Phòng CEO của Indochina Tech nhìn ra góc Đinh Tiên Hoàng - Lê Thánh Tôn. Tầng mười hai. Hướng đông nam. Ba tôi chọn căn phòng này vì buổi sáng có ánh nắng.
Tôi đứng ở cửa khoảng ba giây trước khi bước vào.
Không phải lần đầu tôi vào phòng này. Tôi đã vào hàng trăm lần — để báo cáo, để xin ký duyệt, để tranh luận về ngân sách marketing Q3 năm 2023 cho đến khi ba tôi nhượng bộ vì tôi mang đủ số liệu. Nhưng hôm nay khác. Hôm nay chị Lan đặt thẻ từ lên bàn tôi lúc chín giờ sáng và nói: "Anh Minh nhờ chị chuyển."
Tôi đặt ba tập hồ sơ xuống bàn. Kéo ghế. Ngồi.
Ghế da đen, tựa lưng cao. Điều chỉnh chiều cao hơi thấp hơn so với ba tôi. Tôi cao một mét năm mươi tám, không cần ghế làm tôi trông như đứa trẻ đang chơi đồ hàng.
Được rồi. Bắt đầu.
Tập đầu tiên: Báo cáo tài chính Q2.
Chị Mai làm báo cáo này. Tôi biết vì cách trình bày — số liệu trước, diễn giải sau, không có câu thừa. Doanh thu Q2: 47,3 tỷ đồng. Giảm 12% so với cùng kỳ năm ngoái. Cùng kỳ năm ngoái là 53,8 tỷ.
Tôi gạch dưới ba dòng:
- Mảng phần mềm quản lý kho: giảm 18%
- Mảng tích hợp hệ thống: giảm 9%
- Mảng tư vấn triển khai: tăng 4% — duy nhất tăng
Chi phí vận hành giữ nguyên. Tức là margin co lại. Tôi tính nhẩm: nếu Q3 không phục hồi ít nhất 8%, cuối năm chúng tôi sẽ lỗ hoạt động lần đầu tiên trong lịch sử mười lăm năm của công ty.
Ghi vào sổ: Gặp riêng chị Mai — nguyên nhân thật của mảng kho. Số liệu này đã ai báo cáo lên board chưa?
Tập thứ hai dày hơn. Bìa không có tiêu đề in sẵn — ai đó dán nhãn tay: "TechVision Korea — Đề xuất hợp tác chiến lược."
Tôi đọc chậm lần này.
TechVision Korea thành lập 2009 tại Seoul. Doanh thu năm ngoái 2,1 nghìn tỷ won, tương đương khoảng 38 nghìn tỷ đồng. Họ muốn vào thị trường Đông Nam Á. Đã thất bại ở Philippines năm 2021. Đang đàm phán với một công ty Indonesia — tôi đánh dấu chi tiết này.
Định giá đề xuất cho Indochina Tech: 180 tỷ đồng.
Tôi dừng lại.
180 tỷ. Tôi lấy bút tính nhanh ra lề giấy. Doanh thu trailing twelve months của chúng tôi vào khoảng 102 tỷ. Họ đang đề xuất mua với hệ số 1,76 lần doanh thu. Trong ngành tech Đông Nam Á hiện tại, mức trung bình là 2,8 đến 3,2 lần. Họ đang thấp hơn thị trường gần 40%.
Ông Dũng ủng hộ thương vụ này.
Tôi không ghi gì vào sổ về điều đó. Một số thứ không nên để lại bằng chứng viết tay.
Thay vào đó tôi ghi: Nhờ Khải tìm hiểu vụ Philippines — lý do thật TechVision rút.
Tập thứ ba mỏng nhất. Bảy trang. Mỗi trang một người.
"Danh sách tham vấn — theo đề xuất của ông Nguyễn Văn Dũng, thành viên HĐQT."
Tôi đọc từng tên. Giám đốc Kỹ thuật. Trưởng phòng Pháp lý. Hai trưởng phòng triển khai. Kế toán trưởng — không phải chị Mai, người này cấp dưới chị Mai. Trưởng bộ phận nhân sự. Và — tôi đọc lại để chắc chắn — anh Tuấn, trưởng nhóm phát triển sản phẩm mảng kho.
Bảy người. Không ai trong số này trực tiếp báo cáo lên tôi. Tất cả đều ở cấp trung hoặc cấp chuyên gia cao cấp.
Tôi hiểu kiến trúc của danh sách này. Ông Dũng không muốn tôi nghe ý kiến các trưởng phòng cấp một — những người tôi đã biết mặt, biết quan điểm. Ông muốn tôi hỏi những người ở tầng giữa, những người sẽ nói những gì họ nghĩ ông Dũng muốn nghe.
Hoặc — tôi nghĩ thêm — những người ông Dũng đã nói chuyện trước.
Ghi vào sổ: Danh sách 7 người: gặp đủ. Nhưng gặp riêng lẻ, không theo thứ tự trong danh sách. Quan sát trước khi kết luận.
Năm giờ rưỡi chiều. Tôi gấp sổ lại.
Ngoài cửa sổ Sài Gòn đang chuyển sang giờ cao điểm. Tiếng còi xe vọng lên mờ nhạt qua lớp kính cường lực. Ba tôi từng nói căn phòng này được thiết kế để cách âm tốt — để người ngồi đây không bị tiếng ồn bên ngoài làm phân tâm. Tôi nghĩ đó cũng là ẩn dụ cho cái bẫy của vị trí này: cách âm quá tốt, đến mức không còn nghe thấy gì thật nữa.
Tôi sẽ không để điều đó xảy ra.
Tiếng gõ cửa. Nhẹ, hai tiếng.
"Vào."
Chị Lan mở cửa. Năm mươi tuổi, tóc búi gọn, áo sơ mi xanh navy — chị mặc màu này gần như mỗi ngày, tôi để ý từ hồi còn làm trưởng phòng marketing. Chị theo ba tôi mười bảy năm.
"Chị hỏi thăm em cần gì không?" Giọng chị bình thản, không nịnh, không xa cách.
"Cần một việc." Tôi đứng dậy, đi về phía cửa sổ, tay vẫn cầm bút. "Chị đặt lịch họp toàn ban quản lý sáng mai. Tám giờ."
Chị Lan dừng lại. Không lâu — chỉ một nhịp — nhưng tôi thấy.
"Sớm vậy?"
"Tôi hay làm việc buổi sáng."
Chị nhìn tôi một lúc. Tôi không giải thích thêm. Giải thích lịch làm việc của mình với thư ký không phải việc CEO cần làm.
"Anh Nam ngày mai có lịch gặp đối tác ngoài lúc chín giờ," chị nói. "Em có muốn chị nhắn anh ấy dời không?"
"Không cần. Tám giờ họp, tám giờ ba mươi xong phần tôi cần. Anh Nam có đủ thời gian."
Chị Lan gật đầu. Ghi vào máy tính bảng cầm tay.
"Phòng họp lớn hay nhỏ?"
"Phòng họp A. Chín ghế là đủ."
Chín trưởng phòng ban. Tôi đã đếm trước khi nói.
"Có cần chuẩn bị gì thêm không, em?"
"Không. Cảm ơn chị."
Chị Lan ra, khép cửa nhẹ.
Tôi quay lại bàn. Nhìn xuống ba tập hồ sơ. Doanh thu giảm 12%. Đề xuất định giá thấp hơn thị trường 40%. Danh sách bảy người được cài sẵn.
Ba vấn đề. Một mình tôi biết cả ba. Chín người trong phòng họp sáng mai chưa ai biết tôi đã đọc hết những tài liệu này, đã tính toán, đã ghi chú.
Đó là lợi thế duy nhất tôi cần cho buổi đầu tiên.
Tôi cầm bút ghi thêm một dòng vào cuối trang sổ: Sáng mai: quan sát — ai đến đúng giờ, ai đến muộn, ai nhìn ai trước khi nhìn mình.
Rồi gấp sổ lại, cho vào túi.
Chiếc ghế trống đã có người ngồi. Công việc bắt đầu từ ngày mai. Còn tối nay, tôi cần gọi cho Khải.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 2 →