Thế giới không sụp đổ bằng tiếng nổ, mà bằng một tiếng thở dài. Ít nhất, đó là cách Lâm cảm nhận. Tiếng thở dài của một hành tinh đã quá mệt mỏi gánh vác loài người, giờ đây lại bị xé toạc bởi một thứ mầm bệnh cổ xưa, trỗi dậy từ lòng đất Tây Nguyên như một lời nguyền đá. Những củ nấm ngàn năm, tưởng chừng chỉ là hoá thạch của thời gian, lại là chiếc hộp Pandora mà con người vô tình mở ra.
Tại Sài Gòn, tiếng thở dài ấy chỉ là một cơn sốt âm ỉ, một câu chuyện rì rầm trên mạng xã hội trước khi biến thành tiếng hét. Quán bar của Lâm, "Vườn Đêm", vẫn sáng đèn, nhưng ánh sáng vàng vọt đã nhuốm màu u ám, như đèn cầy trước bão. Hàng ghế da đen bóng, ly thủy tinh lấp lánh và tiếng nhạc jazz du dương giờ đây mang một vẻ đẹp tận thế, một vũ điệu cuối cùng trước khi bức màn buông xuống. Mùi rượu mạnh và tinh dầu gỗ đàn hương cố gắng lấn át cái mùi tanh tưởi mới, đang len lỏi từ những góc khuất, từ những tin tức đáng sợ trên TV.
Lâm tựa người vào quầy bar, ngón tay vuốt nhẹ trên mặt kính mát lạnh, nhìn ra ô cửa sổ lớn nơi ánh đèn đường nhòe đi trong màn mưa bụi. Cơn mưa Sài Gòn thường mang theo hơi nóng nồng nặc, nhưng đêm nay, nó lạnh lẽo như nước mắt. Anh đã sống đủ lâu để chứng kiến những cuộc chiến, những dịch bệnh, những cơn cuồng loạn của con người. Nhưng đây là một thứ khác, một lời nhắc nhở rằng ngay cả Huyết Tộc, những kẻ đã tồn tại như bóng ma qua bao triều đại, cũng không thể đứng ngoài vòng xoáy này.
Một tin nhắn cũ, chỉ vỏn vẹn ba chữ "Mất Nguồn Sống", đã được Nguyệt, thủ lĩnh của nhánh Bắc, gửi đi từ tuần trước. Lâm không cần giải thích chi tiết; anh hiểu. Con người, nguồn sống bấy lâu nay của họ, đang dần biến đổi, biến thành những xác thịt vô hồn, không còn mang theo dòng máu ấm nóng, tươi mới mà Huyết Tộc cần. Đó là một bản án tử hình chậm rãi, một sự trớ trêu nghiệt ngã khi kẻ săn mồi lại bị đe dọa bởi chính số phận của con mồi.
Anh nhấp một ngụm rượu vang đỏ, vị chát đắng lan trong khoang miệng. Nó chỉ là thứ giả dược, một cách để giữ thói quen của hàng thế kỷ, để không quên đi vị giác của một thời đã mất. Ngay cả bản thân anh, một Cương Thi đã hơn hai trăm năm tuổi, cũng cảm thấy một sự trống rỗng, một nỗi sợ hãi chực chờ. Sài Gòn, thành phố không ngủ, giờ đây đang chìm vào một giấc ngủ sâu và vĩnh cửu.
Đột nhiên, một tiếng động nhẹ từ phía sau dãy thùng rác trong con hẻm nhỏ kế bên quán. Không phải tiếng mèo hoang hay chuột cống. Đó là một âm thanh khô khốc, như xương cốt va vào nhau, nhưng lại mang theo một sự tĩnh lặng đáng sợ. Lâm đặt ly rượu xuống, bóng anh lướt qua quầy bar, đi về phía cửa sau. Khác với vẻ lười biếng thường ngày, từng bước chân anh nhẹ bẫng, thận trọng như một kẻ săn đêm đang dò xét con mồi.
Trong ánh sáng nhập nhoạng của ngọn đèn vàng vọt từ cửa sau, anh nhìn thấy một dáng người đang ngồi co ro, lưng tựa vào bức tường ẩm mốc. Đó là một người đàn ông trẻ, quần áo xộc xệch, dính đầy bùn đất và những vết bẩn khó hiểu. Mái tóc đen bết lại, che gần hết khuôn mặt. Điều đáng sợ không phải là vẻ ngoài thảm hại của anh ta, mà là sự im lặng, sự bất động đáng kinh ngạc. Anh ta không rên rỉ, không cử động, chỉ ngồi đó như một bức tượng sống.
Lâm nheo mắt. Đây không phải là một trong những "xác sống" mà truyền thông vẫn gọi. Những xác sống kia di chuyển giật cục, gầm gừ những âm thanh vô nghĩa. Người đàn ông này lại có một sự tĩnh lặng đến rợn người, một vẻ bất động hoàn toàn, như thể anh ta đã bị đóng băng trong thời gian.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 2 →