🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Lần đầu tiên An tỉnh dậy, cô không biết mình đang ở đâu.

Não cô xử lý thông tin theo thứ tự, chậm rãi như máy tính khởi động lại sau khi bị ngắt điện đột ngột. Đầu tiên là cảm giác — bàn phím cứng và lạnh dưới má, những phím nhựa in hằn lên da theo một mẫu hình vô nghĩa. Thứ hai là cơn đau — cổ cứng đờ theo chiều không tự nhiên, như thể ai đó đã uốn cong cô trong lúc cô không để ý. Thứ ba là ánh sáng — màn hình laptop đang bảo vệ màn hình, tối om và vô dụng, trong khi từ phía cửa sổ, một luồng ánh sáng trắng xanh của buổi sáng Hà Nội rót vào phòng theo góc nghiêng chỉ có thể là sáng. Rõ ràng là sáng rồi. Không phải 2 giờ. Không phải 3 giờ. Sáng thật sự. Thứ tư là mùi — cà phê nguội, chua nhẹ và hơi đắng, thoảng lên từ chiếc cốc kê sát tay cô. Và thứ năm, quan trọng nhất, không thể bỏ qua — đây không phải phòng của mình.

Cô ngồi thẳng người dậy.

Chuyển động đó kéo theo một tiếng kêu nhỏ từ cổ, như bản lề cửa lâu ngày không được tra dầu. Cô nhăn mặt, đưa tay xoa lên gáy, và nhìn quanh phòng trong vài giây hoàn toàn tỉnh táo.

Phòng Tuân. Cô đang ngồi ở cái bàn làm việc của Tuân — cái bàn hơi lớn hơn bàn của cô, mặt gỗ màu walnut tối, có hai màn hình thay vì một và một cái đèn bàn kiểu dáng công nghiệp đang tắt. Laptop của cô mở trước mặt, màn hình tối, đầu cô đã đặt lên bàn phím đủ lâu để những phím nhựa kịp in hằn vào má bên phải. Cô đã ngủ ở đây. Cô không biết từ lúc nào, không biết bằng cách nào — không có ký ức về khoảnh khắc chuyển từ thức sang ngủ, chỉ có một khoảng trống mờ nhạt mà não cô chưa kịp điền vào.

An nhìn sang ghế sofa.

Tuân đang ngủ gục trên sofa, đầu tựa vào bàn tay phải gập lại, khuỷu tay chống lên thành ghế theo kiểu không ai có thể cố tình ngủ như vậy. Chân anh thò xuống đất, bàn chân vẫn đi vớ — loại vớ thể thao màu xám nhạt trông như đã được giặt quá nhiều lần. Dáng ngủ trông rất không thoải mái theo mọi tiêu chí sinh học hợp lý, nhưng anh vẫn đang ngủ say, miệng hơi hé, hơi thở đều và chậm, tóc xù ra một bên theo hướng không ai dự đoán được.

Ánh sáng từ cửa sổ rơi qua anh một phần, tạo ra cái bóng mềm của rèm cửa chưa kéo kín lên sàn gỗ.

Bên ngoài cửa sổ, ánh sáng kiểu 7 giờ sáng — loại ánh sáng trắng pha vàng nhạt của Hà Nội mùa hè, chưa đủ gay gắt nhưng đã đủ để tất cả mọi thứ hiện ra rõ ràng hơn mức cần thiết.

Bảy. Giờ. Sáng.

An giật mình nhìn điện thoại. 7:12. Màn hình sáng lên phơi bày ba tin nhắn từ nhóm công ty — Minh hỏi báo cáo cuối quý đã xong chưa, chị Hoa nhắc deadline 8 giờ, và một người nào đó trong nhóm đã gửi một emoji hoảng loạn không rõ ngữ cảnh. Cô xử lý được điều này — báo cáo đã xong từ tối qua, đã kiểm tra lần cuối lúc khoảng 4 giờ sáng, chỉ cần gửi email là xong. Điều cô không xử lý được là tại sao, sau khi đã hoàn thành mọi thứ, cô lại vẫn còn ngồi đây lúc 7:12 sáng với vết hằn bàn phím trên má.

Cô nhớ lại, cố gắng tái dựng trình tự. 4 giờ sáng, cô đã xong việc và định về phòng — cô nhớ rõ cảm giác đó, cái quyết định đã hình thành trong đầu và sắp được chuyển thành hành động. Tuân nói anh sẽ làm thêm một tiếng, vẫn còn một phần code chưa chạy được. Cô hình như đã ngồi lại một chút — không vì lý do cụ thể nào, chỉ là chưa đứng dậy. Hình như đã uống nốt ly cà phê nguội mà suốt hai tiếng trước cô chưa đụng đến vì còn nóng. Hình như đã nhìn mưa ngoài cửa sổ — hồi đó còn đang mưa, những giọt nước gõ nhẹ lên kính theo nhịp không đều — trong khi Tuân tiếp tục gõ phím ở đầu bên kia bàn, tiếng gõ của anh trở thành nền, thành âm thanh nền của cái phòng ấm và yên tĩnh. Và rồi không có gì nữa. Không có khoảnh khắc chuyển tiếp, không có quyết định, chỉ là một khoảng trắng dài cho đến khi bàn phím cứng và cổ đau.

Hóa ra cô đã ngủ.

An nhìn Tuân một lần nữa. Anh vẫn đang ngủ, hơi thở vẫn đều, chưa có dấu hiệu gì của việc sắp tỉnh dậy. Buồng phổi anh phồng lên và xẹp xuống theo nhịp của người đang ở đâu đó rất xa, trong một giấc ngủ không bị quấy rầy.

Cô có thể đứng dậy thật khẽ, đóng laptop lại thật chậm, lấy túi, đi ra cửa theo đường vòng tránh qua những chỗ sàn có thể kêu, và thoát ra ngoài hành lang trước khi anh tỉnh dậy. Đó là phương án tốt nhất theo mọi nghĩa. Phương án này bảo toàn được phẩm giá của cô — phần còn lại, dù không nhiều sau khi đã để lại vết hằn bàn phím trên má — và tránh được một cuộc trò chuyện sáng sớm mà cô không biết phải bắt đầu từ đâu, không biết phải kết thúc bằng cái gì, và chắc chắn sẽ khiến má cô nóng lên theo cách không liên quan gì đến thời tiết.

Cô bắt đầu đứng dậy, nhẹ nhàng, từng phân một.

Cái ghế kêu một tiếng cọt kẹt — to, rõ ràng, và hoàn toàn phản bội.

Trên sofa, Tuân giật mình, ngẩng đầu lên trong một chuyển động nhanh và mất phương hướng của người bị đánh thức đột ngột. Mắt anh mở ra, nhìn xung quanh trong khoảng một giây của trạng thái chưa định hướng được — nhìn trần nhà, nhìn cửa sổ, nhìn đèn tắt — rồi nhìn thấy cô.

Họ nhìn nhau.

Tuân nhìn cô đang đứng giữa phòng anh lúc 7 giờ sáng, laptop kẹp nách bằng cả hai tay, tóc tai rõ ràng đã trải qua một đêm không được đặt lên gối theo cách gối được thiết kế để sử dụng. Cô nhìn anh đang ngồi trên sofa với dáng người vừa tỉnh giấc — áo phông nhàu, tóc xù theo hai hướng, và một vết hằn dài của vải sofa in lên má trái trông gần như đối xứng với vết hằn bàn phím trên má cô.

Khoảnh khắc đó kéo dài khoảng ba giây, trong im lặng hoàn toàn, trong ánh sáng trắng của buổi sáng.

Rồi Tuân bật cười — tiếng cười khàn khàn, thấp, của người có cổ họng vừa ngủ dậy và chưa được chuẩn bị cho bất cứ điều gì hài hước, tiếng cười bật ra không phải vì anh muốn mà vì anh không kiểm soát được.

An cảm thấy tai nóng ran, từ dái tai lên đến tận đỉnh vành tai, một hiện tượng sinh lý hoàn toàn không cần thiết vào lúc này.

"Tôi không biết từ khi nào —" cô bắt đầu giải thích, giọng rõ ràng hơn cô mong muốn trong buổi sáng sớm này, rồi nhận ra giải thích cũng không giúp được gì bởi vì tình huống đã rõ ràng đến mức không cần thêm ngữ cảnh.

"Khoảng 4 rưỡi," Tuân nói, vẫn cười, dùng mu bàn tay dụi mắt như đứa trẻ. "An ngủ lúc 4 rưỡi. Tôi thấy nên không đánh thức."

"Anh nên đánh thức tôi."

"An trông có vẻ cần ngủ lắm."

"Tôi vẫn cần —" An dừng lại, bởi vì câu tiếp theo của cô có nguy cơ trở nên rất kém thuyết phục. "Tôi vẫn cần về phòng của tôi để ngủ."

"Sự khác biệt về mặt kết quả là không đáng kể," Tuân nhận xét, giọng vẫn mang cái khàn khàn buồn ngủ, như thể anh đang đánh giá một bài toán tối ưu hóa đơn giản và công bố kết quả.

An không biết phải nói gì với câu đó. Về mặt logic thuần túy thì anh đúng — cô đã ngủ, cô đã ngủ được, não cô đã nghỉ ngơi bất kể cái bề mặt nào đỡ lấy đầu cô — và cái sự đúng đó càng làm cô bực hơn theo cách cô không giải thích được một cách mạch lạc.

"Thôi tôi về," cô nói, bước về phía cửa với bước chân có chủ đích. "Tôi phải gửi báo cáo."

"Ăn sáng không? Tôi có trứng —"

"Thôi không cần," cô nói nhanh, tay đã nắm tay nắm cửa, kim loại lạnh dưới lòng bàn tay. "Cảm ơn anh. Về cà phê tối qua. Và về việc không đánh thức tôi. Dù anh nên đánh thức."

"An."

Cô dừng lại. Quay lại lần nữa, bởi vì giọng anh có âm điệu của câu chưa xong.

Tuân đang nhìn cô từ sofa, chưa đứng dậy, vẫn ngồi với cái dáng người lộn xộn của buổi sáng sớm. Có một vẻ gì đó trên mặt anh mà cô không ngay lập tức phân loại được — không còn cười nữa, nhưng cũng chưa phải nghiêm túc theo nghĩa thông thường. Một vẻ gì đó nằm ở giữa, ở vùng mà cô không có từ nào sẵn trong đầu để gắn nhãn.

"Ngủ tốt không?" anh hỏi.

Cô ngạc nhiên với câu hỏi đó đến mức não cô bỏ qua hoàn toàn phản xạ xã giao thông thường — cái phản xạ sẽ tự động tạo ra câu "Ừ tốt, cảm ơn anh" trong 0.3 giây mà không cần suy nghĩ — và thay vào đó trả lời thật.

"Tốt," cô nói. Rồi, vì có vẻ như sự thành thật đã bắt đầu thì cũng nên hoàn chỉnh: "Cổ hơi đau nhưng tốt."

Tuân gật đầu. Chỉ gật đầu, chậm và nhẹ, như người ghi nhận một thông tin quan trọng. "Tốt."

An bước ra, kéo cửa lại sau lưng. Cánh cửa đóng lại bằng tiếng click nhỏ.

Hành lang của tầng 7 lạnh hơn trong phòng một chút — điều hòa trung tâm của tòa nhà vận hành theo lịch riêng của nó, không hỏi ý kiến ai. Ánh sáng đèn huỳnh quang trắng lạnh chiếu thẳng xuống, không có bóng. Cô đứng đó một giây, mắt nhìn về phía cửa phòng 703 của mình cách đó không đầy ba bước chân — ba bước chân ngắn, khoảng cách của hai người hàng xóm sát vách, khoảng cách mà trong một tòa chung cư lớn ở Hà Nội cô đã từng coi là đủ xa — rồi bước vào.

Phòng 703 im lặng và ngăn nắp như thường lệ, như thể không có gì xảy ra suốt đêm qua, như thể căn phòng đã tự duy trì trật tự trong vắng mặt của chủ nhân mà không cần được nhắc nhở. Giường chưa có ai nằm, chăn gấp phẳng phiu theo cách cô gấp mỗi sáng. Bàn làm việc trống, chỉ có màn hình ngoài và cây đèn bàn. Cốc nước của cô vẫn còn đó, đã nguội từ lâu. Tất cả đúng chỗ, tất cả của cô, tất cả đúng như cô đã để.

An ngồi xuống bàn, mở laptop, đăng nhập vào email công ty, đính kèm file báo cáo, gõ một dòng tiêu đề ngắn, và gửi lúc 7:18.

Xong.

Rồi cô gục đầu xuống bàn — lần này là mặt bàn gỗ thật sự chứ không phải bàn phím — và nằm đó với hai mắt mở, nhìn vào khoảng tối dưới cằm mình.

Không phải vì cổ đau, mặc dù cổ cũng đang đau theo cách nhức nhối khó chịu mỗi khi cô xoay đầu. Mà vì não cô đang chạy lại, không cần được yêu cầu và không có nút dừng, cái khoảnh khắc hai người nhìn nhau lúc sáng sớm trong phòng đầy ánh sáng trắng. Cái cách Tuân cười — tiếng cười không kiểm soát được của người thấy điều gì đó buồn cười mà không cố gắng che giấu. Cái cách anh hỏi "Ngủ tốt không?" như thể đó là câu hỏi bình thường nhất trên đời, câu hỏi người ta hỏi nhau mỗi sáng, không có gì đặc biệt về việc nó được hỏi lúc 7 giờ sáng trong bối cảnh cô vừa bị bắt gặp đang ngủ gục ở bàn làm việc của anh.

Cô ngồi dậy, đi vào nhà tắm, vặn vòi nước lạnh và rửa mặt — rửa thật lâu, để nước lạnh kéo não cô về trạng thái vận hành bình thường. Rồi cô nhìn vào gương trên bồn rửa, nhìn cái mặt người vừa ngủ dậy của mình với tóc chưa chải và vết hằn bàn phím đã mờ dần trên má phải.

"Bình thường," cô nói với người trong gương, giọng bằng phẳng và có chủ đích. "Chỉ là hàng xóm cho mình xin cà phê rồi mình ở lại làm việc chung rồi ngủ quên ở bàn của người ta. Rất bình thường. Xảy ra mọi lúc."

Người trong gương nhìn lại với đôi mắt chưa ngủ đủ giấc và một vẻ không tin lắm.

An đánh răng, chải tóc cho đến khi không còn cái chỗ xù bên trái nữa, thay quần áo đi làm — bộ đồ trung tính và chỉnh tề mà cô mặc vào mỗi thứ Hai, thứ Ba, thứ Tư, thứ Năm như một người đã giải quyết ổn thỏa vấn đề lựa chọn buổi sáng. Cô lấy túi, kiểm tra lại điện thoại, thấy tin nhắn của Minh cảm ơn đã gửi báo cáo đúng hạn.

Trước khi ra khỏi phòng, cô đứng ở cửa và, không biết tại sao, nhìn sang phía cửa phòng 704.

Phòng anh vẫn im lặng. Không có tiếng động, không có ánh sáng lọt ra từ khe cửa, không có gì cho thấy bên trong đang xảy ra điều gì hoặc không xảy ra điều gì.

Cô đứng đó lâu hơn một giây, không hiểu mình đang đợi cái gì, và thực ra cũng không chắc mình có đang đợi cái gì không —

Hết Chương 17

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 18
← TrướcTiếp →