🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Hai cung dành sẵn hào quang mặt trời

Kim ô một bóng chói ngời,

Theo đường Hoàng Đạo khắp trời xưa nay.

Máy xây làm việc ban ngày,

Có thần giữ cửa hiệu rày Thiên Ôn.

Hai chàng trình tín bài xong,

Cứ theo đường trước tìm dòng cổ nhân.

Tim thôi thấy những thánh thần,

Thiên đường đây thật về phần Dương Quân.

Xiết bao trong dạ bâng khuâng,

Cùng Thiên lố thấy, lại gần đường qua.

"Cùng thiên" hai chữ chói lòa,

Quế hương một cửa, hơi ra đầm đầm.

Thiếu Dương sánh với Thiếu Âm.

Hai cung đồ sộ sáng dầm vâng trăng.

Một vầng Bạch Thố bóng giăng.

Non sông bóng giợn, soi bằng lòng gương.

Có quan tuần giữ bốn phương,

Thiên Anh chữ đặt, đón đường hỏi tra.

Hai chàng trình tín bài ra,

Cứ theo việc trước, hỏi bà con thân.

Hỏi ra thấy những thánh thần,

Thiên đường đây thật về phần âm quân.

Trong lòng chi xiết bâng khuâng,

Thương Thiên chốn ấy phải lầm đường qua.

"Thương Thiên" hai chữ chói lòa,

Băng xăng một cửa ra vô rập rình.

Quyết Âm sánh với Dương Minh,

Hai cung lồng lộng, ngôi tinh, ngôi thần

Bao nhiêu sấm sấm sét nổ rân,

Mây đen, sương trắng, băng xăng cõi này.

Có thần Viêm Hỏa ở đây,

Hôm mai giữ cửa ngăn rày hỏi tra.

Hai người trình tín bài ra,

Cứ theo việc trước, hỏi qua việc mình.

Tìm thôi gặp những thần linh,

Thiên đường đây thật ngôi Tinh chánh vì.

Ngẩn ngơ, ngao ngán, lòng nghi,

Huyền Thiên lố thấy, kíp đi tìm đàng.

"Huyền Thiên" hai chữ sơn vàng,

Các phương chầu chực, nhộn nhàng vào ra.

Tử Vi rực rỡ một tòa,

Ngọc Hoàng Đại đế thật là cõi đây.

Đền, đài, lầu các, doanh xây,

Sân lân, gác phụng, nền quy, lầu rồng,

Thiên Bồng, Thiên Tuế hai ông,

Ra vô chầu chực có ông tuần phòng.

Hai chàng xem thấy nớp lòng,

Trên trời đếm những là dòng thần linh.

Khắp nơi han hỏi sự tình,

Thảy đều chẳng gặp quen mình là ai.

Cùng nhau than vắn, thở dài,

Còn nơi nào nữa, toan bài hỏi han!

Thương thay hai gã gian nan,

Chín trời đã khắp, phải toan lẽ gì?

(Thiếu 9 câu)

Phút đâu trên chốn tây lầu,

Nổ ba tiếng sấm, nhóm chầu các cung.

Áo, xiêm, đai, mão, lạnh lùng!

Tinh quân các vị rùng rùng tới nơi,

Hai người đứng nép coi chơi,

Những người chầu chực nhà trời là ai?

Thấy đi có tấm thẻ bài,

Đề rằng "Khổng tử Đại Tài Thánh Vương".

Ngồi trong kiệu ngọc, tàn vàng,

Một ông Khổng tử dung nhan tốt lành.

Theo sau biết mấy thần linh,

Coi trong thẻ bạc, đề danh Đại Hiền,

Dương Từ coi thẻ khen liền:

Hèn chi vua chúa chính chuyên miếu thờ.

Cho hay muôn nước đều nhờ,

Đạo ông Khổng Tử làm bờ chăn dân.

Trong đời biết chữ nhân luân,

Biết đường trị loạn, muôn phần nhờ ai?

Nhớ câu "kế vạng khai lai",

Thật ông Khổng tử đại tài thánh vương.

Đâu đâu cũng kính, cũng nhường,

Môn đồ cũng đặng hiển dương muôn đời.

Như vầy mới gọi đạo trời,

Trời sanh đức thánh thay lời dạy dân.

Dương Từ vừa dứt tiếng phân,

Phút đâu lại thấy vị thần đi sau.

Một người cỡi ngựa, tốt râu,

Đến gần nhìn thật Quan Hầu thuở xưa.

Vội vàng quỳ lạy, liền thưa:

Mừng nay gặp Phật, khác xưa cõi phàm.

Nam mô hai chữ già lam,

Xin thương bần sãi ở am chầy ngày!

Quan Hầu cỡi ngựa đi ngay,

Châu Thương đứng lại tỏ bày căn duyên.

Hỏi rằng: Người ở cửa thiền,

Việc chi tới chốn huyền thiên làm gì?

Từ rằng: Ông vội quên đi,

Am mây bần sãi tu trì nhiều công.

Nhang đèn, liền đốt bàn ông,

Nay làm ra Phật sao không đoái hoài?

Châu Thương nổi sặc cười dài,

Nói rằng: Thần, Phật, khác loài nhau xa.

Quan Hầu vốn thật chúa ta,

Tấm lòng trung chánh ai mà dám đương!

Tiếng khen muôn nước đều nhường.

Trời phong làm chức Thành Hoàng Đại Vương.

Từ rằng: Ông thật Thành Hoàng,

Ở trong chùa ấy thờ ông Quan nào?

Đáp rằng: Vì thuở Hán trào,

Có ông Phổ Tịnh kết giao đồng làng.

Chúa ta hiển thánh ngọc hoàng,

Hòa thượng lòng nhớ, thở than bạn lành.

Già lam hai chữ thơm danh,

Mới đặt bài vị tụng kinh siêu hồn.

Khiến nên thiên hạ tiếng đồn,

Vẽ hình, tượng cốt, nhiều môn phù đồ.

Chúa ta chẳng phải đi tu,

Trong mình giữ vẹn tóc râu tốt lành.

Nói cho sãi rõ sự tình,

Nhắm coi Thần, Phật, hai hình khác nhau.

Nói rồi quày ngựa đi mau,

Dương Từ lơ láo, dàu dàu mày châu.

Than rằng: Sự dĩ đáo đầu,

Biết khôn thôi đã tóc râu hết rồi!

Hết Chương 12

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 13
← TrướcTiếp →