“Vậy, ba mảnh đó hiện đang ở đâu?” Tôi hỏi, giọng tôi đã bớt run rẩy hơn, thay vào đó là sự kiên định của một người đã sẵn sàng gánh vác trách nhiệm. Trái tim tôi mách bảo rằng đây không chỉ là một nhiệm vụ, mà là một cuộc hành trình tìm về cội nguồn, tìm về chính bản chất của sự tồn tại. Người trưởng lão nhìn tôi, ánh mắt như chứa đựng cả ngàn năm nắng mưa, soi rọi vào tận sâu thẳm tâm hồn.
Một nụ cười hiền hậu, như sương sớm đậu trên lá sen, chợt nở trên môi người. “Ba mảnh Nỏ Thần, chúng không nằm yên một chỗ như những vật vô tri chờ đợi được tìm thấy, hỡi hậu duệ.” Giọng nói của người trầm ấm, mang theo âm hưởng của những lời kinh cổ xưa, nhẹ nhàng vang vọng trong không gian tĩnh mịch của căn phòng. “Chúng là những mảnh ký ức, những khối tinh thần đã hóa thạch, ẩn mình trong lòng đất, trong dòng chảy thời gian, chờ đợi người có đủ duyên và đủ tâm để đánh thức.”
Tôi lắng nghe, tâm trí như một dòng sông đang chảy xiết bỗng tìm thấy một khúc quanh êm đềm để lắng đọng. “Mỗi mảnh Nỏ Thần, tự thân nó đã là một thế giới thu nhỏ, chứa đựng nỗi niềm, ý chí và cả những vết thương lòng của những người đã từng nắm giữ chúng.” Người trưởng lão tiếp lời, ánh mắt xa xăm như đang nhìn về một quá khứ xa xôi. “Để tìm thấy chúng, con không chỉ cần đôi mắt tinh tường, mà cần cả một trái tim thấu cảm, biết rung động trước những lời thì thầm của lịch sử, trước những triết lý Đạo ẩn chứa trong từng thớ đất, ngọn cây.”
Tôi hình dung về những mảnh vỡ ấy, không phải là kim loại lạnh lẽo, mà là những giọt nước mắt, những tiếng thở dài, những lời thề non hẹn biển của tiền nhân. Chúng là những hạt bụi thời gian, mỗi hạt mang theo một câu chuyện, một số phận, một sự hy sinh. Tu luyện thành tiên, hóa ra, không chỉ là con đường tìm kiếm sức mạnh phi phàm, mà còn là hành trình kết nối với quá khứ, thấu hiểu những bài học đã được khắc sâu vào dòng chảy của luân hồi và nhân quả.
Người trưởng lão khẽ nhấp một ngụm trà nóng, hương sen thoang thoảng lan tỏa, xoa dịu đi nỗi bồn chồn trong lòng tôi. “Mảnh thứ nhất, được biết đến với tên gọi ‘Huyền Vũ’, nằm ẩn mình nơi dòng Lô Giang cuộn chảy. Đó là nơi những lời thề ước đã từng được khắc sâu vào thạch bích, vào linh hồn của kẻ phàm trần và tiên nhân, hòa quyện cùng dòng luân hồi bất tận của Lô Giang. Người trưởng lão khẽ nhắm mắt, như để cảm nhận trọn vẹn sự tĩnh mịch của quá khứ, rồi chậm rãi mở ra, ánh mắt ẩn chứa một nỗi niềm khó tả.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 9 →