Mưa bắt đầu từ chiều, nhưng mãi đến tám giờ tối mới thực sự nặng hạt. Kiến ngồi trong văn phòng nhỏ trên tầng ba của con hẻm Nguyễn Thiện Thuật, nghe tiếng mưa gõ lên mái tôn rỉ sét như ai đó đang cố nhắn nhủ điều gì mà không biết nói thành lời. Anh chưa bật đèn. Chỉ có ánh đèn đường vàng vọt lọt qua tấm rèm cũ, rải vệt sáng dài trên sàn gỗ ẩm mốc.
Ba mươi tám tuổi. Tám năm làm điều tra viên Công an quận 3. Bốn năm chạy cái văn phòng thám tử tư này. Kiến tự nhủ mình đã quen với việc ngồi chờ — chờ khách hàng, chờ manh mối, chờ cái gì đó có nghĩa lý hơn cái sự im lặng mà anh mang theo từ ngày từ chức.
Chuông cửa reo.
Anh không cử động ngay. Đợi thêm một hồi, như kiểm tra xem người kia có đủ kiên nhẫn không. Người thiếu kiên nhẫn thường mang những vụ án hấp tấp, và những vụ án hấp tấp thường kết thúc bằng nước mắt không đáng.
Chuông reo lần thứ hai.
Kiến đứng dậy, bật đèn bàn, và mở cửa.
Bà ấy trạc sáu mươi lăm, có thể già hơn vài tuổi nếu những nếp nhăn quanh khóe mắt là thật thay vì chỉ là dấu vết của những năm tháng ít ngủ. Áo dài đen, cũ nhưng sạch. Tóc bạc búi gọn. Tay trái cầm cái túi vải nhỏ màu nâu, siết chặt đến mức các khớp ngón tay gần như trắng bợt.
"Ông Kiến?" Giọng bà khàn, nhưng không phải vì cảm cúm. Khàn theo kiểu của người đã khóc nhiều và cố không khóc nữa.
"Vào đi, bà." Kiến lui sang một bên.
Bà bước vào, ngồi xuống chiếc ghế gỗ đối diện bàn làm việc, đặt cái túi vải lên lòng nhưng không buông tay. Mắt bà quét nhanh căn phòng — giá sách lộn xộn, chồng hồ sơ cũ, cái máy tính để bàn đời 2018 — rồi dừng lại ở anh.
"Tôi nghe nói ông từng là điều tra viên cảnh sát."
"Từng." Kiến rót nước vào hai cái ly nhựa, đẩy một cái sang phía bà. "Hiện tại thì không."
"Tôi cần một người không phải cảnh sát." Bà nói điều này như thể đã lặp đi lặp lại nhiều lần trong đầu, cho đến khi nó thành một câu có trọng lượng riêng. "Cảnh sát đã nói với tôi rằng không còn gì để điều tra nữa."
Kiến không hỏi gì thêm. Anh chỉ lấy tập giấy trắng ra, đặt bút xuống bàn theo cách ra hiệu: tôi đang nghe.
Tên bà là Trần Thị Ngọc Ánh. Con gái bà — Lê Liên Phương, hai mươi hai tuổi vào thời điểm mất tích — biến mất vào tháng Mười năm 2014. Không có thư để lại. Không có cuộc cãi vã trước đó. Không có dấu hiệu chuẩn bị.
Chỉ có một chiếc đồng hồ.
"Sáng hôm đó," bà Ngọc Ánh kể, giọng đều đặn như người đọc văn bản đã thuộc lòng, "Phương đi làm ca sớm ở tiệm tạp hóa chỗ Bà Chiểu. Bình thường con bé đeo đồng hồ mọi lúc — cái đồng hồ Seiko đó, ông nội để lại. Con bé không bao giờ tháo ra. Nhưng chiều hôm đó, khi tôi vào phòng con, thì thấy đồng hồ đặt trên bàn. Một mình. Không có ghi chú, không có gì hết."
"Bà có báo cảnh sát không?"
"Có. Ngay hôm sau. Họ đợi bảy mươi hai tiếng mới chịu lập hồ sơ. Điều tra một thời gian rồi nói không có bằng chứng về hành vi phạm tội. Nói có thể con bé tự bỏ đi." Bà ngừng lại. "Phương không bỏ đi. Tôi biết con tôi."
Kiến ghi vào giấy: Seiko. Bà Chiểu. Tháng Mười 2014. Không thư. Không manh mối.
"Còn ai trong gia đình không? Cha cô Phương?"
"Chồng tôi mất năm 2010. Chỉ có hai mẹ con." Bà siết chặt cái túi vải hơn. "Tôi không có nhiều tiền, ông Kiến ạ. Nhưng tôi có thể—"
"Để sau." Kiến ngẩng đầu. "Bà mang theo đồng hồ không?"
Bà Ngọc Ánh nhìn anh một lúc, rồi mở túi vải ra.
Chiếc Seiko 5 nằm gọn trong miếng vải flannel màu xanh. Mặt kính tròn, viền bạc đã xỉn màu theo thời gian. Dây da nâu sờn nhẹ ở chỗ khóa cài. Kim giờ, kim phút, kim giây — tất cả đều đứng yên ở vị trí 10:07:42, như một bức ảnh chụp lại khoảnh khắc nào đó và từ chối tiếp tục chạy.
"Đồng hồ không chạy từ hồi đó?" Kiến hỏi, mắt không rời chiếc đồng hồ.
"Từ hôm tôi tìm thấy trên bàn. Tôi đem đi sửa, thợ nói không có gì hỏng hết. Pin mới vẫn không chạy." Giọng bà trầm xuống. "Tôi nghĩ nó đang chờ cái gì đó."
Kiến chưa chạm vào. Anh nhìn chiếc đồng hồ từ khoảng cách an toàn, như người lính trinh sát đánh giá địa hình trước khi bước vào.
Khả năng của anh — nếu có thể gọi như vậy — không phải thứ anh thường nói ra. Không phải vì xấu hổ. Chỉ vì nó không giải thích được, và anh là người quen với những thứ cần bằng chứng. Nhưng từ hồi còn nhỏ, khi chạm tay vào đồ vật của người khác, đôi khi anh thấy. Không phải ảo giác. Không phải mơ. Một thứ gì đó nằm giữa hai trạng thái đó — như ký ức của vật thể đang rò rỉ qua da tay anh.
Không phải lúc nào cũng hiện ra. Không phải bao giờ cũng rõ. Và đôi khi, những gì anh thấy không phải là sự thật — chỉ là những gì đồ vật nghĩ nó đã trải qua, và ký ức, giống con người, biết cách nói dối.
Anh học được điều đó bằng cái giá đắt.
"Được rồi," anh nói. "Tôi thử xem."
Kiến với tay, nhấc chiếc Seiko lên bằng hai ngón tay — cẩn thận, như người cầm thứ gì đó dễ vỡ. Trọng lượng của nó vừa phải. Mặt kính lạnh hơn nhiệt độ phòng một cách kỳ lạ, dù mưa bên ngoài vẫn ấm hơn lạnh.
Anh lật mặt sau ra. Khắc tên: Cho Phương — người giữ thời gian của gia đình. Nội.
Rồi anh đặt lòng bàn tay lên mặt kính.
Lạnh.
Không phải cái lạnh của vật thể vô tri. Lạnh theo kiểu thứ gì đó đang co rút, đang giữ chặt, đang không muốn bị chạm đến.
Kiến nhắm mắt.
Trong tối, hình ảnh đầu tiên đến không phải hình ảnh — là âm thanh. Tiếng mưa. Khác với cơn mưa bên ngoài cửa sổ văn phòng anh lúc này; tiếng mưa trong đó nhỏ hơn, rơi trên mái ngói thay vì tôn. Mùi ẩm mốc của phòng cũ trộn với mùi nước hoa giá rẻ và cái gì đó ngọt ngọt — sữa đặc, có lẽ, hay kẹo dừa.
Rồi bàn tay.
Không phải bàn tay anh. Bàn tay nhỏ hơn, ngón dài, móng cắt ngắn nhưng có một vết sơn đỏ còn sót lại ở ngón áp út. Bàn tay đó đang run khi tháo dây đồng hồ ra. Run không phải vì lạnh — run vì sợ, hoặc vì cố nhịn khóc, hoặc vì cả hai.
Đồng hồ được đặt xuống mặt bàn gỗ. Nhẹ nhàng. Như đặt một thứ rất quan trọng vào chỗ an toàn trước khi làm điều gì đó không thể quay đầu.
Và rồi — nước mắt. Một giọt, rơi xuống mặt kính. Làm mờ đi hình ảnh 10:07:42 trong một phần giây trước khi tan ra.
Kiến cố nắm giữ hình ảnh, cố nhìn xung quanh — ai trong phòng, cửa sổ mở hay đóng, có ai khác không — nhưng ký ức của chiếc đồng hồ chỉ biết những gì nó thấy từ vị trí nằm trên mặt bàn. Góc nhìn hẹp. Một mảng trần nhà. Một phần khung cửa. Ánh đèn vàng.
Và tiếng thì thầm.
Gần. Rất gần. Như ai đó đang cúi xuống sát mặt bàn, nói vào không khí hơn là nói với người nào cụ thể.
"Đừng kể với ai."
Giọng đàn ông. Trầm. Không nhận ra được.
Rồi bước chân. Cửa mở. Cửa đóng.
Im lặng.
Kiến buông tay ra.
Anh ngồi yên một lúc, nhìn xuống chiếc đồng hồ trong lòng bàn tay, để cái lạnh trên da dần tan đi. Bà Ngọc Ánh đang nhìn anh — không hỏi, không giục, chỉ nhìn với cái nhìn của người đã học cách chờ đợi suốt mười năm.
"Bà có biết con gái bà quen ai không?" Kiến hỏi, giọng đều. "Đàn ông. Không nhất thiết là người yêu."
Bà Ngọc Ánh khẽ nhíu mày. "Phương ít kể chuyện. Nhưng... vài tuần trước khi mất tích, tôi có thấy nó hay nhắn tin về đêm. Hỏi thì nói bạn học cũ. Tôi không hỏi thêm."
"Bà có số điện thoại của con không? Từ hồi đó?"
"SIM đó không còn hoạt động từ ngay sau khi Phương mất. Cảnh sát cũng kiểm tra rồi — không truy được."
Kiến đặt chiếc đồng hồ xuống bàn, không vào lại miếng vải flannel. Anh cần nó ở ngoài, gần tay.
"Tôi nhận vụ này," anh nói.
Bà Ngọc Ánh thở ra — một tiếng thở dài mà nghe trong đó có cả mười năm nén lại.
"Nhưng bà cần hiểu một điều," Kiến tiếp tục. "Mười năm là rất lâu. Tôi không hứa sẽ tìm ra câu trả lời bà muốn nghe. Tôi chỉ hứa sẽ tìm ra sự thật — và đôi khi sự thật không dễ chịu hơn việc không biết gì."
Bà gật đầu. Chậm. Như người đã chuẩn bị cho điều đó từ lâu.
Sau khi bà đi, Kiến ngồi lại một mình với chiếc đồng hồ. Mưa vẫn gõ trên mái tôn. Kim giờ vẫn đứng yên ở 10:07:42.
Anh lấy tờ giấy mới ra và viết xuống:
Giọng đàn ông. "Đừng kể với ai." Phương biết điều gì đó. Hoặc ai đó nghĩ cô biết.
Dừng lại.
Gạch chân.
Ký ức của đồ vật đôi khi nói dối.
Đặt bút xuống, anh nhìn chiếc đồng hồ lần nữa. Mặt kính phản chiếu lờ mờ khuôn mặt anh — mệt mỏi, không cạo râu, với đôi mắt người quen nhìn vào những nơi tối.
10:07:42.
Thời điểm nào đó trong tháng Mười năm 2014, một bàn tay đang run đã tháo chiếc đồng hồ này ra và đặt nó xuống mặt bàn — rồi bước ra khỏi căn phòng đó, khỏi cuộc đời người mẹ đang ngủ ở phòng bên, vào một chỗ nào đó mà mười năm qua không ai tìm được.
Kiến không biết chỗ đó là đâu.
Nhưng anh biết một điều: cô gái tên Liên Phương không đi vì muốn đi.
Và ai đó đã thì thầm vào màn đêm, ra lệnh cho cô giữ im lặng —
Thứ im lặng đó đã kéo dài đủ lâu rồi.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 2 →