Bạn có để ý rằng chiều Chủ Nhật thường mang một nỗi buồn rất riêng không?
Không phải nỗi buồn lớn lao gì. Chỉ là một cảm giác lơ lửng, nhẹ nhưng dai — khi ánh nắng bắt đầu ngả vàng qua cửa sổ, khi bạn biết ngày mai là thứ Hai, và tuần mới sắp cuốn bạn đi trở lại.
Người ta hay gọi nó là "hội chứng chiều Chủ Nhật," như một câu nói vui, nhưng cảm giác đó có thật, và với một số người, nó nặng hơn người khác nhiều.
Tôi nghĩ nỗi buồn đó không chỉ đến từ việc "ngày mai phải đi làm." Nó còn đến từ một khoảng lặng hiếm hoi trong tuần — cuối tuần là lúc guồng quay chậm lại, và khi guồng quay chậm lại, những cảm xúc mà bạn không có thời gian để cảm nhận trong tuần bận rộn bỗng có chỗ để trồi lên.
Nói cách khác: có thể bạn không buồn vì chiều Chủ Nhật. Có thể chiều Chủ Nhật chỉ là lúc đủ yên tĩnh để bạn nhận ra mình đã buồn từ trước đó rồi.
Nếu đúng vậy, đừng vội trách bản thân vì "cuối tuần mà cũng không vui nổi." Hãy coi đó là một tín hiệu, không phải một lỗi lầm.
Bạn có thể dùng buổi chiều này để làm gì đó nhẹ nhàng cho chính mình — pha một tách trà, đi bộ một vòng ngắn, gọi cho ai đó bạn lâu rồi chưa nói chuyện. Không cần phải "sửa" nỗi buồn đó ngay lập tức. Đôi khi chỉ cần ngồi cùng nó một lúc, không phán xét, là đủ.
Và nếu thứ Hai đến mà bạn vẫn thấy nặng nề — cũng không sao. Bạn không cần phải bước vào tuần mới với năng lượng đầy ắp. Bạn chỉ cần bước vào, một bước một lúc, giống như mọi tuần khác bạn đã từng vượt qua.
Chiều Chủ Nhật này, cho phép mình buồn một chút, nếu cần. Ngày mai sẽ tự đến, dù bạn có sẵn sàng hay không.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 16 →