🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Khi những bông súng hồng bắt đầu khép mình, giấu đi vẻ tươi tắn dưới ánh chiều tà, và ghe thuyền đã rời bến sau một ngày chài lưới, thì ở một góc nào đó của dòng sông, những tiếng cười giòn tan đã bắt đầu khuấy động mặt nước, báo hiệu một trò vui mới. Đó là khúc hát của tuổi thơ, của những đứa trẻ miền Tây, không e dè trước dòng nước mênh mông, coi dòng sông như một người bạn tri kỷ, một sân chơi không biên giới.

Mấy đứa nhỏ túa ra từ những căn nhà sàn, từ những con đường đất đỏ, ùa xuống mé sông như đàn cá linh non mới tách khỏi bầy. Chúng không cần lời mời, cũng chẳng cần ai răn dạy, cứ thế nhảy ùm xuống làn nước mát lành, tung bọt trắng xóa như những đóa hoa sen đột ngột nở tung. Tiếng cười vang lên trong gió, hòa vào tiếng nước vỗ mạn ghe, tiếng chim chiều gọi bầy, tạo nên một bản giao hưởng dịu dàng của buổi hoàng hôn.

Dòng nước mùa nước nổi không chỉ mang phù sa bồi đắp cho ruộng đồng, mà còn là chiếc nôi ấp ủ tuổi thơ. Những đứa trẻ ở đây lớn lên cùng con nước, làn da rám nắng, đôi mắt trong veo như mặt hồ buổi sớm. Chúng bơi lội thoăn thoắt, lặn ngụp tài tình, đôi khi còn thi nhau bơi ra xa, đuổi theo những nhánh lục bình trôi lững lờ như những con thuyền nhỏ không người lái.

Nhìn những cánh tay bé xíu quẫy đạp, những mái đầu đen lấp loáng dưới ánh chiều vàng, ta thấy một sự tự do không gì sánh bằng. Dòng nước như vòng tay mẹ hiền ôm ấp, vỗ về, không một chút sợ hãi hay lo âu nào vương vấn trong đôi mắt trong trẻo ấy. Có đứa bơi ngửa, thả mình trôi theo dòng chảy, mắt nhìn lên bầu trời xanh ngắt, như đang mơ mộng về những vì sao đêm. Có đứa lại vục mặt xuống nước, tìm bắt những con ốc bươu còn sót lại, hay đơn giản chỉ là để cảm nhận cái mát lạnh thấm vào từng thớ thịt.

Chúng nô đùa không ngừng nghỉ, quên đi cả thời gian và không gian, quên cả những bữa cơm chiều đang chờ sẵn. Dòng nước là người bạn, là sân chơi, là trường học, nơi chúng học được cách hòa mình vào thiên nhiên, cách tồn tại và lớn lên cùng dòng chảy cuộc đời. Những trò chơi tưởng chừng đơn giản như té nước, rượt đuổi, hay thi lặn lại chứa đựng cả một thế giới diệu kỳ của tuổi thơ, nơi mọi thứ đều trong lành và thuần khiết.

Chiều dần buông, ánh nắng cuối ngày trải dài trên mặt sông, dát vàng lên từng gợn sóng nhỏ. Bóng dáng những đứa trẻ dần chìm vào màu lam của hoàng hôn, nhưng tiếng cười vẫn còn vương vấn, lan xa theo làn gió nhẹ. Dòng nước vẫn êm đềm trôi, như một lời thì thầm dịu dàng của mẹ thiên nhiên, ghi dấu những khoảnh khắc đẹp đẽ nhất của tuổi thơ. Khi chúng lên bờ, mang theo làn da ướt đẫm và đôi mắt lấp lánh niềm vui, thì cũng là lúc những chiếc đèn dầu bắt đầu leo lét sáng, và bầu trời đêm phương Nam chuẩn bị hé lộ vẻ đẹp huyền diệu của mình.

Hết Chương 4

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 5
← TrướcTiếp →