🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Sồi đếm nhịp thở của mình.

Một. Hai. Ba. Bốn.

Bụng cậu kêu lên một tiếng dài, ọc ọc như nước chảy trong ống cống già. Cậu đặt tay lên bụng, ấn mạnh. Cơn đói quen thuộc. Nó chẳng bao giờ rời xa cậu. Như một người bạn thân thiết không mời mà đến, nó ở lại, ngày qua ngày, năm qua năm.

Sồi đã quen với việc chia khẩu phần thành ba phần nhỏ. Một phần ăn ngay sau tan ca, một phần giấu dưới gối để ăn lúc nửa đêm khi cơn đói trở nên không thể chịu nổi, một phần để dành cho ngày hôm sau. Cậu từng thử nhịn hẳn một ngày để dồn phần ăn cho ngày kế tiếp. Kết quả là cậu suýt ngất giữa ca, và quản đốc đã ghi tên cậu vào danh sách "cảnh báo hiệu suất". Một lần cảnh báo đã đủ. Ba lần, cậu sẽ bị đẩy xuống Tầng Một, nơi không có ánh sáng Vòm Xanh, nơi người ta nói rằng không khí đặc quánh đến mức phổi chỉ hít vào được một nửa.

Tầng ba của khu gia công. Băng chuyền lọc Diệp Tố vẫn chạy, tiếng rít đều đều xé toạc không khí ẩm thấp. Sồi ngồi ở vị trí thứ bảy từ trái sang, ghế dành cho Tạp nhân có chỉ số tay cao nhất. Mười hai tiếng mỗi ca. Phân loại lá. Loại bỏ những chiếc đã héo trước khi chúng kịp chạm vào băng chuyền của Diệp nhân ở tầng trên.

Mười hai tiếng. Sồi từng đếm số lá mình lọc trong một ca. Bảy nghìn hai trăm mười tám chiếc. Trung bình mười giây mỗi lá. Tay cậu di chuyển theo phản xạ, mắt nhận biết màu sắc, độ ẩm, độ nhẵn của từng chiếc lá trước khi nó kịp chạm vào đầu ngón tay. Lá đạt chuẩn, đẩy sang phải. Lá héo, vứt vào hố bên trái. Lá lẫn tạp chất, nhấc lên, đặt vào khay riêng để chuyển xuống Tầng Hai xử lý lại.

Cậu từng thử đếm số lá héo trong một ca. Ba trăm bốn mươi hai. Số lá héo tăng dần theo thời gian, đặc biệt là vào những ngày cuối tuần khi hệ thống quang hợp của Vòm Xanh được điều chỉnh giảm công suất để tiết kiệm năng lượng. Sồi không biết tại sao mình lại nhớ những con số này. Có lẽ vì chúng là thứ duy nhất cậu có thể kiểm soát trong đời mình.

Một người đàn ông Diệp nhân đi ngang qua. Da hắn ánh lên màu lục nhạt dưới đèn quang hợp, nhẵn bóng, không một vết chai sần. Hắn liếc nhìn dãy Tạp nhân đang cúi gằm. Ánh mắt ấy, Sồi biết rõ nó. Không ghét bỏ, không khinh miệt. Chỉ đơn giản là không nhìn thấy. Như nhìn vào một bức tường, một cái máy, một thứ gì đó tồn tại để phục vụ.

Cậu cúi đầu thấp hơn.

Một lần, Sồi đã nhìn thấy khuôn mặt của một Diệp nhân từ khoảng cách gần. Đó là khi một người phụ nữ Diệp nhân bước nhầm vào khu vực Tạp nhân, có lẽ vì lạc đường. Bà ta đứng đó, giữa dãy bàn làm việc, và trong khoảnh khắc, Sồi thấy rõ khuôn mặt bà ta. Không có nếp nhăn. Không có quầng thâm dưới mắt. Làn da phát sáng nhẹ, như có một lớp màng mỏng bảo vệ bên ngoài. Bà ta nhìn quanh một lượt, rồi quay đi, không nói một lời. Nhưng Sồi nhớ mãi đôi mắt bà ta. Trong veo, sáng, không một chút mệt mỏi. Đôi mắt của người chưa từng biết đến cơn đói.

Giấc mơ thăng Diệp. Tất cả Tạp nhân đều có nó. Một con số trên bảng xếp hạng E-xanh. Chỉ cần đạt ngưỡng bảy mươi hai điểm, cậu sẽ được xét duyệt. Đủ điểm, đủ thời gian phục vụ, đủ sự tuân thủ. Da cậu sẽ chuyển từ màu vàng xỉn của Tạp nhân sang màu lục nhạt của Diệp nhân. Cậu sẽ không còn đói nữa. Cậu sẽ không còn phải ăn những thứ thực phẩm tổng hợp màu nâu xám, thứ nhão nhoẹt như bùn và cũng chẳng có vị gì ngoài vị của sự tồn tại.

Sồi nhìn vào bảng điểm. Chín.

Cậu còn chín điểm E-xanh.

Phải mất ba năm để kiếm được chín điểm. Cần thêm sáu mươi ba điểm nữa. Sáu mươi ba. Con số treo lơ lửng trước mắt như một trò đùa.

Sồi nhớ ngày đầu tiên cậu nhận được điểm E-xanh đầu tiên. Đó là sau khi cậu hoàn thành một ca đặc biệt, mười bốn tiếng thay cho một Tạp nhân bị ốm. Quản đốc ghi vào hồ sơ của cậu: "Tăng một điểm E-xanh vì tinh thần trách nhiệm." Sồi đã giữ tờ giấy xác nhận đó trong ba tháng, cho đến khi nó mủn ra vì mồ hôi tay cậu. Cậu không biết tại sao mình giữ nó. Có lẽ vì nó là bằng chứng duy nhất rằng cậu đang tiến gần hơn đến giấc mơ.

— Tan ca.

Giọng quản đốc khàn đặc, phát ra từ loa. Băng chuyền ngừng. Sồi đứng dậy, vai kêu răng rắc. Mười hai tiếng. Cậu bước ra hành lang, hòa vào dòng người Tạp nhân lầm lũi đi về khu nhà ở. Mùi mồ hôi, mùi thực phẩm tổng hợp từ các lò hấp ở cuối hành lang. Mùi của sự sống cấp thấp.

Cậu không về ngay.

Sồi rẽ vào một ngõ phụ, nơi ánh sáng từ Vòm Xanh yếu hơn, chỉ còn là thứ ánh sáng nhân tạo màu xanh lờ mờ như nước bẩn. Cậu biết con đường này. Nó dẫn xuống khu Cống Ngầm cũ, nơi không ai lui tới vì sợ, vì những câu chuyện về Huyết nhân, về Kẻ Đói, về những sinh vật mang gen ăn thịt bị săn đuổi.

Nhưng Sồi không sợ. Cậu không có gì để mất. Và cậu đói. Ở Cống Ngầm, thỉnh thoảng có thứ để nhặt. Một miếng thực phẩm tổng hợp rơi vãi. Một con chuột đã chết. Thậm chí một lần cậu tìm thấy một hộp thịt hộp bị nứt, thứ bị cấm, thứ Diệp nhân gọi là "đồ ô uế", nhưng ruột cậu nhảy múa khi ăn nó.

Cậu bước xuống bậc thang ẩm mốc. Mùi kim loại. Mùi ẩm mốc. Mùi gì đó khác.

Mùi máu.

Sồi dừng lại. Tim cậu đập mạnh, bất chấp lý trí bảo cậu quay đầu. Cậu đã nghe tiếng Đội Tỉa từ xa, tiếng ủng va đập trên mặt đường tầng hai, tiếng đèn dò quét. Chúng đang săn. Chúng luôn săn.

Một cánh tay thò ra từ bóng tối của cống thoát nước.

Sồi không kịp la lên. Một bàn tay, nóng, nóng đến bỏng rát, nắm chặt lấy cổ chân cậu. Cậu suýt ngã, nhưng giữ được thăng bằng. Cậu cúi xuống, mắt mở to, cố nhìn xuyên qua bóng tối.

Một người đàn ông.

Hắn nằm co ro trong lòng cống, hai tay ôm lấy bụng. Máu, Sồi nhìn thấy nó, một vũng đen sẫm dưới thân hắn. Không phải màu xanh lục của Diệp nhân. Không phải màu đỏ tươi của Tạp nhân. Một màu đỏ thẫm, gần như đen, đặc quánh như dầu máy.

Huyết nhân.

Sồi biết ngay. Cậu đã thấy một lần, ba năm trước, khi Đội Tỉa lôi một xác chết ra khỏi Cống Ngầm. Máu của gã chảy thành vũng đen trên mặt đường, vài giọt bắn lên ủng của lính săn.

Cậu phải chạy.

Nhưng chân cậu không nhúc nhích.

Người đàn ông mở mắt. Đôi mắt đỏ, không phải đỏ như viêm, mà đỏ như lửa, như than hồng, như thứ gì đó đang cháy từ bên trong. Hắn nhìn Sồi, và môi hắn mấp máy.

— Giấu... tao...

Giọng hắn khản đặc, khò khè như gió rít qua khe cửa.

Sồi nghe tiếng Đội Tỉa đang đến gần. Đèn dò quét, những tia sáng trắng lạnh, đang lướt trên miệng cống. Cậu chỉ cần bước ra, chỉ cần không can dự. Họ sẽ tìm thấy hắn. Họ sẽ kết thúc công việc của họ.

Cậu bước vào cống.

Sồi kéo người đàn ông vào sâu hơn, sâu hơn nữa, đến chỗ rẽ mà cậu biết, một góc khuất sau ống nước rỉ sét. Cậu nhấc hắn lên, bất chấp sức nặng, bất chấp mùi máu tanh nồng xộc vào mũi. Hắn rên lên, nhưng không la.

Đèn quét qua miệng cống. Một giây. Hai giây.

Rồi tắt.

Tiếng ủng xa dần.

Sồi thở ra. Cậu nhìn xuống tay mình. Máu. Máu của hắn dính đầy trên tay cậu. Cậu nhìn kỹ, một vết xước trên mu bàn tay, vết cắt từ lưỡi kim loại lúc sáng, khi cậu sửa băng chuyền. Vết thương hở. Máu hắn, máu đỏ thẫm, đã thấm vào.

Sồi lau tay vào quần. Nhưng đã muộn.

Người đàn ông co giật. Mắt hắn mở to, trắng dã, rồi đỏ rực trở lại. Hắn nắm lấy tay Sồi, móng tay bấu vào da thịt cậu.

— Cầm lấy.

Hắn đưa một tấm thẻ. Một tấm thẻ nhựa trắng, có dòng chữ "Vườn Ươm, Tầng Bảy" và một dãy số.

— Đừng... đừng để chúng nói mày là quái vật.

Giọng hắn vỡ ra. Máu trào lên miệng, đen sẫm, chảy dọc theo khóe môi.

— Mày không phải... không phải quái vật.

Hắn chết.

Sồi nhìn hắn. Mắt hắn mở, nhìn vào khoảng không vô định. Miệng hắn hé mở, như muốn nói thêm điều gì. Nhưng không còn hơi sức.

Cậu cầm tấm thẻ. Vườn Ươm. Tầng Bảy. Nơi cậu chưa bao giờ đặt chân đến, nơi chỉ dành cho Diệp nhân thượng đẳng. Một tấm thẻ từ một Huyết nhân hấp hối.

Sồi đứng dậy. Chân cậu run. Cậu bước ra khỏi cống, lén lút như một con thú bị săn. Đường phố vắng tanh. Đèn Vòm Xanh nhấp nháy, màu xanh lạnh lẽo.

Cậu chạy.

Về phòng trọ. Căn phòng nhỏ, tường bong tróc, giường sắt ọp ẹp. Sồi đóng cửa, khóa chặt. Cậu ngồi xuống sàn, lưng dựa vào tường. Tấm thẻ trên tay. Máu trên tay. Máu đã khô, nhưng vẫn còn đó.

Cậu nhìn mu bàn tay.

Vết xước.

Dưới ánh đèn yếu ớt của căn phòng, Sồi thấy nó. Một đường gân nhỏ, nổi lên dưới da, chạy dọc từ vết xước lên cổ tay. Màu không phải xanh. Cũng không phải đỏ thường.

Màu đỏ sẫm. Gần như tím.

Sồi chạm vào nó. Nóng. Một sức nóng lạ, từ bên trong, đang lan dần trong huyết quản. Không đau. Chỉ là một cảm giác kỳ lạ, như có thứ gì đó đang thay đổi, đang chuyển mình, đang thức dậy.

Cậu nhìn tấm thẻ.

Vườn Ươm. Tầng Bảy.

Cậu nhìn vết gân tím trên tay.

Và cậu nhớ lại câu nói của người đàn ông chết.

"Đừng để chúng nói mày là quái vật."

Bên ngoài, tiếng còi của Đội Tỉa lại vang lên. Xa. Gần. Rồi xa.

Sồi siết chặt tấm thẻ trong lòng bàn tay. Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Trong bụng cậu, cơn đói vẫn còn đó. Nhưng nó đã khác.

Không còn là cơn đói của Tạp nhân.

Một thứ gì đó mới. Một thứ gì đó đói hơn. Một thứ gì đó đang chờ.

Ngoài cửa sổ, một tia đèn trắng quét qua, rồi tắt.

Hết Chương 1

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 2
Tiếp →