Sự phân tích ban đầu, mà tôi đã vội vàng gán cho cái tên "khoa học pháp y," thực chất chỉ là bước khởi đầu trong việc giải mã một hệ thống kiến thức phức tạp hơn nhiều so với những gì tôi từng hình dung. Nó không chỉ đơn thuần là sự định lượng các yếu tố vật lý riêng lẻ; thay vào đó, nó là một mạng lưới tương tác vi tế, một sinh thái năng lượng mà cha tôi, và giờ đây là Cụ Kiệt, đã dành cả đời để cảm nhận và diễn giải. Với tư duy của một kiến trúc sư, tôi bắt đầu đặt những câu hỏi cơ bản nhất: điều gì cấu thành nên "dòng khí" này, và làm thế nào để nó có thể được mô tả bằng ngôn ngữ của những cấu trúc và hệ thống?
Cụ Kiệt, với mái tóc bạc phơ như sương sớm và đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa cả một đại dương tri thức, không bao giờ dùng sách vở để giảng dạy. Ông chỉ đơn thuần dẫn tôi đi. Mỗi buổi sáng, dưới ánh nắng còn vương sương hoặc trong màn mưa lất phất, chúng tôi lặng lẽ bước qua những con hẻm cổ kính, len lỏi vào các công viên xanh mướt, hay đứng bất động giữa lòng những quảng trường hiện đại. Ông không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng khẽ nhắm mắt, hít thở sâu, rồi cất tiếng thì thầm về "hơi đất," về "khí trời," về "dòng chảy vô hình" đang lướt qua dưới chân chúng tôi như một dòng sông ngầm.
Ban đầu, tôi chỉ cảm thấy sự trống rỗng, sự ngờ vực cố hữu của một người được đào tạo để tin vào những gì có thể đo đếm được bằng thước tấc và công thức. Thế nhưng, Cụ Kiệt không hề nản lòng. Ông kiên nhẫn hướng dẫn tôi cách "lắng nghe" bằng toàn bộ giác quan, không chỉ đôi tai hay đôi mắt. Đó là một quá trình thiền định di động, nơi tôi học cách mở rộng nhận thức của mình ra khỏi giới hạn của bản thân, để hòa mình vào nhịp đập của thành phố, cảm nhận từng rung động nhỏ nhất của mặt đất dưới bàn chân, từng làn gió lướt qua da thịt, từng mùi hương thoảng qua từ đất và cây cỏ.
Dần dần, điều kỳ diệu bắt đầu hé lộ. Những cảm giác mơ hồ ban đầu dần kết nối với nhau, tạo thành một bức tranh tổng thể rõ nét hơn. Tôi bắt đầu nhận ra rằng những "dòng khí" Cụ Kiệt nói đến không phải là sự trừu tượng, mà là một trường năng lượng có thể cảm nhận được, dù không nhìn thấy. Nó giống như việc một người mù có thể "nhìn thấy" thế giới qua âm thanh và xúc giác, hay một thợ địa chất có thể "thấy" cấu trúc lòng đất qua sóng địa chấn. Với tôi, nó là sự phân tích dữ liệu đa giác quan, tổng hợp từ những dao động siêu nhỏ trong từ trường, sự biến đổi tinh tế của áp suất khí quyển, và thậm chí là mật độ ion trong không khí.
Tôi bắt đầu vẽ lại những gì mình cảm nhận được, không phải bằng những ký hiệu phong thủy truyền thống, mà bằng các biểu đồ vectơ, đường đẳng áp, đẳng nhiệt, và các trường lực vô hình, tạo nên một bản đồ dữ liệu phức tạp.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 37 →