Bình minh đầu đông buông những sợi nắng vàng nhợt nhạt lên mái đền Ngọc Sơn, nhuộm đỏ ráng chiều của một ngày cũ đã ngủ yên, và giờ đây, nó vẽ lên một khung cảnh u ám đến rợn người. Gió hồ Gươm mơn man lá liễu, mang theo hơi sương lạnh ngắt và một thứ mùi tanh nồng, sắc lẹm, len lỏi qua từng kẽ đá rêu phong, găm vào khứu giác mỗi người. Bên trong chính điện, nơi hương khói ngàn năm vẫn thường vấn vít, giờ đây một màn bi kịch đã phơi bày, tĩnh lặng như một bức tranh cổ bị bỏ quên.
Nguyễn Minh Khoa đứng đó, giữa vòng vây của sắc phục cảnh sát và ánh đèn chói chang, tựa như một pho tượng tạc từ đá cẩm thạch. Anh không chạm vào bất cứ thứ gì, không nói một lời, chỉ đơn thuần đứng bất động trong năm phút, ánh mắt sắc như lưỡi dao mổ, lướt qua từng chi tiết, từng hạt bụi trong không khí. Bộ vest đen phẳng phiu của anh, dù đang ở giữa một hiện trường tội phạm hỗn độn, vẫn giữ vẻ tinh tươm đến kỳ lạ, như thể anh vừa bước ra từ một chiều không gian khác, không bị vấy bẩn bởi sự thật trần trụi của đời sống.
Lê Quang Vũ đứng cách Khoa một bước chân, vững chãi như cây cột đồng, đôi mắt anh lơ đãng nhìn quanh, nhưng thần kinh thì căng như dây đàn. Bất cứ ai có ý định tiến lại gần, hoặc vô tình chạm vào không gian vô hình quanh Khoa, đều sẽ gặp phải ánh nhìn lạnh như băng từ Vũ, đủ để khiến họ chùn bước. Anh không phải là một người nói nhiều, nhưng sự hiện diện của anh là một bức tường thành kiên cố, một lời cảnh báo không cần thốt ra.
Trung úy Thanh, với mái tóc cột cao gọn gàng và vẻ mặt cứng rắn, khẽ thở dài khi nhìn hai người. Cô không thích cái cách Khoa làm việc, với vẻ xa cách và cái nhìn xuyên thấu đáng sợ, nhưng cô biết, anh là tia sáng duy nhất có thể rọi vào những góc khuất tăm tối nhất của vụ án này. Cô ra hiệu cho đội pháp y và kỹ thuật hình sự tiếp tục công việc, trong khi ánh mắt vẫn dõi theo bóng Khoa, chờ đợi khoảnh khắc anh "giải mã" bức thông điệp chết chóc.
Nạn nhân, một người đàn ông trung niên, được nhận dạng là Trần Văn Huân, một nhà nghiên cứu lịch sử uy tín, nằm giữa chính điện, trên một tấm chiếu cói cũ kỹ. Tư thế của ông ta kỳ lạ, cả cơ thể như đang quỳ lạy, hai tay chắp trước ngực, đầu cúi thấp, một dáng vẻ trang trọng nhưng ám ảnh, tựa như đang thực hiện một nghi lễ cổ xưa nào đó. Không có vết thương rõ ràng, không có dấu hiệu giằng co, chỉ có một sự yên bình đến đáng sợ, như thể ông ta đã tự nguyện hiến dâng mình cho một thế lực vô hình.
Khoa cuối cùng cũng cất bước, chuyển động nhẹ nhàng như một bóng ma, anh lướt qua các vật dụng xung quanh mà không hề chạm vào. Anh đi vòng quanh nạn nhân ba lần, đôi mắt anh như quét qua từng milimet vuông của sàn đá, của từng thớ vải trên áo nạn nhân, của từng sợi tóc bám trên chiếu cói. Đối với Khoa, hiện trường tội phạm không phải là một nơi đầy rẫy bi thương, mà là một bài toán logic, một câu đố được kẻ thủ ác bỏ lại, chờ đợi anh đến giải.
"Tư thế này..." Giọng Khoa vang lên, trầm ấm và đều đều, phá vỡ sự im lặng của căn đền. "Không phải là tư thế quỳ lạy thông thường. Đây là 'Ngũ thể đầu địa', một nghi lễ cổ kính, thường được dùng trong các lễ tế trời đất, cầu nguyện cho mùa màng bội thu, quốc thái dân an, đặc biệt phổ biến trong thời kỳ Hùng Vương." Anh ngừng lại, như để những lời mình nói thấm vào không khí, đọng lại trong tâm trí những người xung quanh.
Trung úy Thanh nhíu mày. "Nghi lễ? Anh muốn nói kẻ thủ ác đã thực hiện một nghi lễ cổ xưa?"
"Hay chỉ là ngụy tạo một nghi lễ để che giấu một ý đồ khác?" Khoa không trả lời trực tiếp, thay vào đó, anh đưa ra một câu hỏi khác, ánh mắt vẫn chưa rời khỏi thi thể. "Kẻ thủ ác biết quá nhiều về nghi lễ thật, đến mức có thể tái hiện nó một cách hoàn hảo, từng chi tiết nhỏ nhất, từ cách đặt tay, hướng mặt, đến việc chọn lựa tấm chiếu lót dưới thi thể. Một sự tỉ mỉ đến rợn người, hay chỉ là một màn kịch được dàn dựng công phu để đánh lạc hướng?
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 2 →