🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Hồng bị từ chối lúc hai giờ chiều.

Email ngắn, lịch sự, đúng khuôn — Chúng tôi đánh giá cao thời gian bạn đã dành cho buổi phỏng vấn. Sau khi xem xét kỹ, chúng tôi quyết định tiếp tục tuyển dụng với ứng viên khác phù hợp hơn. Cô đọc xong rồi đặt điện thoại xuống bàn, nhìn lên trần văn phòng cà phê nơi cô đang làm việc tạm.

Lần thứ hai. Cùng một công ty, cùng vị trí biên tập, lần phỏng vấn thứ hai tức là đã qua được vòng đầu, đã được gọi lại, đã tưởng gần hơn. Và rồi cái email đó.

Cô gọi điện cho mẹ.

Không biết tại sao gọi cho mẹ trước — có lẽ vì cần nói với ai đó ngay, và mẹ là người đầu tiên nghĩ đến. Mẹ cô nghe xong thì nói những thứ mẹ hay nói: thì con kiếm việc khác đi, con có bằng tốt nghiệp loại khá sao không thử ngân hàng, mấy đứa bạn con đi ngân hàng lương tốt lắm.

"Mẹ, con không muốn đi ngân hàng."

"Thì con muốn gì? Cứ mấy cái công ty báo chí truyền thông lương thấp không ổn định—"

"Con biết rồi mẹ."

"Mẹ nói là vì mẹ lo cho con—"

"Dạ con biết. Thôi để con nghĩ."

Cô cúp máy. Không giận mẹ — mẹ nói đúng những thứ mẹ biết. Nhưng nghe đúng theo kiểu đó thì cũng không giúp được gì.

Cô ngồi thêm mười lăm phút ở cà phê. Rồi thu dọn laptop, ra ngoài.

Mưa đổ xuống lúc cô ra đến vỉa hè.

Không báo trước — Sài Gòn mùa mưa không bao giờ báo trước. Nắng còn đó lúc cô còn trong cà phê, mây đâu kéo đến không biết, và trong khoảng thời gian cô bước từ cửa ra đến vỉa hè thì mưa đã bắt đầu.

Cô không có dù.

Hôm nay dự báo không mưa — cô kiểm tra buổi sáng. Dự báo sai.

Cô chạy về phía mái hiên gần nhất — tiệm tạp hóa nhỏ đầu hẻm, mái nhô ra khoảng một mét. Đứng vào đó, nhìn ra mưa đang đổ xuống như ai đó đổ thùng nước từ tầng cao.

Bên cạnh cô có một ông già đang đứng — chừng bảy mươi tuổi, mặc áo sơ mi trắng ngắn tay, quần vải nâu, đi dép lê. Ông đang cầm cái máy nghe nhạc nhỏ — loại máy nghe nhạc cũ kiểu dẹt, không phải điện thoại, có nút bấm nhựa — và đang nghe nhạc bằng tai nghe nhỏ nhét vào tai.

Ông đang nhún vai nhẹ theo nhịp. Không nhún theo kiểu người trẻ nghe nhạc — nhún khẽ, tự nhiên, như người đang đứng nghe nhạc từ trong bếp vọng ra và theo mà không biết mình đang theo.

Hồng nhìn ông một lúc.

Mưa tiếp tục. Chưa có dấu hiệu tạnh.

"Ông nghe gì vậy ông?" cô hỏi.

Ông già nhìn lên. Không ngạc nhiên — như thể việc người trẻ hỏi người già đang nghe gì là chuyện bình thường.

Ông tháo tai nghe ra. "Nhạc Trịnh. Mưa Hồng."

Ông nói cái tên đó bình thản, như người đọc tên đường — quen thuộc đến mức không cần nhấn giọng.

"Cháu chưa nghe," Hồng nói.

Ông nhìn cô một giây. Rồi tháo tai nghe ra, giơ về phía cô. "Nghe thử đi."

Cô do dự — tai nghe của người lạ, nhưng ông trông sạch sẽ và không có gì đáng lo. Cô cắm vào tai.

Tiếng guitar đầu tiên — không phải điện, acoustic, nét đơn giản. Rồi giọng hát. Cô không nhận ra giọng ai — nhưng giọng hát đó nghe như người đang nói chuyện thật sự, không phải biểu diễn. Lời bài hát nói về mưa, về mây hồng, về một cô gái đi vội trong mưa nghiêng đầu.

Mưa trong bài hát không buồn. Nghe ra được điều đó — mưa hồng, mưa có màu, mưa như thứ vui không phải thứ chướng ngại.

Cô đứng nghe hết đoạn đầu rồi tháo tai nghe ra, trả lại ông.

"Lạ ông ơi. Nghe buồn mà không buồn."

Ông già cầm lại tai nghe, không đeo vào ngay. "Ông Trịnh không bao giờ hoàn toàn buồn hay hoàn toàn vui. Ổng biết hai thứ đó không tách nhau được."

Hồng nhìn ra mưa.

Ngày hôm nay: bị từ chối lần hai, cãi với mẹ, đứng dưới mái hiên không có dù. Những thứ đó vẫn còn đó — email vẫn trong hộp thư, cuộc gọi với mẹ vẫn kết thúc theo cái cách kết thúc, mưa vẫn đang đổ. Không có gì thay đổi.

Nhưng nghe bài nhạc đó xong, cô nhìn mưa theo cách khác một chút. Không phải mưa đang hại cô — mưa chỉ đang mưa. Cô chỉ là người không có dù đúng hôm mưa.

"Ông ở gần đây không?" cô hỏi.

"Hẻm trong đó." Ông chỉ vào hẻm cạnh tiệm tạp hóa. "Ông ra mua thuốc lá, rồi mưa."

"Ông hay nghe nhạc Trịnh à?"

"Hay nghe. Từ hồi còn trẻ." Ông nhìn cái máy nghe nhạc cũ trong tay. "Cái máy này ông dùng mấy chục năm rồi. Con cái bảo dùng điện thoại cho tiện. Nhưng ông quen cái này rồi."

"Mấy chục năm?" Cô nhìn cái máy — màu trắng đục, nút bấm đã mòn, dây cắm tai nghe cuộn vào nhau cẩn thận. "Nó còn chạy được à?"

"Pin vẫn sạc được. Còn chạy được thì còn dùng."

Mưa bắt đầu nhỏ lại. Không phải tạnh — chỉ nhỏ hơn, từ đổ thành rây.

"Thôi ông về được rồi," ông nói, nhìn trời. "Mưa sắp tạnh."

Ông bước ra, đi thẳng vào hẻm dù mưa chưa tạnh hẳn. Dép lê của ông nhịp đều trên vỉa hè ướt.

Hồng đứng thêm một phút.

Rồi cô cũng bước ra mưa. Mưa còn lất phất — không đủ để ướt ngay, chỉ đủ để cảm thấy mát trên mặt và trên cánh tay. Cô đi bộ về nhà, không chạy.

Về đến nhà, cô gội đầu, thay quần áo, pha trà.

Ngồi xuống ghế. Mở máy tính. Nhìn email từ chối vẫn còn đó trong hộp thư.

Cô tìm bài "Mưa Hồng" trên YouTube. Nghe lần thứ hai.

Vẫn như lần đầu — buồn mà không buồn, nhẹ mà không trống, mưa trong bài hát không ngăn ai lại chỉ làm người ta nghiêng đầu bước vội hơn một chút.

Cô gọi điện cho mẹ.

"Mẹ," cô nói khi mẹ bắt máy, "con gọi lại vì ban nãy cúp hơi vội. Mẹ ăn tối chưa?"

Mẹ im lặng một giây — không quen cô gọi lại hỏi câu đó. "Chưa. Đang nấu."

"Mẹ nấu gì?"

"Canh chua. Mẹ thấy cá lóc tươi ngoài chợ."

"Ngon. Thôi mẹ nấu đi, con không làm phiền nữa."

"Ừ. Con ổn không?"

"Ổn mẹ. Hôm nay có mưa."

Mẹ cô không hiểu tại sao con gái nói câu đó — mưa thì liên quan gì. Nhưng mẹ không hỏi. "Ừ, ở đây cũng mưa. Thôi mẹ vào nấu."

Cô cúp máy. Tiếp tục nghe nhạc.

Ngoài cửa sổ, Sài Gòn đang ráo dần. Mặt đường ướt bóng loáng dưới đèn đường. Tiếng xe, tiếng người, tiếng thành phố tiếp tục sau mưa như thành phố hay làm.

Không có gì thay đổi. Và cũng có gì đó thay đổi — nhỏ, không đặt tên được, đủ để ngày mai thử lại.

Hết Chương 1

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Bạn đã đọc hết truyện ✨

Hết truyện