🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Những rung động tinh vi mà tôi bắt đầu nhận thức được không phải là một hiện tượng tâm linh huyễn hoặc, mà là một tập hợp phức tạp của các yếu tố vật lý và môi trường. Tôi đã dành nhiều giờ, đôi khi là cả ngày, đứng lặng lẽ ở một góc phố, khép hờ mí mắt, để cảm nhận. Đó là sự biến thiên của áp suất không khí, dòng chảy vi mô của gió len lỏi qua các khe hở kiến trúc, sự phản xạ và hấp thụ nhiệt độ từ các bề mặt vật liệu, và cả tần số rung động của nền đất truyền lên từ hoạt động ngầm của đô thị. Não bộ của tôi, vốn được huấn luyện để phân tích cấu trúc và lực, giờ đây như một bộ cảm biến nhạy bén, cố gắng giải mã những tín hiệu hỗn loạn này thành một ngôn ngữ mạch lạc.

Có những nơi, tôi cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo, nặng nề như một khối vật chất vô hình đang đè nén, gợi nhớ đến cảm giác khi đứng trong một không gian kín, thiếu thông gió. Ngược lại, những điểm khác lại mang đến sự thanh thoát, nhẹ nhõm, như thể có một dòng chảy vô hình đang luân chuyển, khuếch tán mọi áp lực. Tôi bắt đầu vẽ phác thảo lên một cuốn sổ tay nhỏ, ghi chú lại những cảm nhận này, cố gắng gắn chúng với các đặc điểm kiến trúc, địa hình, và thậm chí là hướng gió chủ đạo. Đây là một cuộc điều tra khoa học pháp y về môi trường đô thị, một nỗ lực để định lượng những điều mà cha tôi gọi là "khí" và "mạch".

Càng đi sâu vào quá trình này, tôi càng nhận ra rằng những "dòng chảy" này không ngẫu nhiên. Chúng tuân theo những quy luật nhất định, tựa như dòng nước ngầm len lỏi qua các tầng địa chất, hay như dòng điện chạy qua một mạch phức tạp. Tôi cố gắng hình dung chúng dưới dạng các vector lực, các trường năng lượng, hoặc thậm chí là các mô hình dao động sóng. Tư duy kiến trúc của tôi bắt đầu tìm thấy những điểm tương đồng đáng ngạc nhiên: một tòa nhà được thiết kế kém có thể tạo ra các vùng nhiễu loạn khí động học, tương tự như một "tử huyệt" trong phong thủy.

Trong một buổi chiều muộn, khi tôi đang đứng lặng lẽ trên một cây cầu cũ kỹ, nơi tôi cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ, nhưng có vẻ bị bóp nghẹt, một bóng người già nua chậm rãi bước đến gần. Ông ấy không nói gì, chỉ đứng cách tôi vài mét, hướng mắt nhìn ra dòng sông đang cuộn chảy bên dưới, tựa như một bức tượng sống động giữa dòng người hối hả. Mái tóc bạc trắng như cước, khuôn mặt khắc khổ hằn lên dấu vết của thời gian và những suy tư sâu sắc. Ông mặc một chiếc áo bà ba màu nâu sẫm, trông có vẻ cổ kính nhưng lại toát lên một sự thanh tao, thoát tục.

Tôi không biết ông là ai, nhưng trong ánh mắt ông, tôi cảm nhận được một sự thấu hiểu kỳ lạ, không cần lời nói. Đó là cảm giác như một người lữ hành lạc bước giữa sa mạc bỗng tìm thấy một ốc đảo, một sự an ủi vô hình. Ông không hỏi tôi đang làm gì, cũng không tỏ ra tò mò. Ông chỉ đơn giản là ở đó, như một phần của bức tranh đô thị, nhưng lại tỏa ra một vầng hào quang của tri thức và sự bình an. Tôi nhớ lại những câu chuyện cha tôi kể về những triết lý sâu sắc, những cuộc đối thoại không ngừng nghỉ về bản chất của hiện thực và dòng chảy kiến thức vô tận.

Hết Chương 24

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 25
← TrướcTiếp →