🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Chị Hồng bước vào quán lúc gần ba giờ chiều, trước đứa con gái nửa bước.

Không phải vì chị muốn đi trước. Là vì con gái đi chậm lại, cố tình để giữa hai người có một khoảng cách vừa đủ — không quá xa để người ngoài chú ý, nhưng đủ để ai tinh ý cũng nhận ra: hai người này đang không ổn.

Tôi đang lau cái bàn gần cửa thì nhìn thấy họ. Chị Hồng là khách quen — mỗi tuần chị ghé hai, ba lần, thường vào buổi sáng sớm, uống cà phê đen không đường, ngồi một mình với cuốn sổ tay. Chị làm kế toán, hay chị nói vậy. Tôi không hỏi thêm. Quán này không có thói quen hỏi thêm.

Nhưng hôm nay chị mang theo một người.

Con gái chị trạc mười sáu tuổi, tóc nhuộm nâu đỏ phần ngọn, mặc chiếc áo thun oversize có in chữ tiếng Anh tôi không đọc kịp. Đứa nhỏ nhìn vào quán bằng cái nhìn của người bị dẫn đến nơi không muốn đến — không phải ghét bỏ, chỉ là miễn cưỡng. Mắt nó liếc quanh một vòng rồi dừng lại ở góc trong, nơi có ổ cắm điện gần bàn.

Chị Hồng chọn bàn giữa quán. Không phải bàn quen của chị — bàn quen của chị ở góc cửa sổ nhìn ra hẻm. Tôi đoán chị chọn bàn giữa vì muốn không gian mở, không bị bó vào góc khuất, như thể bàn giữa sẽ ít áp lực hơn cho cuộc trò chuyện mà cả hai đều chưa sẵn sàng.

"Cho chị cà phê đen," chị Hồng nói khi tôi đến.

"Con trà sữa," đứa con gái nói, không nhìn lên khỏi màn hình điện thoại.

Chị Hồng không nhắc con bỏ điện thoại xuống. Tôi để ý điều đó.

Tôi quay vào pha đồ. Từ trong quầy, qua cái gương nhỏ treo ở góc tường — thứ tôi đặt ở đó không phải để soi mà để nhìn bao quát quán mà không cần quay người — tôi thấy hai mẹ con ngồi đối diện nhau. Chị Hồng để tay lên bàn, nhìn ra ngoài cửa. Đứa con gái cúi xuống điện thoại. Không ai nói gì.

Tôi mang đồ ra, đặt nhẹ. "Dạ, trà sữa của em. Cà phê của chị."

Chị Hồng gật đầu. Đứa con gái "dạ" nhỏ mà không ngẩng đầu.

Mười lăm phút.

Tôi biết vì tôi có thói quen nhìn đồng hồ — không phải vì tôi sốt ruột, mà vì quán nhỏ, buổi chiều thường ít khách, và đôi khi đếm thời gian là cách duy nhất để tôi không vô tình nhìn chằm chằm vào bàn của người khác.

Mười lăm phút. Ly cà phê của chị Hồng vơi một phần ba. Ly trà sữa của đứa con gái gần như chưa chạm. Hai người chưa trao nhau một câu.

Rồi tôi nghe tiếng động nhỏ — tiếng điện thoại được đặt xuống mặt bàn.

Không phải đặt mạnh. Nhẹ thôi. Nhưng trong cái quán yên tĩnh buổi chiều đó, tiếng động nhỏ ấy rõ như một tuyên ngôn.

Đứa con gái nhìn mẹ.

"Mẹ," nó nói. "Con xin lỗi."

Giọng nó không run. Không phải giọng của đứa đang khóc hoặc sắp khóc. Là giọng của người đã nói câu này trong đầu nhiều lần, đã tập đi tập lại, và giờ chỉ cần nói ra cho xong.

Chị Hồng không trả lời ngay.

Chị nhìn xuống ly cà phê. Đưa tay cầm lên, uống một ngụm, từ từ. Đặt ly xuống. Nhìn ra ngoài cửa sổ — phía con hẻm nhỏ, nơi một chiếc xe máy đang dắt bộ qua, nơi mấy đứa trẻ hàng xóm đang chạy giỡn với nhau mà tiếng cười không vọng vào đây vì quán đã khép cánh cửa kính từ sáng.

"Lần sau đừng làm vậy nữa," chị nói.

Chỉ vậy thôi.

Không hỏi tại sao. Không giảng đạo. Không liệt kê lại những gì đã xảy ra. Câu nói ngắn đến mức tôi, đứng trong quầy đang giả vờ sắp xếp lại mấy cái ly, cũng không chắc mình nghe đúng.

Nhưng đứa con gái nghe. Nó gật đầu. Một cái gật nhỏ, chắc.

"Dạ."

Rồi lại im lặng.

Nhưng lần này cái im lặng khác. Không còn cái căng thẳng như sợi chỉ bị kéo quá mức sắp đứt nữa. Là im lặng của hai người đã nói xong điều cần nói và đang ngồi với nhau trong khoảng yên tĩnh còn lại.

Đứa con gái không cầm điện thoại lên.

Chị Hồng gọi thêm ly nước lọc, uống từng chút một.

Ở ngoài hẻm, ông Tám chạy xe đạp qua, giỏ xe đầy rau cải — ông ấy hay mua rau buổi chiều về nấu cơm tối một mình. Một con mèo vàng nhảy lên thùng rác rồi ngó vào quán bằng cặp mắt dửng dưng. Nắng bắt đầu chuyển màu, từ vàng chói sang vàng nhạt hơn, thứ nắng chiều Sài Gòn trước khi trời tắt dần vào khoảng năm rưỡi.

Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra giữa hai mẹ con. Không cần biết.

Quán này là nơi người ta mang những thứ không nói được ở nhà đến ngồi cùng nhau. Có người mang nỗi buồn. Có người mang sự im lặng đã tích tụ quá lâu. Có người — như chị Hồng và con gái hôm nay — mang một câu xin lỗi đang cần chỗ để nói ra mà không bị tiếng động của đời sống thường ngày lấn át.

Khoảng hai mươi phút sau, tôi nghe tiếng chị Hồng nói gì đó. Khẽ quá, tôi không nghe rõ. Rồi đứa con gái cười — cái cười nhỏ, hơi bất ngờ, như nó không định cười mà cười. Chị Hồng không cười, nhưng có gì đó ở khóe miệng chị mềm ra.

Rồi hai người bắt đầu nói chuyện.

Nhỏ tiếng lắm. Tôi chỉ nghe được vài mảnh — "hồi chị bằng tuổi con," "cô giáo đó chị biết không," "quán này hồi xưa bán bún bò." Những mảnh câu chuyện lộn xộn, không đầu không cuối, kiểu người ta nói khi họ không cố gắng nói điều gì quan trọng, chỉ đang nói để ngồi được với nhau.

Đứa con gái xoay cái ly trà sữa tròn tròn trong tay, thỉnh thoảng hút một ngụm. Chị Hồng nhìn ra hẻm nhiều hơn nhìn vào con gái, nhưng đó là kiểu nhìn ra ngoài của người đang lắng nghe, không phải của người đang bỏ đi đâu trong đầu.

Tôi lau bàn. Pha cà phê cho khách mới vừa ghé. Ghi sổ mấy thứ cần mua sáng mai.

Nửa tiếng sau, chị Hồng đứng dậy lấy ví.

"Chị tính tiền."

"Dạ, hai đồ là—"

"Thôi để chị." Chị vẫy tay, đưa tờ tiền. "Khỏi thối."

Đứa con gái đứng dậy, cầm túi. Nó nhìn quanh quán một lần, cái nhìn khác hẳn lúc vào — không còn miễn cưỡng nữa, chỉ là nhìn, thứ nhìn bình thường của người sắp rời đi.

"Quán đẹp hen mẹ," nó nói.

Chị Hồng nhìn con gái, rồi nhìn tôi.

"Ừ," chị nói. "Chỗ này yên."

Hai mẹ con bước ra. Vẫn không đi sát nhau lắm — vẫn còn khoảng cách, nhưng lần này khoảng cách đó không mang cái nặng nề như lúc vào. Chỉ là hai người đang đi cùng chiều, cùng nhịp, ra đến đầu hẻm thì đứa con gái nói gì đó, chị Hồng lắc đầu, hai người rẽ trái và khuất sau bức tường vôi cũ sơn xanh.

Tôi đứng ở cửa một lúc.

Nắng chiều giờ đã xuống thấp, nhuộm cái hẻm thành màu vàng mật. Ông Tám đã về. Con mèo vàng biến đi đâu. Tiếng mấy đứa trẻ vẫn còn văng vẳng từ phía trong hẻm sâu.

Tôi không biết hai mẹ con đã làm lành chưa — theo nghĩa người ta hay nói, kiểu ôm nhau khóc hay ngồi nói hết mọi thứ. Có lẽ chưa. Có lẽ còn nhiều thứ chưa nói được, còn nhiều câu hỏi chưa có câu trả lời, còn những ngày sắp tới vẫn sẽ có lúc căng thẳng, vẫn sẽ có lúc hai người không hiểu nhau.

Nhưng hôm nay, chị Hồng đã dẫn con gái đến đây.

Và đứa con gái đã đặt điện thoại xuống và nói: "Mẹ, con xin lỗi."

Và chị Hồng đã uống một ngụm cà phê, rồi nói: "Lần sau đừng làm vậy nữa."

Và họ đã ngồi thêm nửa tiếng, nhìn ra hẻm, nói chuyện nhỏ tiếng về những thứ không quan trọng mà thực ra rất quan trọng — vì đó là cách hai người học lại cách ngồi bên nhau.

Tôi vào thu dọn bàn.

Ly cà phê của chị Hồng uống gần hết. Ly trà sữa của đứa con gái còn một nửa — nhưng cái ống hút đã được gấp lại cẩn thận, đặt vào trong ly, kiểu người ta làm khi không định bỏ đi vội mà rốt cuộc vẫn phải đi.

Trên mặt bàn không có gì khác.

Không có khăn giấy nhàu nát. Không có dấu hiệu của nước mắt. Chỉ là hai cái ly, một bàn gỗ cũ, và cái dư âm của một buổi chiều mà hai người đã chọn ngồi lại với nhau thay vì bỏ đi.

Đôi khi vậy là đủ rồi.

Hết Chương 20

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 21
← TrướcTiếp →