mặt trời — mặt trời thì Khánh biết, chói chang và vàng rực, mọi người đều thấy mỗi sáng. Vật thể trong giấc mơ của cô mang ánh sáng khác — mềm hơn, có chiều sâu hơn, như thể ánh sáng đó không phát ra từ bên trong nó mà được hứng từ đâu đó rất xa và phản chiếu lại một cách cẩn trọng. Màu bạc. Hoặc gần với màu bạc, nhưng ấm hơn kim loại.
Cô với tay lấy cuốn sổ nhỏ trên đầu giường.
Từ tám tháng nay, cuốn sổ đó nằm đó vì lý do này. Khánh mở ra trang tiếp theo — những trang trước đã kín chữ và phác thảo nhanh bằng bút bi — và bắt đầu ghi. Cô viết nhanh, không sửa, không dừng để suy nghĩ: hình tròn, ánh bạc, bầu trời đêm có ngôi sao xung quanh, cảm giác nhìn vào nó như nhìn vào điều gì đó vừa quen vừa chưa từng thấy bao giờ.
Giấc mơ. Trong Nguyệt Không, không ai mơ.
Đây là sự thật bình thường đến mức không ai bàn về nó, giống như không ai bàn về việc bầu trời đêm không có gì ngoài sao. Người ta đi ngủ, chìm vào bóng tối sâu và phẳng, rồi thức dậy. Khoảng giữa đó trống rỗng, hoàn toàn và yên tĩnh. Không có hình ảnh, không có cảm xúc, không có câu chuyện nào diễn ra trong màn đêm ý thức. Sáng ra người ta dậy khỏe khoắn, tinh thần ổn định, không mang theo gì từ đêm qua.
Khánh biết điều này vì cô đã hỏi. Một lần, hồi hai mươi hai tuổi, cô hỏi bạn cùng phòng: "Hồi tối mày mơ gì không?" Bạn cô nhìn lại với ánh mắt thành thật bối rối: "Mơ là gì?" Không phải cô không hiểu khái niệm — cô hiểu từ trong từ điển, hiểu rằng ở những nơi khác người ta từng mơ, đọc sách về điều đó. Nhưng kinh nghiệm cá nhân hoàn toàn trống không.
Sau lần đó Khánh không hỏi nữa.
Cô ghi thêm một đoạn vào sổ, rồi nhìn ra cửa sổ. Những tòa nhà đối diện đã tắt đèn hầu hết. Đường phố vắng, chỉ còn tiếng xe thưa thớt từ xa. Bầu trời — cô nhìn lên bầu trời một lúc, cái thói quen hình thành từ khi những giấc mơ bắt đầu — trống không như thường lệ. Những ngôi sao lạnh lẽo. Không có gì khác.
Nhưng trong mơ, ở chỗ đó — cô nhìn về phía bầu trời phía tây, theo linh tính — có một vật thể tròn rải ánh bạc xuống mặt đất. Trong mơ, ánh sáng đó chạm mặt đất và tạo ra bóng. Khánh đứng trong giấc mơ và thấy bóng của mình kéo dài trên mặt đường, sắc nét và dịu dàng cùng lúc. Cô đưa tay lên — trong mơ — và thấy lòng bàn tay mình tắm trong màu bạc đó.
Khánh đã vẽ bàn tay đó bảy lần, theo bảy giấc mơ khác nhau.
Cô mở sổ về đầu, lật qua những trang cũ. Không phải chữ mà là hình — phác thảo vội, đường nét run rẩy của người vừa tỉnh giấc nhưng không muốn để hình ảnh mờ đi trước khi kịp ghi lại. Trang đầu tiên, tám tháng trước: một vòng tròn mờ nhạt, không chắc chắn, như thể bàn tay cô không dám vẽ rõ điều mình thấy. Các trang sau dần rõ hơn. Vòng tròn trở nên cụ thể. Có chi tiết — bề mặt không đồng đều, có chỗ sáng hơn chỗ khác, có gì đó như vết lõm hay núi cao mà cô không có từ để gọi.
Cô gọi nó là trăng.
Từ đó xuất hiện tự nhiên một ngày khi cô đang vẽ và cần đặt tên cho hình ảnh trong đầu. Không phải từ học được — không có trong từ điển Nguyệt Không, hay ít nhất là không trong nghĩa này. Nhưng nó cảm thấy đúng theo cách không giải thích được. Trăng. Vật thể tròn trên bầu trời đêm, rải ánh bạc xuống mặt đất.
Khánh nhìn lên bầu trời một lần nữa trước khi đóng sổ lại.
Trống không và tím thẫm và xa xôi.
Nhưng trong xương cốt cô có cái gì đó biết rằng bầu trời đêm đáng lẽ không phải như thế này. Không phải bằng lý trí — bằng thứ gì đó sâu hơn lý trí, cũ hơn lý trí, như bản năng nhớ điều mà ký ức không còn giữ được.
Cô nhắm mắt lại. Không ngủ thêm được nữa — chưa bao giờ ngủ lại được sau những giấc mơ đó. Chỉ nằm chờ đến sáng, trong khi hình ảnh vẫn còn rõ sau mí mắt: vật thể tròn sáng bạc, và cảm giác nhìn lên nó như nhìn lên điều gì mà thành phố này đã mất từ rất lâu rồi, lâu đến mức không còn ai biết là đã mất.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 2 →