🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Người đau chẳng dụng thuốc thang,

Lòng tham tiền bạc bày đàn chữa chuyên,

Khoe khoang nhiều phép linh thiêng,

Phỉnh treo trang khoáng ăn tiền đứa ngu.

Bày đều đóng ấn vẽ phù,

Láo sai binh tướng bắt tù Diêm vương.

Nhà dân cúng đất lệ thường,

Dám kêu tên Đế ngũ phương ngán ngầm.

Làm cho người mắc lỗi lầm,

Ấy là loạn đạo tội dầm ngày sau.

Để bầy chó dữ đua nhau,

Xé thây lũ ấy nhai đầu ăn gan.

Hai người coi thấy liền than,

Đi qua khỏi cửa hỏi chàng Tạo Y,

Hỏi rằng: Thầy pháp tội chi?

Cho bầy chó dữ một khi hành hình,

Đáp rằng: thầy pháp nó khinh

Dối trong trời đất chư linh chẳng vì.

Đời xưa phép luật ai bì,

Trừ ma ếm quỷ, việc gì cũng hay.

Lão quân mất sách đến nay

Đời sau bắt chước liền bày phép xiên.

Nói rồi vội vã đi liền,

Khỏi nơi Ác cẩu gần miền Đạo san.

Đạo san địa phủ chữ vàng,

Bài dựng bên đàng ai thấy cũng kinh.

Núi non đá mọc như binh,

Bày ra sắc lẻm như hình phủ đao,

Có quân quỷ tốt lao xao,

Đón đường tra hỏi, ai nào dám qua,

Tạo Y đưa cái thẻ ra,

Đi qua cửa khác liếc mà xem coi,

Thấy quân quỷ tốt cầm roi,

Dẫn thầy địa lý hỏi đòi chứng tra.

Tra rồi dẫn các thầy ra,

Kể bao nhiêu tội cho va nghe cùng.

Nhà ai rủi mắc tang hung,

Phỉnh đi coi đất đặng mong ăn tiền.

Khoe khoang rằng học phép tiên,

Tầm long điểm huyệt chôn liền giàu sang,

Ai mà chẳng dụng địa bàn,

Chôn nhằm cuộc xấu, ắt mang tai trời.

Lấy câu phú quý dắt người,

Bày nơi ngũ quỷ, chỉ nơi lục thần.

Khiến cho thói chuộng lăng nhăng,

Coi thân cha mẹ rẻ bằng cỏ tranh.

Người thời ham chữ công danh,

Thác không mai táng, để dành thầy toan.

Người thầy ham việc giàu sang,

Nghe theo thầy tục để quàn lâu năm.

Nghĩ điều hoặc thế mà câm,

Tội kia đã đáng thây dầm Đạo san.

Dạ xoa đứng dưới Đạo san,

Bắt thầy địa lý quăng ngang trên hình,

Hai người coi thấy thất kinh,

Quăng lên lăn xuống, thân hình còn chi?

Hai người mắt thấy tai bi,

Mang lời đều hỏi Tạo y vội vàng:

Chẳng hay phong thủy mấy chàng,

Tội chi mắc phải Đạo san hành hình?

Đáp rằng: trong số tử sanh,

Là trời dành để, ai dành đặng đâu.

Từ xưa vua Vũ làm đầu,

Phép bày địa lý để âu trị đời.

Đến sau phong thủy các nơi,

Học đòi coi quẻ, đua bơi tài nghề,

Bày ra làm sách không xuê,

Ngũ phương định hướng, làm bề vọng khi.

Đua nhau cải số trời đi,

Khiến người tai nạn, gian nguy một dòng.

Nói rồi dời bước thẳng xông.

Dương Từ, Hà Mậu ra công hỏi tìm.

Đi vừa đến bến sông Diêm,

Thấy cái cầu chìm, không lót ván đi.

Bắc ngang qua một cái cây,

Dưới cầu những rắn hổ mây, mãng xà.

Có mồng, có tích, như hoa,

Ngóc đầu, ngóc cổ, lội ra dập dìu.

Bài đề là "Nại hà Kiều",

Ai mà có phước thời dìu dắt qua.

Ai mà có tội đem ra,

Quỷ xô xuống đó, mảng xà cắn thây.

Có quân quỷ tốt đông dầy,

Đón người qua lại cầu này hỏi tra.

Tạo Y đưa cái thẻ ra,

Quỷ đều vâng lịnh dắt qua khỏi cầu.

Dạ Xoa chẳng biết ở đâu,

Dẫn ra một lũ trọc đầu đem đi.

Dương Từ trông thấy lòng nghi,

Khuyên nhau chậm bước đặng khi xem tường.

Bốn phương thầy sãi rõ ràng,

Cổ gông, tay trói, lang thang áo quần.

Quỷ đi cầm thẻ rao rân,

Nói rằng thầy sãi sao thân điếm đàng.

Kể từ sống ở dương gian,

Sợ xâu, trốn thuế, tìm đàng đi tu;

Vô chùa làm chước cạo đầu,

Trốn vua theo Phật, trông cầu rảnh tay,

Ghe phen cúng vái làm chay,

Liền ngồi chẩn tế đặt bày việc ra.

Cho đi phổ khuyến người ta,

Bán rao tiếng Phật khắp nhà chúng sanh.

Bày đường nói kệ, nói kinh,

Mõ chuông cửa Phật rập rình ra vô.

Miệng thời niệm chữ Nam mô,

Mắt xem gắm ghé mấy cô đi chùa.

Áo cơm khỏi tốn tiền mua,

No lòng ấm cật lại đua thói xằng.

Tham câu sắc dục ai bằng,

Lòng lang dạ cáo, lăng nhăng trọn đời.

Khi buồn cô vãi đỡ chơi,

Khi vui vợ khách, cùng nơi thanh lầu.

Chẳng trừ thịt chó, thịt trâu,

Trối thây giới cấm! Mặc dầu no say.

Ngoài am giả chước ăn chay,

Trong liêu rượu thịt ngày ngày liền xơi.

Ở đời lại quyết dối đời,

Trong mình chẳng sợ lẽ trời là chi.

Phui pha hai chữ luân di.

Một câu trung hiếu bỏ đi chẳng màng.

Hết Chương 14

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 15
← TrướcTiếp →