🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Điện thoại rung lúc chín giờ hơn, khi tôi đang gạch chân một đoạn trong giáo trình cấu trúc dữ liệu mà chưa hiểu gì cả, ngồi ở bàn học kê sát vách, bên kia vách là tiếng ti vi mẹ đang xem nhỏ tiếng trong phòng khách.

Tin nhắn của Bảo: "Con sắp về, chị Hai." Không có gì lạ. Nó nhắn kiểu đó mỗi tối học thêm về, như một cái ping giữ kết nối, chỉ để tôi biết đường truyền chưa đứt. Tôi gõ lại hai chữ "ừ đi cẩn thận" rồi quay lại với đống bài tập, tai vẫn nghe tiếng quạt trần kêu è è ở góc phòng.

Mười một giờ mười phút thì có tiếng điện thoại bàn reo ngoài phòng khách, cái máy cũ mẹ giữ lại từ hồi ba còn sống, giờ chỉ còn vài mối quen gọi tới. Tôi nghe tiếng ghế đổ, tiếng dép mẹ chạy vội ra, rồi một khoảng lặng ngắn trước khi mẹ hét lên gọi tên tôi, giọng vỡ ra giữa chừng.

Người gọi là một người đi đường lạ, nhặt được điện thoại của Bảo văng ra ở ngã tư Nguyễn Xí, bấm số nhà gần nhất trong danh bạ. Xe cấp cứu đã tới, đang chở đi bệnh viện Nhân Dân Gia Định.

Tôi không nhớ mình đã mặc áo khoác lúc nào. Chỉ nhớ đứng giữa nhà, hai tay lục tung cái túi xách tìm chìa khoá xe, và trong lúc lục, ngón tay quẹt trúng màn hình điện thoại, mở nhầm một cái app cũ tôi tưởng đã gỡ từ lâu.

LƯU.

Cái tên hiện lên đúng một giây trước khi tôi vuốt tắt nó đi, dắt mẹ ra xe. Icon màu xanh nhạt, chữ trắng, cái logo tôi từng nhìn thấy cả trăm lần hồi cấp ba mà giờ chỉ còn là một vệt ký ức mờ, kiểu file rác nằm quên trong ổ cứng, chiếm chỗ mà chẳng ai buồn xoá.

Tôi không có thời gian nghĩ về nó. Bảo đang ở đâu đó ngoài kia, trên một cái băng ca, và bệnh viện cách nhà mười lăm phút chạy xe.

Đường Nguyễn Xí đêm đó đông hơn bình thường. Đèn xanh đỏ nhấp nháy qua kính chắn gió, mẹ ngồi sau ôm chặt lấy tôi, và có một đoạn tôi không nhớ nổi mình đã lái qua bằng cách nào, chỉ biết tay ga vặn hết cỡ và ngực đau như có ai bóp chặt từ bên trong.

Tới nơi, người ta đã đưa Bảo vào phòng cấp cứu. Mẹ đứng ở hành lang, tay ôm cái mũ bảo hiểm vỡ một góc của nó, ai đó đưa lại từ hiện trường, không khóc, chỉ đứng, như một cái máy bị treo giữa chừng một tác vụ chưa xử lý xong.

Tôi ngồi xuống cạnh mẹ. Không ai nói gì trong khoảng mười phút. Tôi lấy điện thoại ra, định gọi cho dì Sáu để nhờ mượn tiền tạm ứng viện phí, và trong lúc lướt qua danh bạ, ngón tay lại chạm trúng cái icon xanh nhạt đó lần nữa.

Lần này tôi không vuốt tắt ngay. Tôi nhìn nó một giây lâu hơn bình thường.

LƯU. "Lưu giữ từng ngày, mãi mãi." Cái khẩu hiệu đó từng dán khắp story của đứa bạn cùng lớp hồi lớp mười một, hồi cả hội cắm đầu vào chụp ảnh, ghi âm, viết linh tinh vào app để không phải sợ một ngày Facebook sập hay điện thoại rơi xuống cống mất sạch. Tôi từng cài thử, dùng vài tháng, rồi quên hẳn, giống cách người ta quên một app đo bước chân sau khi hết hứng tập thể dục.

Không hiểu sao lúc đó tôi lại mở nó ra.

Màn hình tải chậm, xoay vòng ba giây, rồi hiện một giao diện tôi không nhớ mình từng thấy: không phải nhật ký, không phải feed ảnh cũ, mà một nút tròn to màu xanh, chữ bên dưới ghi đúng một từ.

LƯU.

Tôi không định bấm. Thật, tôi không định. Nhưng ngón tay tôi lúc đó đang làm một việc quen thuộc hơn cả thở: mỗi lần code sắp mất mà máy giật, tôi bấm Ctrl+S theo phản xạ, cứ năm phút một lần, sợ mất bài, dù chẳng ai bắt tôi làm vậy. Ngồi giữa hành lang bệnh viện, nhìn cái mũ bảo hiểm vỡ trên tay mẹ, tay tôi làm đúng cái phản xạ đó với một thứ chẳng có liên quan gì tới bài tập lập trình.

Tôi ấn vào nút xanh.

Không có hiệu ứng gì đặc biệt. Không rung, không sáng loà, không nhạc nền. Chỉ một dòng chữ nhỏ hiện lên góc dưới màn hình rồi biến mất nhanh tới mức tôi tưởng mình hoa mắt: "Điểm Lưu đã đặt. 21:34, 14/03/2026."

Mẹ hỏi tôi cầm cái gì đó, sao mặt tái vậy. Tôi bảo không có gì, chỉ là tin nhắn công việc, rồi cất điện thoại vào túi áo khoác.

Bác sĩ ra sau đó khoảng nửa tiếng, nói Bảo gãy tay, chấn thương đầu nhẹ, cần theo dõi qua đêm nhưng không nguy hiểm tính mạng. Mẹ khuỵu xuống ghế, hai tay ôm mặt, lần đầu tiên khóc thành tiếng từ lúc tới bệnh viện.

Tôi ngồi cạnh, tay đặt lên lưng mẹ, nhưng đầu óc vẫn còn dính ở cái dòng chữ vừa biến mất trên màn hình.

Đêm đó tôi ngồi lại ở ghế chờ, cổ vẹo một bên, tay vẫn nắm chặt điện thoại trong túi áo như sợ đánh rơi thứ gì quan trọng. Có lúc tôi thiếp đi thật, chỉ vài phút, đủ để mơ một giấc ngắn không đầu không cuối, toàn tiếng còi xe và ánh đèn xanh đỏ nhoè đi.

Tôi tỉnh dậy vì một tiếng chuông báo thức không phải của mình.

Không phải ghế chờ bệnh viện. Là trần nhà quen thuộc, cái vết ố hình bản đồ ở góc phòng tôi vẫn nhìn mỗi sáng, tấm màn cửa mẹ may từ vải hoa cũ. Chăn đắp ngang bụng, quạt trần vẫn kêu è è như hôm qua.

Tôi với tay lấy điện thoại, định xem giờ, xem có phải mình đã mơ hết chuyện đó không.

Bảy giờ lẻ hai phút sáng.

Lịch trên màn hình khoá vẫn ghi đúng ba chữ số tôi đã nhìn cả ngày hôm qua: 14/03. Tôi ngồi bật dậy, tim đập nhanh hơn cả lúc chạy xe qua ngã tư đêm qua, và trong khi tôi còn chưa kịp hiểu mình đang nhìn cái gì, điện thoại lại rung lên đúng một tiếng, một tin nhắn mới từ Bảo, đang ngồi ăn sáng ở bàn ngoài, gõ chữ dưới gầm bàn như mọi hôm nó vẫn làm, câu chữ tôi thuộc lòng không sai một dấu phẩy, như thể ai đó vừa bấm gửi lại đúng cái gì đã gửi từ một kiếp trước: "Chị Hai dậy chưa, tối nay con học thêm về trễ."

Hết Chương 1

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 2
Tiếp →