🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Có một áp lực vô hình mà tôi nghĩ rất nhiều người đang mang: áp lực phải "ổn" theo một cái mốc thời gian nào đó.

Đã sáu tháng từ khi chia tay rồi, sao vẫn chưa vui lại được. Đã một năm từ khi mất việc rồi, sao vẫn còn tự ti. Đã lâu lắm rồi từ chuyện đó, sao vẫn còn nhắc tới, còn bị ảnh hưởng.

Chúng ta hay tự đặt ra những cột mốc như vậy — thường dựa trên việc so sánh với người khác, hoặc với chính mình ở một hoàn cảnh khác — rồi tự trách khi không đạt được đúng tiến độ đó.

Nhưng chữa lành không đi theo đường thẳng, và nó cũng không có một thời gian biểu chung cho tất cả mọi người. Có người mất một tháng để bước qua điều gì đó, có người mất nhiều năm, và cả hai đều không sai.

Tôi muốn nói với bạn: nếu bạn chưa ổn, dù đã bao lâu trôi qua, điều đó không có nghĩa là bạn đang làm sai, hay bạn yếu hơn người khác. Nó chỉ có nghĩa là vết thương đó, với bạn, cần nhiều thời gian hơn để lành — và điều đó hoàn toàn hợp lý, vì mỗi vết thương, mỗi người, đều khác nhau.

Áp lực phải nhanh ổn thường chỉ khiến quá trình chậm lại thêm, vì bạn dành năng lượng để trách bản thân thay vì để thực sự cảm nhận và xử lý những gì đang xảy ra bên trong.

Vậy nên, nếu hôm nay bạn vẫn chưa ổn — dù là chuyện xảy ra tuần trước hay nhiều năm trước — điều đó không sao cả. Bạn không nợ ai một tiến độ hồi phục cụ thể. Bạn chỉ cần tiếp tục, theo nhịp độ của riêng mình, dù nhịp độ đó chậm hơn bạn muốn.

Chưa ổn không phải là một điểm dừng vĩnh viễn. Nó chỉ là nơi bạn đang đứng, ngay lúc này. Và bạn được phép đứng đó bao lâu tùy bạn, trước khi bước tiếp.

Hết Chương 18

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 19
← TrướcTiếp →