🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Sợi dây gắn kết từng bền chặt, tưởng chừng không gì có thể cắt đứt, vậy mà giờ đây lại trở thành những khoảng trống mênh mông trong tâm hồn. Mất đi một người bạn thân nhất, vào đúng cái tuổi 23 chênh vênh, khi tôi vẫn đang loay hoay tìm kiếm chỗ đứng cho riêng mình, cảm giác hụt hẫng và lạc lõng bỗng trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết. Đó là khi tôi nhận ra, dù đã bước vào thế giới người lớn, vẫn có những lúc trái tim bé bỏng bên trong khao khát một điểm tựa quen thuộc.

Tuổi 23, cái tuổi mà người ta thường nói là rực rỡ nhất, lại là năm đầu tiên tôi thực sự một mình. Thành phố rộng lớn, xa lạ, những con phố đèn đường vàng vọt về đêm bỗng hóa thành mê cung. Căn phòng thuê nhỏ bé, thường ngày ấm cúng, bỗng chốc trở nên lạnh lẽo và tĩnh mịch đến đáng sợ. Tôi nhớ những tiếng cười nói rộn ràng của gia đình, những bữa cơm ấm cúng, và cả những lời cằn nhằn yêu thương của mẹ. Tất cả, giờ đây, chỉ còn là những thước phim cũ chạy chậm trong tâm trí.

Đêm đó, tôi không thể ngủ được. Cơn gió heo may tháng mười lùa qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh se sắt và cả những tiếng thở dài không thành lời. Mọi thứ xung quanh dường như ngưng đọng, chỉ còn lại tiếng kim đồng hồ tích tắc và tiếng lòng tôi đang thổn thức. Nỗi cô đơn bỗng chốc trở thành một thực thể hữu hình, choàng lấy tôi như một chiếc chăn nặng trĩu. Tôi nhớ về những ngày tháng đã qua, về những vấp ngã khi thất nghiệp, về cuộc tình đầu tan vỡ, và giờ là sự mất mát từ tình bạn.

Điện thoại nằm yên trên bàn, màn hình tối đen như chính tâm trạng của tôi. Tôi nhìn nó thật lâu, như thể đang đối thoại với một người bạn vô hình. Hai giờ sáng rồi, liệu có nên gọi không? Ba mẹ đã ngủ say chưa? Tôi không muốn làm phiền giấc ngủ của họ, những người đã cả đời vất vả vì tôi. Nhưng rồi, một nỗi khao khát không tên bỗng trỗi dậy, mạnh mẽ hơn tất cả những nỗi sợ hãi và do dự. Tôi chỉ muốn nghe một giọng nói quen thuộc, dù chỉ là một tiếng thở dài hay một câu hỏi bâng quơ.

Ngón tay tôi run rẩy chạm vào màn hình, tìm số của mẹ. Tiếng chuông kéo dài, như một sợi dây vô hình kết nối tôi với một thế giới khác, nơi có bình yên và yêu thương vô điều kiện. Rồi tiếng "Alo" khẽ khàng vang lên, ngái ngủ nhưng vẫn ấm áp lạ thường. "Con à, con sao thế?", giọng mẹ, như một liều thuốc an thần, len lỏi vào từng ngóc ngách của trái tim tôi, xoa dịu đi những vết thương đang âm ỉ trong tôi. Giọng mẹ chính là chiếc phao cứu sinh, kéo tôi về bờ an toàn.

Hết Chương 4

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 5
← TrướcTiếp →