🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Đã có một thời, các vị thần sống ngay trên mặt đất, giữa loài người, và Ra (đọc "Ra") — thần mặt trời — làm vua của cả thần lẫn người.

Nhưng Ra đã già.

Ngài đã cai trị lâu đến mức xương cốt hóa bạc, tóc hóa lam ngọc, và da thịt hóa vàng ròng. Loài người nhìn thấy đấng cai trị mình suy yếu, và trong lòng chúng nảy sinh sự khinh nhờn. Chúng thì thầm sau lưng ngài, chế nhạo ngài, rồi cả gan âm mưu nổi loạn chống lại vị thần đã tạo ra chúng.

Khi Ra hay tin, ngài đau lòng và giận dữ. Ngài triệu tập một hội đồng các thần bí mật — Nun (nước nguyên thủy), Shu, Tefnut, Geb, Nut và các bậc trưởng thượng — để hỏi ý.

"Loài người, thứ ta tạo ra từ nước mắt của chính mình, nay quay lại phản ta," Ra nói. "Ta phải làm gì?"

Nun, đấng cổ xưa nhất, khuyên: "Hãy phái Con Mắt của ngài xuống. Hãy để nó trừng phạt những kẻ phản nghịch."

Con Mắt của Ra không phải một con mắt bình thường. Nó là một quyền năng có thể tách rời khỏi ngài và hóa thành một nữ thần đầy sức mạnh. Và khi Ra thả nó ra trong cơn thịnh nộ, nó hiện hình thành nữ thần đáng sợ nhất trong các thần: Sekhmet (đọc "Sếch-mét").

Sekhmet có đầu sư tử cái, bờm rực như lửa, hơi thở nóng như gió sa mạc giữa trưa. Tên nàng nghĩa là "Đấng Đầy Quyền Năng". Nàng là nữ thần của chiến tranh, của dịch bệnh, của sự hủy diệt. Khi nàng nổi giận, không gì cản nổi.

Sekhmet lao xuống mặt đất. Nàng xông vào loài người như sư tử xông vào bầy mồi. Nàng giết những kẻ phản nghịch, dẫm nát chúng, và máu đổ thành sông. Sa mạc nhuộm đỏ.

Nhưng rồi một điều khủng khiếp xảy ra.

Sekhmet không dừng lại.

Cơn khát máu đã cuốn nàng đi. Nàng không còn phân biệt kẻ có tội với người vô tội nữa. Nàng tàn sát tất cả — kẻ nổi loạn lẫn người lương thiện, người lớn lẫn trẻ nhỏ. Càng giết, nàng càng hăng. Máu người khiến nàng say sưa, ngây ngất. Nàng lội trong máu và thấy sung sướng. Nàng thề sẽ không nghỉ tay cho tới khi không còn một con người nào sống sót trên mặt đất.

Loài người đứng trước bờ vực tuyệt chủng.

Trên cao, Ra nhìn xuống và kinh hãi. Ngài chỉ muốn trừng phạt vài kẻ phản nghịch, chứ không muốn xóa sổ cả loài người mà chính ngài đã sinh ra từ nước mắt của mình. Cơn giận của ngài đã nguôi. Nhưng Sekhmet thì không thể dừng — nàng đã thành một cỗ máy hủy diệt không phanh.

"Phải cứu loài người," Ra quyết định. "Nhưng không thể ra lệnh cho nàng dừng — trong cơn điên, nàng chẳng nghe ai. Phải dùng mưu."

Ra nghĩ ra một kế tuyệt vời. Nếu Sekhmet khát máu, thì hãy cho nàng một thứ trông giống máu nhưng thật ra vô hại — thứ sẽ khiến nàng ngủ thay vì giết.

Ngài sai những sứ giả nhanh nhất chạy tới thành Elephantine ở tận thượng nguồn, lấy về một loại đất đỏ son (thổ hoàng) có màu đỏ như máu. Rồi ngài cho các cô thợ nấu ủ hàng bảy nghìn vò bia. Người ta trộn đất đỏ vào bia, khuấy đều, cho tới khi cả bảy nghìn vò bia đỏ ối, sóng sánh, y hệt máu người.

Trong đêm, trước khi Sekhmet thức dậy tiếp tục cuộc tàn sát, Ra ra lệnh đổ toàn bộ số bia đỏ ấy ra khắp cánh đồng — nơi nàng sẽ đi qua vào sáng hôm sau. Bia dâng cao ngập tới mắt cá chân, trải rộng như một cái hồ đỏ mênh mông phản chiếu ánh bình minh.

Sáng ra, Sekhmet tỉnh dậy, đôi mắt vằn đỏ khát máu. Nàng nhìn quanh và thấy cả cánh đồng ngập trong thứ chất lỏng màu đỏ. "Máu!" nàng reo lên. "Máu ở khắp nơi!"

Nàng cúi xuống và uống.

Nàng uống, uống mãi, ngỡ mình đang uống máu của những con người cuối cùng. Nàng uống hết vò này tới vò khác, cả cái hồ đỏ mênh mông, cho tới khi bụng no căng và men bia thấm vào máu nàng.

Và rồi cơn say ập đến.

Đầu Sekhmet quay cuồng. Đôi chân nàng lảo đảo. Cơn khát máu tan biến trong men say ngọt ngào. Nàng không còn nhớ mình định giết ai nữa. Nàng chỉ thấy buồn ngủ, dễ chịu, và bình yên. Nàng lăn ra ngủ một giấc thật dài.

Khi Sekhmet tỉnh lại, cơn điên đã qua. Nàng không còn là con sư tử khát máu nữa. Trái tim nàng đã dịu lại, hiền hòa, tràn đầy tình thương thay cho hận thù.

Và ở khoảnh khắc kỳ diệu ấy, Ra chào đón nàng dưới một hình hài mới, dịu dàng: nàng trở thành Hathor (đọc "Ha-thô") — nữ thần của tình yêu, âm nhạc, niềm vui và khiêu vũ, người mang đầu bò cái hiền lành thay cho đầu sư tử dữ tợn. Cùng một nữ thần, hai gương mặt: một là cơn thịnh nộ hủy diệt, một là niềm vui và tình yêu. Người Ai Cập còn tôn thờ mặt hiền của nàng dưới hình nữ thần mèo Bastet (đọc "Bát-tét") — vị thần che chở gia đình và mái ấm.

Loài người được cứu. Nhưng Ra thì đã quá mệt mỏi và buồn lòng với thế gian.

Ngài không muốn cai trị mặt đất nữa. Ngài leo lên lưng của Nut (đọc "Nút") — nữ thần bầu trời — và bảo nàng nâng ngài lên cao. Nut hóa thành một con bò trời khổng lồ, cõng Ra lên tận trời cao, xa khỏi loài người phản trắc. Từ đó, các thần rút khỏi mặt đất, lui về trời. Ra chèo thuyền mặt trời trên cao, và con người chỉ còn được thấy ngài từ xa mỗi ngày.

Người Ai Cập nhớ mãi câu chuyện này, và rút ra bài học sâu sắc: ngay cả sự trừng phạt chính đáng cũng cần có giới hạn. Cơn giận, dù ban đầu có lý, một khi vượt khỏi tầm kiểm soát sẽ hủy diệt cả người vô tội. Và đôi khi, cứu được thế gian không phải bằng sức mạnh lớn hơn — mà bằng một mẹo khôn ngoan, bảy nghìn vò bia, và lòng thương biết dừng lại đúng lúc.

Mỗi năm, người Ai Cập tổ chức "Lễ hội Say" để tưởng nhớ: họ uống bia, ca hát, nhảy múa — ăn mừng cái đêm mà một cơn say đã cứu cả loài người khỏi bị xóa sổ.

Góc tương tác

- Bản đồ quan hệ (M1): Sekhmet, Hathor và Bastet là ba gương mặt liên hệ mật thiết — dữ dội và dịu dàng của cùng một nguồn quyền năng nữ thần. Bạn thấy ý tưởng "một nữ thần hai mặt" thú vị ở chỗ nào?

- Bài học: Cơn giận chính đáng vẫn có thể đi quá xa và làm hại người vô tội. Bạn có từng thấy điều này xảy ra trong đời thật không?

- Suy ngẫm: Loài người được cứu không nhờ một vị thần mạnh hơn Sekhmet, mà nhờ mưu trí của Ra. Bạn nghĩ vì sao thần thoại lại đề cao trí khôn hơn sức mạnh ở đây?

Hết Chương 8

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 9
← TrướcTiếp →