Hân đứng trước cổng phụ lúc trời chưa tối hẳn.
Bầu trời phía tây còn vệt hồng nhạt, loang ra sau những mái ngói rêu phong của xóm cũ. Mùi cơm chiều từ nhà ai đó vọng qua — mùi nước mắm chưng thịt, mùi hành phi vàng ươm, mùi của buổi chiều đã theo cô suốt ba mươi mấy năm không thay đổi. Tiếng ti-vi từ nhà bà Năm đầu ngõ vẫn lao xao. Một con mèo vàng ngồi trên đỉnh tường chung giữa hai nhà, chớp mắt nhìn Hân như thể đã biết cô đứng đây từ trước.
Cổng phụ không to. Chỉ là tấm sắt sơn xanh cao ngang vai, đã ố vàng theo thời gian, cái chốt gỉ sét nhưng vẫn còn gạt được. Hai bà mẹ hay gạt chốt này mỗi chiều — khi thì má Hân mang sang cân khế, khi thì mẹ Khoa đem qua nải chuối sứ — nhưng hai người đứng bên này chưa bao giờ tự mình đi qua với tư cách của chính họ.
Cái cổng nằm ở góc vườn, khuất sau cây ổi già mà Hân từng leo trộm để hái ổi nhà Khoa hồi lớp ba. Khoa đã ném đất lên cây để cô rớt xuống. Cô đã khóc. Rồi ném đất lại. Rồi cả hai bị hai bà mẹ mắng một hơi dài.
Hân nhìn xuống mảnh giấy trong tay.
Tờ giấy học trò, đã vàng, đã nhàu, gấp lại bốn lần rồi được kẹp trong cuốn nhật ký từ hồi lớp năm. Chữ viết của một thằng con nít — nét chữ cứng đơ, hơi nghiêng về bên phải, mực xanh đã phai thành màu tím nhạt. Không phải thư. Không phải lời thề. Chỉ là một câu, viết không đầu không cuối, như thể người viết tự nhắc mình:
"Hân hay nhăn mũi khi tức. Trông buồn cười lắm."
Hân không nhớ mình lấy mảnh giấy này từ đâu. Chỉ nhớ nó đã ở trong cuốn nhật ký từ lâu, và cô chưa bao giờ bỏ nó đi.
Mười mấy năm.
Cô đứng đây vì điều đó.
Cô gõ cửa ba tiếng.
Không quá mạnh. Không quá nhẹ. Đúng ba tiếng, đủ để người trong nhà nghe thấy nhưng không đủ để hàng xóm quay đầu nhìn.
Khoảng lặng kéo dài đủ lâu để Hân bắt đầu tự hỏi mình có thể giả vờ nhầm đường không. Rồi tiếng bước chân — không vội, không chậm, đúng cái nhịp bước của người biết ai đứng ngoài cửa.
Khoa mở cổng.
Anh mặc áo thun xám, tóc hơi rối như vừa ngủ dậy hoặc vừa chạy tay qua nhiều lần. Trên tay còn cầm cuốn sách bìa cam, ngón cái kẹp vào giữa để giữ trang. Nhìn thấy Hân, anh không ngạc nhiên — hoặc nếu có thì đã kịp giấu đi trước khi cô nhận ra.
Rồi mắt anh nhìn xuống mảnh giấy trên tay cô.
Và hiểu ngay.
Cái cách anh hiểu — không hỏi, không nhướng mày, chỉ một thoáng gì đó lướt qua mặt rồi lắng xuống — khiến Hân đột nhiên không biết phải nhìn vào đâu. Cô nhìn sang cây ổi. Con mèo vàng đã biến mất từ lúc nào.
"Tao giữ cái này mười mấy năm," Hân nói. Giọng cô nghe bình thường hơn cô tưởng. "Mà không biết tại sao."
Khoa không nói gì. Anh bước sang một bên — không hẳn là mời vào, không hẳn là chắn lối — chỉ là dịch chỗ đứng một chút, đủ để hai người không còn bị tấm cổng sắt ngăn cách nữa. Rồi anh đưa tay ra.
Hân đặt mảnh giấy vào lòng bàn tay anh.
Khoa nhìn xuống.
Một giây. Hai giây. Đủ lâu để Hân nghe thấy tiếng xe máy ngoài ngõ lớn, tiếng ai đó gọi nhau ăn cơm, tiếng lá ổi xào xạc vì có gió nhẹ từ phía sông thổi vào.
Rồi anh nhìn lên.
Nhìn thẳng vào mặt cô — cái kiểu nhìn không phải soi mói, không phải thách thức, chỉ là nhìn, như thể đang xác nhận lại một điều mà anh đã biết từ trước mà chưa có dịp nói thành lời.
"Mày hay nhăn mũi khi tức," anh nói. Giọng thấp, chậm, như đang đọc lại chính mảnh giấy đó. "Trông buồn cười lắm."
Hân nhăn mũi.
Rồi cô nhận ra mình đang nhăn mũi và muốn thôi nhưng muộn rồi.
Khoa không cười — hoặc nếu có thì chỉ là một nụ cười rất nhỏ, ở khóe miệng, biến đi nhanh đến mức Hân không chắc mình thấy hay tưởng tượng.
Hai người đứng ở cổng phụ.
Không ai bước thêm vào phần đất của người kia. Không ai nói câu gì to tát. Ánh đèn vàng từ hiên nhà Khoa hắt ra vừa đủ để thấy nhau, không đủ để thấy mặt nhau rõ ràng — cái khoảng sáng tối đó đỡ cho Hân khỏi phải kiểm soát biểu cảm quá nhiều.
"Tao không nhớ đã viết cái này," Khoa nói sau một lúc.
"Tao biết."
"Lớp năm hả?"
"Tao đoán vậy. Chữ mày hồi đó xấu lắm."
"Chữ mày cũng không đẹp hơn bao nhiêu."
Hân nhìn anh. "Tao không phải đến đây để nghe mày chê chữ tao."
"Ừ." Khoa gấp mảnh giấy lại, theo đúng bốn nếp gấp cũ. "Mày đến đây để làm gì?"
Câu hỏi đơn giản đến mức Hân không chuẩn bị sẵn câu trả lời. Cô đã nghĩ tới lúc đứng trước gương, đã nghĩ tới lúc đi bộ từ nhà ra đây — đoạn đường chỉ mất ba mươi giây nếu đi qua cổng phụ, nhưng cô đi vòng ra ngõ lớn rồi vòng lại cổng phụ phía nhà anh, mất mười lăm phút và gặp bà Tư Bông hỏi thăm hai lần.
"Tao không biết," cô nói thật.
Khoa nhìn cô một lúc.
"Tao cũng không biết mình đợi cái gì," anh nói. Không phải tuyên bố. Chỉ là nói thật, bình thản như nói về thời tiết. "Nhưng mày gõ cửa thì tao mở."
Hân không trả lời ngay. Cô nhìn ra khoảng tối sau lưng anh — mảnh vườn nhà anh, cây bưởi già của bà nội Khoa mà bà đã trồng từ trước khi cô sinh ra, cái bể nước xi-măng mà hồi nhỏ hai đứa hay cùng bắt chuồn chuồn xung quanh trước khi nhận ra mình đang chơi chung rồi lập tức giả vờ ghét nhau trở lại.
"Tao không thích mày hồi nhỏ," Hân nói.
"Tao biết."
"Tao không thích mày cả hồi mày mới về."
"Tao cũng biết."
Cô thở ra. "Nhưng mà tao giữ mảnh giấy đó mười mấy năm."
Khoa nhìn xuống tờ giấy trong tay. Ngón cái anh miết nhẹ lên mép giấy đã ố vàng, cái cử chỉ không hẳn là cố ý, như người ta hay làm khi cầm một thứ gì đó cũ mà chưa kịp xử lý cảm xúc.
"Cảm ơn," anh nói.
"Cảm ơn cái gì?"
"Mày đã giữ nó."
Hân không biết phải nói gì với câu đó. Nên cô không nói gì.
Gió từ phía sông thổi vào mạnh hơn một chút, mang theo mùi đất ẩm và mùi hoa nhài từ bụi nhài nhà bà Năm đầu ngõ. Chiếc lá ổi rơi xuống giữa hai người, chạm đất không thành tiếng.
Bên kia bức tường, tiếng má Hân gọi vọng ra: "Hân ơi, ăn cơm chưa con?"
Cả hai nhìn về phía bức tường rồi nhìn lại nhau.
"Mày về đi," Khoa nói. Không phải đuổi. Chỉ là nói.
"Ừ."
Hân không quay đi ngay. Anh cũng không đóng cổng lại. Một khoảnh khắc ngắn ngủi — vừa đủ ngắn để không ai phải gọi tên nó là gì, vừa đủ dài để cả hai biết rằng sau cái cổng phụ này, mọi thứ đã thành một hình dạng khác.
"Khoa," cô gọi.
Anh nhìn cô.
"Lần sau tao sang," Hân nói, "mày không cần chờ tao gõ ba tiếng."
Khoa nhìn cô một lúc. Rồi gật đầu — một cái gật nhỏ, dứt khoát, kiểu gật của người đã quyết định điều gì đó từ trước nhưng vừa được phép nói đồng ý.
Hân bước qua cổng về phía nhà mình.
Phía sau lưng cô, tiếng cổng sắt không đóng lại.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 23 →