Mưa bắt đầu rơi từ khoảng ba giờ chiều, lúc Minh Anh còn đang ngồi ở bàn làm việc với một tập bản thảo dày cộp trước mặt. Tiếng mưa gõ vào khung cửa sổ phòng biên tập đều đều như nhịp tim của một người đang ngủ — không vội, không ép. Cô đặt bút xuống, nhìn ra phía đường Đinh Tiên Hoàng phía xa, mặt hồ Tây lúc mưa trở thành một tờ bạc nhăn nhúm, màu chì xám trải đến tận chân trời.
Tập truyện ngắn cô đang biên tập mang tên "Những Người Ở Lại." Tám tác giả, mười hai truyện, mỗi truyện một góc nhìn khác nhau về sự chờ đợi. Cô đã đọc xong hết, ghi chú đỏ khắp các trang — nhưng phần giới thiệu, cô viết đi viết lại mãi mà vẫn chưa ưng.
Lần thứ nhất cô viết: "Chờ đợi là hành động dũng cảm nhất mà con người có thể làm." Câu đó đúng, nhưng lạnh. Lần thứ hai: "Những trang truyện này là chứng nhân cho những trái tim biết kiên nhẫn." Câu đó sáo. Cô xóa đi. Lần thứ ba, buổi sáng hôm nay, cô ngồi xuống và viết mà không nghĩ nhiều: "Đôi khi chúng ta không biết mình đang chờ điều gì — cho đến khi điều đó xuất hiện, bình thản như một buổi chiều mưa, và chúng ta nhận ra mình đã sẵn sàng từ lâu rồi."
Cô đọc lại. Tốt hơn. Ấm hơn. Thật hơn.
Minh Anh mỉm cười một mình, không biết mình đang mỉm cười.
Điện thoại rung. Tin nhắn từ Khải: Em có muốn ra quán không? Trời đang mưa đẹp lắm.
Cô gõ lại: Anh gọi mưa là "đẹp" à?
Ừ. Mưa buổi chiều Hà Nội bao giờ cũng đẹp. Em không thấy sao?
Cô nhìn lại tờ giấy, nhìn câu vừa viết về buổi chiều mưa. Rồi cô gõ: Thấy. Mười lăm phút nữa em ra.
Quán cà phê sách nằm trong một ngõ nhỏ trên phố Hàng Bông, sâu vừa đủ để tiếng xe ngoài kia trở thành âm nền mờ nhạt. Mái hiên trước quán bằng kính trong suốt, mưa chảy thành những vệt dài xuống, khiến cảnh phố xá bên ngoài nhòe đi như một bức tranh màu nước vẽ ẩu. Bên trong ấm áp, mùi cà phê phin hòa với mùi giấy cũ từ những kệ sách cao sát trần — cái mùi mà Minh Anh không bao giờ tả được thành lời, nhưng mỗi lần ngửi thấy lại thấy người nhẹ đi một chút.
Khải đã ngồi ở góc quen. Bàn gỗ nhỏ cạnh cửa sổ, hai chiếc ghế mây, một ly cà phê đen bốc khói và một ly bạc sỉu vừa được mang ra còn nguyên chưa động. Anh mặc áo khoác xanh rêu nhạt, tóc hơi ẩm — có lẽ anh đến sớm hơn và không kịp tránh mưa. Anh đang nhìn ra ngoài cửa sổ, không hay biết cô đã bước vào.
Minh Anh dừng lại ở bậc thềm trong một giây. Chỉ một giây thôi, đủ để cô nhận ra rằng cái cảnh này — anh ngồi chờ cô ở đây, ly bạc sỉu vẫn còn nóng được mang ra trước — đã không còn là điều bất thường. Nó đã trở thành chuyện bình thường. Và điều đó, kỳ lạ thay, làm tim cô ấm lên hơn cả một buổi chiều mưa.
Cô treo áo mưa lên móc gần cửa, đi qua những kệ sách. Ngón tay cô khẽ chạm vào gáy một cuốn thơ Xuân Quỳnh rồi rút ra — thói quen, không phải cố ý. Tiếng ghế kéo khiến Khải quay đầu lại.
"Em đến rồi." Anh nói, giọng nhẹ như thể cô chưa từng vắng.
"Anh đến sớm." Cô ngồi xuống, kéo ly bạc sỉu về phía mình. "Mưa ướt đầu không sao à?"
"Không sao. Chạy xe được một đoạn rồi mới mưa." Anh đẩy tờ giấy ăn về phía cô. "Em lau tay đi."
Cô không hỏi vì sao anh biết tay cô lạnh. Chỉ cầm tờ giấy ăn, lau, đặt xuống.
Một lúc, họ không nói chuyện. Tiếng mưa, tiếng nhạc trong quán — bản Trịnh cũ, "Mưa Hồng," ai đó chọn rất hợp cảnh — tiếng lật trang sách từ một người khách ngồi phía trong. Minh Anh nhìn cuốn sách nằm trên bàn, tập bản thảo cô mang theo cùng, phần giới thiệu vừa viết xong còn nằm ở trang đầu.
Khải nhìn theo ánh mắt cô. "Công việc à?"
"Đang biên tập một tập truyện ngắn. Vừa xong phần giới thiệu hồi nãy." Cô ngần ngại rồi đẩy tờ giấy về phía anh. "Anh đọc thử?"
Anh nhận, đọc. Cô nhìn mặt anh trong lúc anh đọc — cái thói quen quan sát phản ứng người khác mà nghề biên tập dạy cho cô từ lâu. Anh đọc chậm, không vội. Đôi mày anh khẽ chau lại không phải vì khó hiểu mà vì đang ngẫm.
"Hay." Anh đặt tờ giấy xuống, nhìn cô. "Cái câu cuối — 'đã sẵn sàng từ lâu rồi' — em viết về truyện, hay về cái gì khác?"
Minh Anh nhìn anh một giây. Rồi nhìn xuống ly bạc sỉu. "Về truyện."
"Ừ." Anh gật đầu, rõ ràng là không tin.
Cô cầm ly lên uống một ngụm để tránh phải trả lời thêm.
Khải quay mắt nhìn ra cửa sổ, nơi mưa vẫn đang vẽ những đường ngoằn ngoèo trên mặt kính. Anh nhìn chiếc ghế mây trống bên cạnh — chiếc ghế cô vừa kéo ra ngồi — và im lặng một lúc theo cách mà Minh Anh đã học được là anh đang nhớ ra điều gì đó.
"Em biết không," anh bắt đầu, giọng chậm rãi, "lần đầu anh ngồi xuống cái ghế này, bên cạnh em..." Anh dừng lại.
"Thì sao?" Cô hỏi, dù đã đoán được anh đang nghĩ gì.
"Anh đã do dự cả hai phút." Anh quay nhìn cô, ánh mắt vừa hơi buồn cười vừa thật. "Quán còn đầy chỗ, nhưng anh cứ đứng đó với cuốn sách trên tay, cứ nghĩ là nếu mình xin ngồi thì có phiền người ta không, người ta có khó chịu không..."
"Rồi anh vẫn hỏi." Minh Anh nhắc.
"Ừ. Vì hết chỗ." Anh cười, nhưng mắt lại không cười. "Không, không phải thế. Vì..." Anh tìm từ. "Vì cuốn sách em đang cầm hồi đó. Thấy quen. Muốn hỏi."
Cô nhớ lại. Buổi chiều mưa đó, cũng là mưa, cô đang đọc Kawabata — cuốn "Ngàn Cánh Hạc" bản dịch cũ bìa vàng ố. Một người đàn ông lạ mặt đứng cạnh bàn, hỏi: Xin lỗi, chiếc ghế này còn trống không? Cô ngước nhìn, nói vâng, rồi tiếp tục đọc sách và không nghĩ gì thêm.
"Nếu hôm đó anh không xin ngồi thì sao nhỉ?" Khải hỏi, nhẹ như câu hỏi không cần đáp.
Minh Anh cúi nhìn cuốn bản thảo trên bàn. Tập truyện "Những Người Ở Lại." Mười hai câu chuyện về chờ đợi. Rồi cô nhìn lên, mỉm cười — cái mỉm cười yên tĩnh mà những người biên tập hay có khi họ thấy một câu văn cuối cùng vừa đúng chỗ.
"Thì chắc anh vẫn còn đang tìm cuốn sách này." Cô đặt tay lên tập bản thảo, nhẹ nhàng.
Khải nhìn cô một lúc không nói gì. Ngoài cửa sổ, một chiếc xe máy chạy qua, bắn nước lên vỉa hè. Tiếng mưa vẫn đều. Bản Trịnh đã đổi sang "Biển Nhớ," giọng ai đó hát khẽ theo trong bếp quán.
"Anh nghĩ," anh nói cuối cùng, "cái câu em viết trong phần giới thiệu đó... không phải về tập truyện đâu."
Minh Anh không phủ nhận lần này. Cô chỉ cầm ly bạc sỉu lên, nhìn qua lớp kính mờ ra ngoài đường mưa. Hà Nội buổi chiều mưa, mùi đất ẩm từ những gốc cây sấu già trên vỉa hè len vào qua khe cửa, mùi xăng xe hòa với mùi nước mưa trên mặt nhựa — cái mùi của một thành phố đã sống lâu và biết cách đợi.
"Tập này ra mắt tháng sau," cô nói, đổi chủ đề nhưng không thật sự đổi. "Anh có muốn đến buổi ra mắt không?"
"Muốn." Không do dự. "Lần này anh không phải đứng hai phút nữa."
Cô cười. Nhỏ thôi, nhưng thật.
Bên ngoài, mưa vẫn rơi — không vội, không ép, như thể nó đã quyết định ở lại thêm một lúc nữa, như thể nó cũng muốn xem câu chuyện này còn tiếp tục đến đâu.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Bạn đã đọc hết truyện ✨