🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Minh đứng trước cửa căn nhà số 7 trong con hẻm nhỏ ở quận 4, tay cầm tập sổ da của cha, lòng nặng trĩu hơn bất cứ lần nào anh đến gặp người sắp chết.

Bởi vì người anh sắp gặp không phải người sắp chết.

Người anh sắp gặp đã chết từ lâu rồi.

Chị Nga mở cửa trước khi anh gõ.

Chị đứng đó trong chiếc áo bà ba màu trắng, tóc đen dài xõa ngang lưng, đôi mắt nhìn Minh không chớp. Không phải ánh mắt chào đón. Cũng không phải ánh mắt sợ hãi. Chỉ là một cái nhìn phẳng lặng như mặt nước ao tù vào lúc nửa đêm — không sóng, không gợn, không phản chiếu bất cứ thứ gì.

"Anh là con trai ông Thịnh," chị nói. Không phải câu hỏi.

"Vâng." Minh nuốt nước bọt. "Chị biết cha tôi?"

"Ông ấy đến đây hai năm trước." Chị Nga bước sang một bên, nhường lối vào. "Nhưng tôi chưa khai xong. Ông ấy bảo sẽ quay lại."

Minh bước vào.

Căn nhà trống không khác gì cái hộp. Không tivi, không bàn ăn, không những vật dụng bình thường mà người ta tích lũy sau nhiều năm sống. Chỉ có một cái ghế dài kê sát tường, một ngọn đèn dầu trên kệ — dù điện vẫn sáng trong nhà — và mùi nhang thoảng nhẹ không rõ nguồn gốc. Minh ngước nhìn trần nhà. Không có bàn thờ. Không có gì cả.

Mùi nhang từ đâu ra?

"Ngồi đi," chị Nga bảo.

Anh ngồi xuống sàn. Không có ghế khác ngoài cái ghế dài chị đang ngồi, và Minh tự nhiên không muốn ngồi gần chị hơn mức cần thiết.

"Chị sống ở đây bao lâu rồi?" anh hỏi, tay lật sổ ra, bút đã sẵn sàng.

Chị Nga suy nghĩ. Không phải kiểu suy nghĩ bình thường — kiểu người ta nhíu mày, mắt liếc sang một bên. Chị chỉ dừng lại, hoàn toàn bất động, như một cái máy bị tắt nguồn.

"Hai mươi bảy năm," chị nói sau một lúc. "Tôi chết năm hai mươi ba tuổi."

Minh ghi xuống.

"Chị nhớ... cách chị mất không?"

"Nhớ chứ." Chị Nga duỗi thẳng hai tay lên lòng, nhìn xuống lòng bàn tay như đang đọc chữ trên đó. "Tôi chết dưới sông. Đêm hai mươi mốt tháng chín, năm chín mươi chín. Tôi trượt chân xuống cầu Bình Lợi lúc trời mưa. Không ai nhìn thấy. Không ai tìm thấy xác." Chị ngừng lại. "Tôi nhớ cảm giác nước vào phổi. Lạnh lắm. Nhưng không đau. Điều kỳ lạ là không đau chút nào."

Minh cố không để tay run.

"Chị có gia đình không?"

"Có. Mẹ tôi chờ tôi đến hai năm mới chấp nhận tôi đã mất." Giọng chị Nga phẳng như đọc bản tin. "Bà mất năm hai nghìn mười lăm. Tôi đến tiễn bà. Bà không nhìn thấy tôi."

"Chị... đến tiễn bà?"

"Tôi đi được. Tôi làm được mọi thứ người bình thường làm. Chỉ là không ai nhìn thấy tôi, trừ một số người nhất định." Chị nhìn Minh. "Như anh."

Anh không hỏi tiếp về điều đó. Anh biết mình nhìn thấy được. Cha anh cũng thế.

"Chị không ăn không?" anh hỏi thay vào đó.

"Không cần."

"Không ngủ?"

"Không cần."

"Không già đi?"

Lần đầu tiên, một cái gì đó thoáng qua trong đôi mắt chị Nga. Không hẳn là cảm xúc. Nhưng không còn hoàn toàn phẳng lặng.

"Hai mươi bảy năm," chị lặp lại. "Tôi vẫn hai mươi ba tuổi."

Minh nhìn khuôn mặt chị. Đúng là trẻ. Đúng là hai mươi ba. Không có một nếp nhăn nào, không có một sợi tóc bạc nào. Chỉ có đôi mắt — đôi mắt nhìn anh với cái chiều sâu không phải của người hai mươi ba tuổi.

"Tại sao chị vẫn còn ở đây?" anh hỏi. Câu hỏi anh đã mang trong người suốt từ lúc nhìn vào danh sách của cha.

Chị Nga không do dự lần này.

"Vì lời khai của tôi chưa được chấp nhận."

Người thứ ba trong danh sách sống ở một khu chung cư cũ ở quận Gò Vấp.

Minh đứng trước cửa phòng 304 và gõ. Tiếng gõ vang lên, rỗng tuếch trong hành lang vắng.

Cửa mở ra và anh nhìn thấy một đứa trẻ.

Mười hai tuổi. Tóc húi cua, mặc bộ đồng phục học sinh cũ kỹ màu xanh trắng, chân đi dép tổ ong. Đứa trẻ nhìn Minh bằng đôi mắt mà anh bây giờ đã nhận ra — đôi mắt có chiều sâu không tương xứng với khuôn mặt.

"Anh là con trai chú Thịnh," đứa bé nói. Giọng trẻ con. Hoàn toàn bình thường. Và chính vì bình thường mà nó khiến Minh dựng tóc gáy hơn bất cứ điều gì anh đã gặp từ đầu ngày.

"Ừ," Minh nói. "Em tên gì?"

"Tuấn." Đứa bé bước sang một bên. "Vào đi anh."

Phòng này khác với nhà chị Nga. Có đồ đạc. Có sách vở. Có một góc học tập với bàn và cặp sách, bút chì và thước kẻ sắp xếp ngay ngắn. Nhưng tất cả đều phủ lớp bụi mỏng. Không phải bụi của sự bỏ bê — bụi của thời gian đứng yên.

Tuấn ngồi xuống cái ghế học sinh, chân thòng xuống không chạm đất, tay khoanh trước ngực với cái vẻ thành thục của người lớn trong thân xác đứa trẻ.

"Em học lớp mấy?" Minh hỏi, tự biết câu hỏi ngớ ngẩn nhưng không biết bắt đầu từ đâu.

"Lớp bảy," Tuấn nói. "Em học lớp bảy từ rất lâu rồi."

"Bao lâu?"

Đứa bé suy nghĩ. "Ba mươi mốt năm."

Minh ghi xuống. Tay anh vẫn chạy bút đều đặn, mặc dù anh không còn chắc mình đang ghi lời khai cho ai, theo quy tắc của phía nào.

"Em nhớ em mất như thế nào không?"

"Nhớ." Tuấn nhìn xuống bàn tay mình — cái cử chỉ giống hệt chị Nga, Minh nhận ra, và cái sự giống nhau đó làm anh lạnh sống lưng. "Em chạy xe đạp đến trường, vượt đèn đỏ. Xe tải đụng em. Sáng thứ Hai, tháng Ba, năm chín mươi lăm." Đứa bé ngừng lại. "Em không đau. Nhưng em thấy cặp sách em văng ra, sách vở tung tóe. Em nghĩ: mẹ mới mua cặp cho em hôm qua. Em lo mẹ buồn."

Minh đặt bút xuống.

Anh cần một lúc.

"Gia đình em..." anh bắt đầu.

"Bố mẹ em đã già rồi. Chắc bây giờ đã mất rồi. Em không biết vì em không ra ngoài nhiều." Tuấn lắc đầu. "Không phải vì em không thể. Mà vì em sợ nhìn thấy họ già đi còn em thì không."

Câu nói đó của một đứa trẻ mười hai tuổi — một đứa trẻ đã mười hai tuổi từ ba mươi mốt năm — làm Minh ngồi yên không nói được một lúc lâu.

"Em có biết tại sao em vẫn còn ở đây không?" anh hỏi, và anh đã biết câu trả lời trước khi hỏi xong.

"Vì lời khai của em chưa được chấp nhận," Tuấn nói.

Chiều hôm đó, Minh ngồi trong quán cà phê vắng gần nhà, trải ba tờ ghi chép ra trước mặt.

Ba người. Người đàn ông tên Hùng mà anh gặp tuần trước — anh bán vé số, chết vì tai nạn lao động năm ba mươi tuổi, đã bốn mươi hai năm vẫn ba mươi tuổi. Chị Nga — chết đuối, hai mươi ba tuổi, hai mươi bảy năm. Tuấn — tai nạn giao thông, mười hai tuổi, ba mươi mốt năm.

Ba cái chết ngẫu nhiên, không liên quan nhau. Ba người không quen biết nhau, không sống cùng thời điểm, không có điểm giao nhau.

Ngoài một điều.

Tất cả đều có tên trong cuốn sổ của cha anh.

Và tất cả đều nói cùng một câu: Lời khai của tôi chưa được chấp nhận.

Minh nhìn lại những trang cuối cùng trong sổ cha. Cha anh đã đến gặp từng người. Đã ghi chép. Nhưng chưa hoàn thành lần nào — cứ mỗi bộ hồ sơ đều dừng ở giữa chừng, chưa có trang kết thúc, chưa có chữ ký xác nhận theo nghi lễ mà cha anh đã dạy anh.

Lời khai chỉ được chấp nhận khi người ghi chép xác nhận toàn bộ sự thật, không thiếu, không dấu.

Anh đọc lại câu đó. Cha anh đã viết nó ở trang đầu sổ, bằng mực đỏ.

Không thiếu, không dấu.

Điều gì cha anh đã không ghi? Điều gì cha anh đã dấu?

Minh lật ngược sổ lại, tìm đến những trang gần cuối nhất — những trang cuối cùng cha anh viết trước khi mất. Chữ viết ở đó không còn đều đặn nữa. Run rẩy. Các chữ cái xiêu vẹo như người viết đang run tay, hoặc đang viết trong bóng tối.

Và ở trang cuối cùng, một câu duy nhất:

Ba người chưa đi vì họ đợi tôi. Tôi không dám ghi hết. Xin lỗi.

Bên dưới là một cái tên.

Minh nhìn cái tên đó.

Anh đã hỏi ba người — Hùng, Nga, Tuấn — cùng một câu hỏi cuối: Người nào đang giữ các anh chị lại?

Và cả ba người đều trả lời bằng cùng một cái tên.

Cái tên trên trang cuối sổ cha.

Cái tên đó là tên của anh.

Minh Thư Ký, con trai ông Thịnh Thư Ký, người ghi chép lời khai cho những người sắp chết — người duy nhất có thể hoàn thành lời khai, người duy nhất có thể ký xác nhận, người duy nhất có thể cho phép họ ra đi.

Và người duy nhất mà cha anh đã không dám nói cho biết sự thật này.

Minh gập sổ lại.

Bên ngoài cửa sổ quán cà phê, trời bắt đầu tối. Đèn đường bật lên từng cái một, hắt ánh vàng nhạt xuống mặt đường ướt. Người qua lại thưa dần. Và trong khoảnh khắc đó, Minh nhìn thấy — bên kia đường, dưới gốc cây bằng lăng già — ba cái bóng đứng yên.

Một người đàn ông.

Một người phụ nữ tóc dài.

Một đứa trẻ mặc đồng phục xanh trắng.

Họ không nhìn anh. Họ chỉ đứng đó, chờ đợi, bất động như ba tờ giấy bị kẹt giữa hai trang sách chưa được lật.

Minh nhìn họ một lúc lâu.

Rồi anh mở sổ ra, lật sang trang trắng đầu tiên, và bắt đầu viết.

Hết Chương 19

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 20
← TrướcTiếp →