Hôm đó Tuân gõ cửa vào lúc 6 giờ tối, tay cầm một túi bún bò mà anh mua trên đường về. Tiếng gõ nhẹ, ba cái, kiểu gõ mà An đã nhận ra từ lâu — không phải khách lạ, không phải chủ nhà, không phải người giao đồ. Chỉ có Tuân mới gõ kiểu đó, thong thả, như thể biết chắc mình không làm phiền.
"Mua thừa," anh nói, giơ túi lên. Mùi sả và mắm ruốc thoảng ra ngay từ cửa. "An ăn chưa?"
Chưa — An vừa về đến nhà mười lăm phút trước, đôi giày da vẫn còn trên tay, đầu óc vẫn còn vương vấn với cái email chưa trả lời từ buổi chiều. Cô còn đang ngồi thay giày và nghĩ xem tối nay ăn gì, nghĩ theo kiểu mơ hồ không dẫn đến đâu — nghĩ đến mì gói thì ngán, nghĩ đến cơm thì lười nấu, nghĩ đến đặt đồ ăn thì lại thấy tốn. Cô nhận túi bún, ngón tay chạm vào lớp nhựa còn ấm.
Hai người ngồi ăn ở bàn phòng khách — cái bàn nhỏ An mua từ hồi mới dọn vào, đủ cho một người hoặc chật chội cho hai người — với cái ghế thêm mà Tuân kéo từ bàn làm việc ra, tiếng chân ghế cà sàn gỗ kêu khẽ. Bún bò được múc ra hai tô, hơi bốc lên trong căn phòng khách có điều hòa đang chạy ở mức 26 độ. Ngoài cửa sổ, bầu trời Hà Nội đang chuyển từ xanh nhạt sang xám tím — cái màu đặc trưng của giờ tan tầm tháng Sáu, khi ánh sáng còn đó nhưng mặt trời đã xuống thấp sau những mái nhà.
Ăn bún bò với hàng xóm lúc 6 giờ tối là kiểu hoạt động không ai lên kế hoạch nhưng xảy ra tự nhiên, như nhiều thứ khác trong mấy tháng gần đây. An đã thôi ngạc nhiên với những tình huống kiểu này — thôi ngạc nhiên từ lúc nào cô cũng không nhớ nữa. Chỉ biết là bây giờ khi Tuân gõ cửa, cô mở ra mà không hỏi gì, như một phản xạ đã quen.
"Dạo này project anh đang làm thế nào rồi?" cô hỏi, húp một ngụm nước dùng đậm đà, ngọt xương.
"Ổn." Tuân gắp miếng thịt, nhai chậm, nhìn vào tô bún với vẻ ngẫm nghĩ mà An nhận ra là anh đang cân nhắc điều gì đó. "Thực ra tôi đang cân nhắc một cái khác."
"Cái gì?"
Anh đặt đũa xuống bên tô, vuốt nhẹ tờ khăn ăn. "Có một công ty ở Sài Gòn liên hệ. Họ muốn tôi vào trong đó làm full-time một thời gian — cần người đẩy nhanh cái product mới. Tầm sáu tháng, có thể hơn."
An gắp thêm miếng rau thơm, cuộn vào đũa một cách cẩn thận không cần thiết. "Thì vào không?"
Tuân nhún vai — cái kiểu nhún vai anh hay làm khi chưa muốn chốt câu trả lời. "Chưa quyết. Freelance tự do hơn nhưng thu nhập không ổn định. Cái này thu nhập ổn hơn, công việc cũng hay. Chỉ là..."
"Chỉ là gì?"
Anh nhìn vào tô bún, không trả lời ngay. Bên ngoài, một chiếc xe máy bấm còi dài. Mấy giây trôi qua trong im lặng, không phải kiểu im lặng khó chịu mà là kiểu im lặng của người đang thật sự suy nghĩ trước khi nói. "Phải vào Sài Gòn. Có thể phải dọn đồ vào trong đó một thời gian."
"À." An gật đầu, tiếp tục ăn. "Thì cũng được chứ. Sài Gòn hay mà."
"An hay vào trong đó không?"
"Không." Cô nghĩ một chút. "Thi thoảng công tác. Nhưng không thường. Mỗi năm một hai lần gì đó."
Họ ăn tiếp. Ngoài cửa sổ, Hà Nội đang vào giờ cao điểm, tiếng còi xe vọng lên thành một lớp âm thanh liên tục, dày đặc như bức tường. Ánh đèn đường bắt đầu bật lên từng cái một dọc theo con phố bên dưới, những quầng sáng vàng nhạt phản chiếu lên nền trời đang tối dần. Trong căn phòng, mùi sả từ tô bún bò quyện với mùi điều hòa và mùi sách vở từ giá sách An kê sát tường.
Cuộc trò chuyện chuyển sang chủ đề khác một cách tự nhiên, như nước chảy qua khe đá — phim Tuân đang xem dở trên Netflix, công việc của An tuần tới có hai cuộc họp với đối tác nước ngoài, cái thang máy tầng B1 hỏng hai ngày nay khiến mấy người tầng cao phải đi thang bộ. Tuân kể bằng giọng bình thường. An nghe và trả lời bằng giọng bình thường. Không có gì đặc biệt trong cuộc nói chuyện đó, không có gì đáng nhớ nếu ai đó nghe lại.
Khi Tuân về, khoảng 8 giờ, anh thu xếp cái ghế kéo về chỗ cũ, nói "ăn ngon, cảm ơn An cho mượn bàn," rồi đi ra. Tiếng khóa cửa bên 704 vọng sang nhẹ. An dọn bàn, rửa bát — hai tô, hai đôi đũa, hai cái thìa — rồi ngồi xuống ghế với điện thoại.
Cô định xem tin tức. Thay vào đó cô nhìn vào màn hình một lúc không làm gì, ngón cái giữ yên trên mép điện thoại mà không vuốt lên.
Sáu tháng, Tuân nói. Có thể hơn.
Cô không biết tại sao mình vẫn đang nghĩ đến câu đó. Câu đó không có gì đặc biệt. Người ta chuyển thành phố vì công việc là chuyện bình thường nhất trên đời, không đáng chiếm bộ nhớ của ai dù chỉ năm phút.
Tức là phòng 704 sẽ trống. Hoặc người khác sẽ dọn vào — chủ nhà cho thuê lại, chuyện bình thường, chủ nhà không bao giờ để phòng bỏ trống quá hai tuần. Tầng 7 sẽ vẫn là tầng 7, vẫn có tiếng bước chân mỗi sáng sớm, vẫn có mùi cà phê ai đó pha từ phòng đầu hành lang. Cô vẫn sẽ đi làm về, ăn tối, làm báo cáo. Thứ Hai đến thứ Sáu, rồi lại thứ Hai. Không có gì thay đổi thực sự.
An đặt điện thoại xuống mặt bàn, đứng dậy đi uống nước. Bếp tối, chỉ có ánh đèn lọt vào từ phòng khách đủ để cô thấy đường đi. Cô bật đèn bếp, ánh đèn trắng bừng lên, soi rõ căn bếp nhỏ gọn của mình — ngăn nắp đến mức gần như không có dấu hiệu ai đang sống ở đây, tủ lạnh đầy đủ nhưng ngăn nắp, giá gia vị có nhãn dán tự viết tay từ hồi năm ngoái, mặt bàn bếp sạch bóng. Mọi thứ đúng chỗ. Mọi thứ như An để lại sáng nay khi đi làm.
Cô mở tủ lạnh, cơn lạnh phả ra mặt. Nhìn vào một lúc — hộp sữa, chai nước lọc, ít rau còn lại từ hôm qua, hộp đậu phụ chưa mở. Rồi đóng lại mà không lấy gì. Cô không đói. Cô không khát. Cô không biết tại sao mình lại đứng trước tủ lạnh.
Sáu tháng. Anh nói "có thể hơn" — tức là có thể là một năm. Hoặc lâu hơn nữa nếu công ty muốn giữ, nếu anh thích Sài Gòn, nếu có thêm dự án tiếp theo. Freelancer thì linh hoạt theo nghĩa hai chiều — linh hoạt đến, và linh hoạt không quay về. Không có gì buộc anh phải quay lại Hà Nội sau đó.
An đi vào phòng ngủ, nằm xuống giường mà không thay đồ, điện thoại đặt úp trên ngực. Đèn vẫn bật, ánh vàng nhạt từ bóng đèn đầu giường rọi lên trần nhà màu trắng ngà.
Cô thử đọc sách — cuốn tiểu thuyết đang đọc dở từ tuần trước, đến trang 180, đang đến đoạn hay. Mắt cô nhìn vào dòng chữ mà không thấy nghĩa. Đọc lại đoạn đó ba lần, vẫn không vào. Thử nghe podcast — cái kênh khoa học cô hay nghe lúc nấu ăn, giọng người dẫn chương trình trầm và rõ ràng. Không tập trung được, câu chữ chảy qua tai như nước qua rá. Thử xem ảnh trên mạng xã hội — scroll năm phút, ngón cái di chuyển theo quán tính, mà không nhớ thấy gì, không nhớ một cái ảnh nào, không nhớ một cái caption nào.
Cuối cùng cô tắt đèn, nằm trong tối. Bóng tối không hoàn toàn — ánh đèn đường lọt qua khe rèm thành những vệt sáng hẹp trên sàn, và cái đèn báo của điều hòa nhấp nháy xanh mỗi vài giây như một nhịp thở.
Não cô vẫn chạy, nhưng không chạy về việc gì cụ thể, không chạy về deadline, không chạy về cuộc họp ngày mai, không chạy về cái email buổi chiều. Chỉ là một cái cảm giác mơ hồ của thứ gì đó chưa xong, thứ gì đó cô chưa nghĩ hết, như một câu văn bị bỏ lửng giữa trang.
Tuân có thể vào Sài Gòn. Đó là lựa chọn của anh, là cơ hội tốt cho anh, là chuyện hoàn toàn hợp lý với bất kỳ ai nhìn vào từ ngoài. An không có lý do gì để có ý kiến về điều đó. Họ là hàng xóm — không phải bạn thân, không phải đồng nghiệp, không phải gì cả ngoài hai người tình cờ ở cùng tầng và đôi khi ăn chung bữa tối khi tiện.
Nhưng mà, não cô cứ nghĩ.
Nhưng mà gì?
Cô không hoàn thành được câu đó. Mỗi lần cô bắt đầu, định hình nó thành lời, câu lại biến mất trước khi cô nắm được — như cố chộp một sợi khói, tay chạm vào thì nó đã tan.
Lúc 11 giờ đêm, cô vẫn chưa ngủ được. Ngày hôm nay không có gì đặc biệt xảy ra — không deadline căng, không chuyện căng thẳng ở cơ quan, không tin nhắn khó xử, không lý do khách quan nào để nằm thao thức giữa màn đêm tĩnh mịch của tòa chung cư.
Ngoài hành lang, tiếng bước chân ai đó đi về phòng — bước chân nặng, có thể là người tầng 7 cuối hành lang, người An chưa bao giờ gặp mặt. Tiếng khóa cửa bấm vào ổ. Rồi yên lặng hoàn toàn, chỉ còn tiếng điều hòa chạy đều và tiếng xe dưới đường đã thưa dần.
An nhìn lên trần nhà tối, mắt mở trong bóng đêm.
Tuân chưa quyết định, anh nói vậy. Chưa quyết định có nghĩa là chưa đi. Chưa đi có nghĩa là tạm thời chưa có gì thay đổi, sáng mai anh vẫn ở 704, chiều tối cô vẫn có thể nghe thấy tiếng anh gõ phím qua tường nếu cả hai đều ở nhà, và mọi chuyện vẫn như cũ theo cái nghĩa mơ hồ nhất của "như cũ." Cô không cần phải nghĩ xa hơn hiện tại.
Logic đó đúng. Cô nói với mình như vậy, rõ ràng và chắc chắn, một lần rồi lại một lần.
Rồi lại nằm thêm một tiếng nữa không ngủ được, mắt nhìn lên vệt sáng xanh nhấp nháy của điều hòa trong bóng tối —
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 20 →