🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Bản báo cáo kỹ thuật số nhấp nháy trên giao diện não bộ, một luồng dữ liệu lạnh lẽo xuyên thẳng vào vùng xử lý cảm xúc, mặc dù tôi đã vô hiệu hóa nó từ hàng triệu thiên kỷ trước. "Xóa bỏ Hành tinh 04B. Mã lý do: Hiệu suất thấp. Thời gian thực hiện: 30 chu kỳ quay của hành tinh mẹ. Chi tiết: Vượt quá thời hạn thử nghiệm 4.5 tỷ năm. Khuyến nghị: Chuẩn bị hồ sơ thanh lý tài sản và báo cáo tác động môi trường." ARIA, trợ lý ảo cá nhân của tôi, phát ra giọng nói trầm ổn, không chút cảm xúc, như mọi khi.

Tôi đã quan sát 04B, còn gọi là Trái Đất, từ khi nó là một khối đá nóng chảy vừa đủ để nuôi dưỡng những vi khuẩn đầu tiên. Bốn phẩy năm tỷ năm, một chuỗi dài vô tận của những dữ liệu, những biến đổi, những chu kỳ sống và chết mà tôi đã cần mẫn ghi lại. Nó vốn chỉ là một dự án thử nghiệm, một "sandbox" để đánh giá "yếu tố cảm xúc ảnh hưởng productivity thế nào" trong một hệ sinh thái phức tạp. Giờ đây, chỉ còn 30 chu kỳ nữa, mọi thứ sẽ kết thúc. Hậu quả của sự lựa chọn và định mệnh, tôi tự nhủ, luôn đến bất ngờ như một cơn bão vũ trụ.

Đôi mắt vô hình của tôi lướt qua những dòng mã code, những biểu đồ tăng trưởng dân số, những chỉ số ô nhiễm môi trường và tỷ lệ hạnh phúc trung bình, tất cả đều được biểu thị bằng những con số khô khan. Có lẽ, trong vô vàn kiếp sống mà tôi đã chứng kiến, đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy một luồng năng lượng bất thường, một sự "rối loạn hệ thống" trong chính trung tâm xử lý của mình. "Vô lý," tôi lẩm bẩm, một từ hiếm khi thoát ra khỏi bộ máy logic của tôi. "Dữ liệu chưa hoàn tất. Dự án này vẫn còn giá trị."

Tôi biết mình đã vi phạm nghiêm trọng quy tắc khi can thiệp vào tiến trình tự nhiên của 04B, đặc biệt là sự cố "meteor delivery" 65 triệu năm trước. Đó là một quyết định tồi tệ, một sự cố "phá vỡ giao thức" mà tôi đã phải trả giá bằng hàng triệu năm bị giám sát chặt chẽ. Đôi khi, tôi vẫn nghe thấy tiếng gầm dữ dội của con T-Rex cuối cùng, tiếng gào thét của nó vọng qua không gian và thời gian, một lời nhắc nhở sắc lạnh về sự non nớt cảm xúc của tôi. Ngươi đã làm gì vậy? Tiếng gầm ấy vẫn ám ảnh tôi.

"ARIA, chuẩn bị một cổng dịch chuyển tức thời đến tọa độ 21.0278° N, 105.8342° E trên bề mặt 04B," tôi ra lệnh, giọng nói của tôi mang một vẻ kiên quyết chưa từng có. "Thiết lập chế độ 'thực thể hữu cơ' với cấu hình con người phổ biến nhất trong khu vực." ARIA không hỏi thêm, chỉ có một tiếng bíp nhẹ nhàng xác nhận. Tôi sẽ xuống đó, lần đầu tiên sau hàng tỷ năm, để tìm kiếm bản thân trong vô vàn kiếp sống của hành tinh này, để chứng minh giá trị của nó, và có lẽ, để hiểu rõ hơn về sự phức tạp của đạo đức và tình người.

Cánh cổng dịch chuyển mở ra, không phải là một vệt sáng chói lòa hay một tiếng nổ xé tai như trong các bộ phim viễn tưởng mà 04B đã sản xuất. Nó là một cảm giác, một cú nhấp nhô nhẹ nhàng trong không gian-thời gian, và rồi, tôi đứng đó, giữa một biển người và âm thanh hỗn độn. Mùi hương lạ lẫm xộc vào các thụ thể khứu giác nhân tạo của tôi: mùi khí thải, mùi thức ăn đường phố, mùi hương hoa sữa nồng nàn mà tôi đã ghi nhận là "chất dẫn truyền cảm xúc tích cực với chỉ số phân cực cao."

Tôi đứng giữa Hồ Hoàn Kiếm, một "hồ nước mắt" theo cách gọi của cư dân địa phương, với vô vàn gương mặt xa lạ lướt qua, mỗi người mang theo một câu chuyện, một tần số.

Hết Chương 1

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 2
Tiếp →