🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Đêm hạ tuần, trăng khuyết treo lơ lửng sau tầng mây mỏng như tờ lụa cũ. Ánh sáng ấy không đủ soi rõ mặt người, nhưng lại vừa đủ để bóng tối có thể nuôi dưỡng những bí mật.

Ngọc Bích đứng sau rèm trúc của gian thư phòng, ngón tay siết chặt tờ giấy ghi chép mà nàng đã mất ba ngày mới sao chép xong từ những mảnh vỡ bằng chứng mà Hàn Nguyệt tưởng chừng đã giấu kín hoàn toàn. Đường dây buôn bán — không phải hàng hóa thông thường, mà là nhân mạng, là thông tin quân sự giả mạo tuồn ra ngoài biên ải — kéo dài từ phủ Hàn xuyên qua ba tầng môi giới, cuối cùng chạm vào một cái tên mà chính Ngọc Bích cũng phải hít một hơi thật sâu khi lần đầu nhìn thấy: Đại học sĩ Chu Vĩnh Thành, thái phó của Thái hậu, người bảo trợ quyền lực nhất trong triều.

Nàng gấp tờ giấy lại, bước ra khỏi rèm.

Tĩnh Hoài đứng ở đầu bàn, tay cầm chén trà nhưng chưa uống. Ánh mắt chàng nhìn nàng — cái nhìn mà gần đây Ngọc Bích nhận ra mình không còn tránh được nữa, không phải vì nàng không muốn, mà vì nó có thứ gì đó khiến nàng thấy mình được nhìn thấy thật sự, chứ không phải qua lớp mặt nạ của bổn phận hay địa vị.

"Xong rồi?" Chàng hỏi khẽ.

"Xong." Ngọc Bích đặt tờ giấy lên bàn. "Chu Vĩnh Thành không chỉ bảo kê cho Hàn Nguyệt — ông ta là người chủ mưu. Hàn Nguyệt chỉ là tay sai được nuôi bằng bổng lộc và được che chắn bằng thế lực. Nếu ta chỉ đánh Hàn Nguyệt, ông ta sẽ cho mọc lên một Hàn Nguyệt khác trong vòng một tháng."

Tĩnh Hoài nhìn tờ giấy một lúc. "Chu Vĩnh Thành là người Thái hậu tin tưởng nhất trong ba mươi năm qua."

"Đúng vậy." Ngọc Bích ngẩng lên. "Cho nên ta không thể tâu lên triều đình. Ta cần Thái hậu tự nghe — tự thấy — tự kết luận."

Im lặng một nhịp. Rồi Tĩnh Hoài đặt chén trà xuống.

"Nàng đã nghĩ ra cách rồi."

Không phải câu hỏi. Chàng biết.

Ngọc Bích khẽ cười — không phải nụ cười của kẻ thắng cuộc, mà là nụ cười của người vừa xếp xong một ván cờ phức tạp và muốn kiểm tra lại lần cuối trước khi đi nước quyết định.

"Thái hậu có thói quen đi dạo vườn ngự vào canh ba mỗi khi trằn trọc không ngủ được. Cung nữ của bà biết điều này, nhưng không ai dám nhắc vì bà không muốn bị theo dõi. Đêm nay, ta nhờ Thường Bình bố trí một cuộc gặp gỡ 'tình cờ' giữa ta và Quản sự Hàn trong vườn ngự — ta sẽ để bà nghe đủ để hiểu, nhưng không đủ để bà cảm thấy bị sắp đặt."

Tĩnh Hoài nheo mắt. "Nếu Thái hậu phát hiện ra đây là bẫy—"

"Thì ta đã thua từ đầu." Ngọc Bích không tránh ánh mắt chàng. "Nhưng nếu ta không làm gì, Hàn Nguyệt sẽ dùng những gì bà ta đang nắm trong tay để đẩy ta ra khỏi phủ này trước tháng sau. Chàng biết điều đó."

Một khoảnh khắc dài. Rồi Tĩnh Hoài gật đầu — không phải gật đầu ra lệnh, mà là gật đầu của người đồng hành.

"Ta sẽ lo phần vườn ngự. Nàng lo phần kịch bản."

Canh ba đến chậm như mật chảy.

Ngọc Bích mặc áo lam nhạt không trang sức, tóc chỉ vấn đơn giản — trang phục của người đang đi dạo một mình vì không ngủ được, không phải của người đang thực hiện kế hoạch. Thường Bình đi hai bước sau, đúng khoảng cách của một thị nữ thức thời.

Vườn ngự vào giờ này im lặng lạ thường. Những cây quế đêm tỏa hương kín đáo. Hồ sen ở phía đông phản chiếu ánh trăng khuyết thành một vệt bạc run rẩy.

Ngọc Bích nghe thấy tiếng bước chân trước khi thấy người.

Quản sự Hàn — người trực tiếp nhận lệnh từ Hàn Nguyệt và điều phối các giao dịch — bước ra từ sau vòm hoa mẫu đơn, mặt tái đi khi nhìn thấy nàng. Nhưng đã muộn để lui.

"Vương phi." Hắn cúi đầu, giọng cứng.

"Quản sự Hàn." Ngọc Bích nghiêng đầu nhẹ, như người bắt gặp quen trên đường. "Giờ này còn chưa nghỉ sao?"

"Có chút việc chưa xong."

"Việc của Hàn tần nghi?" Ngọc Bích hỏi thản nhiên, mắt nhìn ra hồ. "Hay việc của Đại học sĩ Chu?"

Quản sự Hàn đứng khựng lại.

Ngọc Bích vẫn không quay đầu, giọng vẫn nhẹ như người đang nói về thời tiết: "Ta đã đọc xong những gì hắn gửi qua ngả Hương Lâu tửu quán tháng trước. Danh sách dài lắm. Bao gồm cả tên của những người ở đây, trong cung này." Nàng khẽ dừng. "Kể cả tên quản sự."

Hắn nuốt nước bọt. "Vương phi... không biết mình đang nói gì—"

"Ta biết chính xác mình đang nói gì." Lần này Ngọc Bích quay lại, ánh mắt lạnh và rõ ràng như đêm đông. "Chu Vĩnh Thành dùng tiền của đường dây đó để nuôi một mạng lưới trong cung. Hàn Nguyệt là người tuyển lựa, ngươi là người chuyển giao. Và ta có đủ bằng chứng để trình lên — không phải triều đình, mà lên người duy nhất mà Chu Vĩnh Thành không thể che mắt."

Quản sự Hàn tái mặt hẳn. Hắn hiểu ý.

"Vương phi muốn gì?"

"Ta không muốn gì từ ngươi." Ngọc Bích bước sang một bên, nhường đường. "Ngươi có thể về. Nhưng nhớ kỹ điều này: từ đêm nay, mạng lưới đó đã mất đi sự bảo vệ mà nó tưởng mình có."

Phía sau bụi trúc thưa, Thái hậu đứng bất động.

Bà đã ra vườn sớm hơn thường lệ — một đêm trăng khuyết, lòng bà cũng khuyết theo thứ gì đó bà chưa gọi được tên. Ba mươi năm tin tưởng Chu Vĩnh Thành. Ba mươi năm ông ta đứng bên phải ngai vàng, điều phối, xử lý, bảo vệ.

Ba mươi năm ấy vừa lung lay sau chưa đầy một khắc đứng nghe.

Thị nữ bên cạnh bà run nhẹ, không dám thở mạnh. Thái hậu ra hiệu bằng một cái nhướng tay — im lặng. Bà cần nghĩ.

Cô gái vừa rời đi — Vương phi mới, người mà bà vẫn xem là một quân cờ trên bàn hôn nhân triều chính — đã làm điều mà các đại thần dày dạn nhất trong triều không ai dám làm: nói thẳng tên của người không thể đụng chạm, không phải vì liều lĩnh, mà vì cô ta đã chuẩn bị đủ để không cần sợ.

Thái hậu nhớ lại ánh mắt cô gái khi nói với tên quản sự — lạnh, rõ ràng, và hoàn toàn không có oán hận. Chỉ có tính toán. Chỉ có sự thật.

Bà thở dài, xoay người về phía nội cung.

"Chuẩn bị bút nghiên."

Ngọc Bích về đến thư phòng thì Tĩnh Hoài đang ngồi đợi.

Chàng không hỏi. Chỉ nhìn nàng — cái nhìn đọc kết quả từ dáng bước, từ tốc độ thở, từ cách nàng đặt tay xuống bàn.

"Xong." Ngọc Bích ngồi xuống đối diện, mệt mỏi thật sự lần đầu tiên trong đêm nay. "Bà ấy ở đó. Ta không chắc bà đã nghe hết hay chỉ nghe một phần, nhưng đủ rồi."

"Đủ là bao nhiêu?"

"Đủ để bà không thể làm ngơ." Ngọc Bích nhìn ngọn đèn trước mặt. "Chu Vĩnh Thành sẽ bị điều tra — không phải vì ai tố cáo, mà vì Thái hậu tự muốn biết sự thật. Đó là điều nguy hiểm hơn bất kỳ tờ tấu nào."

Tĩnh Hoài im lặng một lúc. Rồi chàng nói, khẽ hơn lần trước:

"Nàng biết rằng nếu Chu Vĩnh Thành ngã xuống, Hàn Nguyệt mất chỗ dựa duy nhất không thể thay thế."

"Ta biết."

"Và nàng biết rằng kể từ đêm nay, nàng đã trở thành người mà cả hai phe đều cần phải đề phòng."

Ngọc Bích khẽ nhếch môi. "Ta đã là người bị đề phòng từ ngày đặt chân vào phủ này. Khác biệt duy nhất là từ nay họ biết tại sao."

Tĩnh Hoài nhìn nàng. Không phải cái nhìn thẩm định như những ngày đầu, không phải cái nhìn dò xét của người chồng còn xa lạ. Đây là cái nhìn của người vừa chứng kiến điều gì đó mà chàng chưa tìm được từ để gọi tên — không phải thán phục suông, mà là thứ nằm sâu hơn, ấm hơn, và khiến chàng cảm thấy không gian giữa hai người hẹp lại theo cách không ai chủ động tạo ra.

"Ngọc Bích." Chàng gọi tên nàng lần đầu tiên không kèm theo danh hiệu hay ngữ cảnh công vụ.

Nàng ngẩng lên.

"Ta nợ nàng một lời xin lỗi." Tĩnh Hoài nói thẳng, không vòng vo theo cách thông thường của phủ đệ. "Khi nàng mới đến, ta đã không... nhìn đúng."

Ngọc Bích không trả lời ngay. Ánh đèn giữa hai người run nhẹ theo luồng gió đêm lọt qua khe cửa.

"Chàng đã nhìn đúng một điều," nàng nói sau cùng, giọng bình thản nhưng không lạnh. "Chàng biết ta không phải là người yên phận. Chỉ là chàng chưa biết điều đó có thể có ích hay không."

"Bây giờ ta biết rồi."

Ngọc Bích đứng dậy, thu dọn những tờ giấy trên bàn. Bước của nàng vẫn vững, nhưng có gì đó trong căn phòng này tối nay không còn như cũ — nhẹ hơn một chút, ấm hơn một chút, theo cách mà cả hai đều cảm thấy nhưng chưa ai nói thêm gì.

Ở đầu cửa, nàng dừng lại.

"Canh tư rồi. Chàng nên nghỉ."

"Nàng cũng vậy."

Một khoảnh khắc. Rồi Ngọc Bích bước ra ngoài, và Tĩnh Hoài ngồi lại một mình với ngọn đèn, nhìn vào chỗ nàng vừa đứng — không phải vì tiếc nuối, mà vì chàng đang cố ghi nhớ một điều gì đó mà chàng sợ sẽ quên mất nếu không cẩn thận giữ lấy.

Bên ngoài, đêm vẫn còn dài. Nhưng thế cờ đã xoay.

Hết Chương 19

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 20
← TrướcTiếp →