🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Sáu tháng sau, mảnh đất nhỏ phía sau nhà bác Nga — khoảnh vườn cũ trồng rau muống mà không ai còn chăm — trở thành công trường thu nhỏ. Không phải biệt thự, không phải nhà cao tầng, chỉ là một căn nhà cấp bốn mái ngói, ba gian, sân trước đủ rộng để kê một bộ bàn ghế gỗ và trồng một giàn hoa giấy mới.

Khôi tự tay thiết kế phần khung gỗ — cầu thang gác lửng, kèo mái, và toàn bộ cửa. Lan phụ trách bố cục không gian, ánh sáng, và những chi tiết nhỏ mà chỉ người từng sống ở nhiều nơi mới để tâm: chỗ đặt ổ điện để sạc điện thoại ngay đầu giường, góc bếp đủ nắng buổi sáng, kệ sách đủ sâu để không phải xếp chồng hai lớp.

Buổi chiều hôm lắp khung cửa sổ đầu tiên — chính cái khung gỗ chạm hoa ngâu Khôi đã làm dở từ đêm ở xưởng — cả nhà kéo đến xem: bác Nga mang theo nồi chè đậu xanh, bố mẹ Lan mang theo mấy chậu cây mới mua, chú Năm và bà Tuyết cũng ghé qua, đứng ở cổng nhìn vào cười.

"Chỗ này hồi xưa toàn muỗi với cỏ dại," bà Tuyết nói, tay che nắng nhìn khung nhà đang dần thành hình. "Giờ thành cái này, đẹp thật."

Chú Năm đi vòng quanh nền nhà, gõ gõ tay lên mấy cột gỗ đã dựng, gật gù ra vẻ sành sỏi dù ai cũng biết chú chỉ quen buôn bán chứ chẳng rành xây cất. "Thằng Khôi làm kỹ thật. Cột này chắc, gõ nghe đanh, không rỗng ruột như mấy nhà thầu ngoài chợ hay làm ẩu."

"Chú Năm mà cũng biết xem gỗ à?" Lan bật cười, bưng khay nước mời mọi người.

"Không biết nhưng nghe quen tai," chú Năm cười hề hề, đón ly nước từ tay cô. "Con về ở đây thật là vui cho cái ngõ này. Từ hồi con đi, cái ngõ vắng hẳn, giờ lại rộn ràng."

Bố mẹ Lan ngồi trên hai chiếc ghế nhựa kê tạm cạnh đống gạch, vừa uống nước vừa bàn với bác Nga về việc trồng cây gì ở khoảng sân sau — bác Nga khăng khăng đòi trồng thêm một khóm ngâu như bên nhà mình, còn mẹ Lan thì nghiêng về phía trồng bưởi, "vừa có bóng mát vừa có quả ăn." Tiếng cười nói xen lẫn tiếng đục gỗ, tiếng chim sẻ, tạo thành một thứ âm thanh hỗn độn nhưng ấm áp mà Lan chưa từng nghĩ mình sẽ được nghe lại quanh một công trình mang tên mình.

Khôi đứng trên thang, cẩn thận lắp từng bản lề, tay anh vẫn chắc như những lần đóng đồ cho khách, nhưng có gì đó trong cách anh làm chậm hơn, tỉ mỉ hơn — như đang làm cho chính mình lần đầu tiên trong đời, không phải cho ai khác.

Lan đứng dưới, ngước nhìn anh, tay cầm chiếc điện thoại định chụp lại khoảnh khắc nhưng rồi lại bỏ xuống, chỉ đứng nhìn bằng mắt thường, muốn giữ lại hình ảnh này theo cách không cần màn hình nào lưu trữ được.

"Xong rồi," Khôi nói, bước xuống thang, phủi tay vào quần.

Anh mở cửa sổ ra, ánh chiều tràn vào qua khung gỗ chạm hoa ngâu, đổ thành một vệt vàng dài trên nền xi măng còn thô, chưa lát gạch. Gió từ ngoài thổi vào, mang theo mùi cỏ mới cắt và mùi vôi vữa còn tươi.

"Đẹp không?" anh hỏi, không hẳn hỏi về cái cửa sổ.

"Đẹp." Lan bước lại gần, đứng cạnh anh, nhìn qua khung cửa ra khoảng sân trước — nơi bố mẹ cô đang trò chuyện với bác Nga, nơi chú Năm đang chỉ tay bàn về việc trồng cây gì ở góc vườn, nơi tiếng cười của mọi người hòa vào tiếng chim sẻ trên mái tôn xưởng gỗ bên cạnh.

"Em còn nhớ chương đầu đời em ở đây không," cô nói, "lúc em bước ra khỏi sân bay, khóc mà không biết vì sao?"

"Nhớ. Anh đứng cầm tờ giấy ghi tên em, viết sai một chữ."

"Lúc đó em không biết mình đang về nhà. Em nghĩ mình chỉ đang về một chỗ quen thuộc thôi." Lan quay sang nhìn anh. "Bây giờ em mới hiểu khác nhau thế nào."

Khôi không nói gì, chỉ đưa tay ra, nắm lấy tay cô, hai bàn tay lồng vào nhau ngay trước khung cửa sổ vừa lắp xong — tay anh còn dính chút mùn cưa, tay cô còn lấm bụi vôi từ lúc phụ khuân gạch.

Từ ngoài sân, tiếng bác Nga gọi vọng vào: "Hai đứa vào ăn chè đi, để cửa nẻo đó lát làm tiếp!"

Lan cười, định quay ra, nhưng Khôi giữ tay cô lại một nhịp.

"Đợi đã," anh nói. Anh thò tay vào túi áo, lấy ra một vật nhỏ bọc trong mảnh vải nâu — không cầu kỳ, không hộp nhung, chỉ là một chiếc nhẫn gỗ mỏng, vân gỗ chạy đều, được mài nhẵn đến mức ánh chiều chiếu vào sáng lên như được đánh bóng bằng thời gian chứ không phải bằng máy.

"Anh làm cái này cùng lúc với khung cửa sổ," anh nói, giọng không run nhưng chậm hơn thường ngày. "Anh không giỏi nói. Anh chỉ biết làm. Nên anh nghĩ, thay vì hỏi em một câu hoa mỹ nào đó, anh hỏi em câu này thôi: em ở lại xây tiếp cùng anh chứ? Không chỉ căn nhà này. Tất cả những gì sau đó."

Lan nhìn chiếc nhẫn gỗ, nhìn khung cửa sổ phía sau anh còn thơm mùi vecni mới, nhìn khoảng sân đầy người thân đang đợi phía ngoài, và cảm thấy năm năm xa xứ, tất cả những căn phòng đẹp mà lạ lẫm, tất cả những đêm ba giờ sáng thức giấc không biết mình đang ở đâu — cuối cùng cũng dẫn về đúng khoảnh khắc này.

"Em ở lại," cô nói, đưa tay ra để anh đeo nhẫn vào ngón áp út. "Không phải vì đây là nhà. Vì có anh, bất cứ đâu cũng thành nhà. Nhưng em thích rằng lần này, mình xây nó cùng nhau, từ đầu."

Ngoài sân, tiếng cười nói vẫn tiếp tục, không ai biết chuyện vừa xảy ra bên trong khung cửa sổ mới lắp — cho đến khi bác Nga, vốn tinh mắt từ thời còn buôn bán ngoài chợ, liếc vào trong nhà qua khung cửa và bất giác kêu lên một tiếng. Mọi người quay lại nhìn, rồi cùng lúc nhận ra chiếc nhẫn gỗ lấp lánh trên ngón tay Lan.

"Trời ơi, hai đứa..." Mẹ Lan đứng bật dậy, tay che miệng, mắt đã ầng ậng nước.

Chú Năm vỗ đùi cười lớn, bà Tuyết vỗ tay liên hồi, còn bố Lan chỉ đứng lặng một lúc, nhìn con gái, rồi nhìn Khôi, gật đầu một cái thật chậm — cái gật đầu Lan hiểu ngay không cần lời giải thích nào thêm. Bác Nga bước vào trong, ôm lấy Lan, giọng nghẹn lại: "Bác đã nói rồi, con là con thôi, tự khắc nó cười."

Cả sân nhà nhỏ, giữa những bao xi măng chưa dùng hết và đống gạch còn ngổn ngang, bỗng chốc biến thành một buổi liên hoan không định trước. Ai đó chạy đi mua thêm bia, bác Nga bê nồi chè đậu xanh ra chia cho từng người, chú Năm nhất quyết đòi hát một bài dù chẳng ai yêu cầu. Nắng chiều cuối cùng cũng tắt hẳn, nhường chỗ cho ánh đèn dây được ai đó chăng tạm quanh sân, nhấp nháy như những vì sao thấp.

Nắng chiều nhạt dần, đổ những vệt vàng cuối cùng qua ô cửa chạm hoa ngâu, và trong căn nhà còn ngổn ngang vật liệu xây dựng, hai người đứng đó, tay trong tay, nhìn ra sân nơi những người thân yêu nhất của cả hai đang cùng chung vui, không cần nói thêm gì nữa.

Nhà không phải là nơi được xây xong. Nhà là nơi người ta chọn ở lại, ngày này qua ngày khác, dù mái còn dở, dù sân còn ngổn ngang — miễn là có nhau để cùng xây tiếp.

Và lần này, không ai phải đi đâu để tìm ra điều đó nữa.

Hết Chương 30

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Bạn đã đọc hết truyện ✨

← TrướcHết truyện