🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Hà Nội tháng Chín vẫn còn oi bức đến ngạt thở.

Linh bước ra khỏi taxi, kéo vali nhỏ và chỉnh lại cổ áo sơ mi trắng đang nhão mồ hôi sau ba mươi phút kẹt xe từ sân bay Nội Bài. Mùi khói xe, mùi bún bò từ hàng quán ven đường, mùi mưa sắp đổ trên nền nhựa đường nóng ran — tất cả ập vào khứu giác cô như một cái tát nhẹ nhàng mà chính xác. Mùi của nhà. Mùi của một thứ gì đó mà ba năm qua cô cố tình quên đi.

Tòa nhà HVG Tower đứng sừng sững trước mặt, mười lăm tầng kính xanh phản chiếu bầu trời trắng đục. Cô đã từng đứng ở đây lần đầu tiên năm hai mươi ba tuổi, tay cầm hồ sơ xin việc run nhẹ, ngước nhìn lên tầng cao nhất và thầm hứa rằng một ngày nào đó cô sẽ có tên trên bảng họp tầng mười hai.

Bây giờ cô có tên đó. Và địa chỉ email chính thức: linh.nguyen.marketing@hvg.com.vn.

Nguyễn Phương Linh — Trưởng phòng Marketing, HVG Group.

Cô nhẩm lại chức danh đó trong đầu và bước vào sảnh.

Sảnh tầng trệt vẫn giữ nguyên mùi đặc trưng của một tòa nhà văn phòng Hà Nội hạng trung: lẫn lộn giữa nước lau sàn hương chanh, mùi giấy in từ phòng lễ tân và thoang thoảng cà phê từ cầu thang phụ dẫn lên căng tin tầng ba. Ba năm ở Singapore, Linh đã quen với mùi điều hòa trung tâm vô trùng của tháp văn phòng Marina Bay. Nhưng mùi này — cô thừa nhận trong lòng — mới thực sự khiến cô nhớ.

"Chị Linh! Chị về rồi ạ!"

Hương, cô nhân viên lễ tân nhỏ nhắn từng hay lén chia sẻ với Linh những tin đồn nội bộ, chạy vòng ra sau quầy, mắt sáng lên. Cô bé giờ đã để tóc ngắn, cổ đeo khăn lụa màu san hô mà có lẽ là quy định đồng phục mới.

"Ừ, Hương. Lâu quá nhỉ." Linh mỉm cười, bắt tay cô gái. "Mày trông trưởng thành hơn nhiều."

"Ba năm mà chị." Hương nhìn cô với ánh mắt thán phục pha chút gì đó tinh quái. "Mà chị về làm sếp hẳn luôn. Hôm qua chị Lan HR cứ nhắc mãi."

Linh gật đầu, ký vào sổ khách quen theo thói quen dù bảo vệ đã ra hiệu miễn. Ngón tay cô chạy qua trang giấy — nét chữ mình trên đó vẫn y chang ba năm trước, nghiêng về phải, hơi to hơn khoảng quy chuẩn. Một thứ không thay đổi.

"Phòng họp nào cô Lan sắp xếp để mình gặp Giám đốc điều hành?"

"Dạ, phòng A1 tầng mười hai ạ. Cô Lan dặn chị lên thẳng luôn, không cần ghé HR trước."

Linh nhìn đồng hồ. Chín giờ mười bốn phút. Cuộc gặp lúc chín giờ rưỡi. Còn mười sáu phút.

Đủ để xuống căng tin uống một ly cà phê đen cho tỉnh đầu sau chuyến bay đêm từ Singapore, đặt vali ở phòng lưu ký, và chuẩn bị tâm lý bước vào cuộc họp đầu tiên với ông Giám đốc mà bản mô tả chức danh trong email tuyển dụng ghi là "Nguyễn Thành Minh — CEO, HVG Group, bổ nhiệm tháng Tám 2026."

Cô không tìm kiếm thêm thông tin về ông ta. Tên thì phổ biến. CV thì chắc chắn ổn nếu hội đồng cổ đông đã duyệt. Và cô không có thói quen nghiên cứu kỹ sếp mới trước khi gặp — điều đó khiến người ta dễ bị định kiến.

Căng tin tầng ba đúng như ký ức. Bốn cái bàn nhựa trắng kê sát cửa sổ nhìn ra đường Đinh Lễ, quạt trần quay chậm rì, tấm bảng menu viết tay ẩm ướt dựa vào góc tường. Chú Hùng — người pha cà phê ở đây từ trước khi Linh vào công ty — đang lúi húi sau quầy với cái ấm nhôm cũ kỹ.

"Cà phê đen nóng, chú Hùng."

Ông già ngẩng đầu, nheo mắt nhìn cô một giây rồi cười toe: "Cô Linh! Về rồi à? Tưởng cô ở Singapore luôn không thèm về."

"Thèm về chứ chú." Cô đặt tờ năm mươi nghìn lên quầy, không chờ thối. "Có ai hỏi chú pha cà phê ngon nhất Hà Nội không?"

"Thì cô đó." Chú Hùng cười khà khà, tay thoăn thoắt với phin nhôm. "Mấy ông sếp mới từ Sài Gòn ra họ hay uống cái lon lạnh. Không biết thưởng thức."

Linh ngồi xuống ghế cạnh cửa sổ, nhìn ra con phố. Buổi sáng Hà Nội tháng Chín — nắng vàng hoe nhưng không gắt, gió đẩy nhẹ những tán cây bàng đã bắt đầu chuyển vàng sớm một vài chiếc lá. Xe máy luồn lách dưới đường, tiếng còi inh ỏi hòa với tiếng rao bán bánh mì từ một chiếc xe đạp già nua nào đó khuất sau góc phố.

Cô uống cà phê chậm rãi. Đắng, đặc, thơm mùi rang xay tự nhiên — không giống cái vị cà phê pha sẵn mà ba năm qua cô nuốt vội trong thang máy trước giờ họp ở Singapore.

Lần này mọi thứ sẽ khác, cô tự nhủ.

Không còn là cô nhân viên nhỏ lo sợ sai. Không còn phải chứng minh mình đủ năng lực với từng sếp phòng. Bây giờ cô là Trưởng phòng, cô sẽ xây dựng đội nhóm theo cách của mình, sẽ làm đúng những gì ba năm qua cô tích lũy được. Singapore đã cho cô thứ gì đó ngoài kinh nghiệm và mức lương — nó cho cô cái khoảng cách đủ xa để nhìn lại những gì cô thực sự muốn.

Và cô muốn được xây dựng điều gì đó thực sự. Tại đây, bằng tiếng Việt, cho người Việt.

Cô nhìn đồng hồ. Chín giờ hai mươi bảy.

Thang máy kính trơn tuột đưa cô lên tầng mười hai trong im lặng hoàn toàn. Loại im lặng được tạo ra bởi một khoang thang máy sạch bóng, ánh đèn LED trắng xanh phản chiếu trên sàn đá nhân tạo, và không khí lạnh đến mức Linh cảm thấy làn da trên cánh tay nổi gai mỏng.

Cô nhìn vào gương thang máy. Áo sơ mi trắng đã phẳng lại sau khi cô kéo và chỉnh. Mái tóc đen buộc thấp gọn gàng. Không trang điểm dày — cô không có thời gian và thực ra cũng không muốn. Một nét son nhạt màu hồng đất, thế là đủ.

Trông ổn. Trông như một người trưởng phòng.

Cửa thang máy mở ra hành lang tầng mười hai. Thảm xanh navy, ánh đèn vàng ấm hơn các tầng dưới, một tấm biển kính khắc chữ "HVG Group — Ban Giám đốc" ở cuối hành lang. Và ngay bên trái — cô nhớ rõ sơ đồ — là phòng A1.

Linh đi thẳng đến đó. Gót giày nện nhẹ trên thảm tạo ra một âm thanh mờ đục, đều đặn.

Trước cửa phòng A1, cô dừng lại, vuốt lại cổ áo một lần nữa — thói quen thần kinh mà cô biết mình có nhưng không sửa được — rồi đặt tay lên tay nắm cửa.

Từ bên trong vọng ra tiếng người đang nói điện thoại. Giọng nam, trầm, nói nhanh nhưng rõ từng chữ:

"— không, anh nói rồi, phải chốt trước thứ Sáu. Nếu bên đó không đồng ý điều khoản bảo mật thì cancel. Không cần phải…"

Linh khựng lại.

Không phải vì nội dung câu nói. Mà vì giọng nói đó.

Cô biết giọng nói đó.

Ngón tay cô siết chặt tay nắm cửa nhưng không xoay. Đầu óc cô bắt đầu chạy — lập luận phản bác lại cảm giác đang dâng lên: mày đang nhầm, ba năm rồi còn gì, người ta thay đổi giọng, mày chỉ đang mệt sau chuyến bay đêm nên não đang loạn tín hiệu.

Nhưng giọng nói vẫn tiếp tục từ bên trong:

"Ừ, xử lý đi. Anh còn họp."

Tiếng kết thúc cuộc gọi. Một khoảnh khắc tĩnh lặng.

Rồi từ bên trong phòng, rất rõ, rất bình thản:

"Vào đi, đừng đứng ngoài đó mãi."

Linh không biết mình đứng ở đó bao lâu rồi. Đủ lâu để người bên trong nhận ra có bóng người qua khe cửa kính mờ. Cô hít một hơi thật dài — mùi cà phê từ căng tin tầng ba vẫn còn thoảng trong ký ức khứu giác của cô — rồi xoay tay nắm cửa.

Phòng A1 rộng, cửa sổ nhìn ra hồ Gươm xa xa lấp lánh dưới nắng sáng. Bàn họp dài, sáu ghế, chỉ có một người đang ngồi ở đầu bàn gần cửa sổ — lưng thẳng, tay đặt trên bàn, mắt nhìn thẳng vào cô.

Linh nhìn lại.

Không nói được một từ nào trong vòng ba giây. Dài hơn bất kỳ khoảnh khắc im lặng nào mà cô từng trải qua trong một cuộc họp.

Mái tóc đen đã cắt ngắn hơn ngày xưa. Góc hàm sắc lại. Mắt vẫn vậy — cái nhìn thẳng không né tránh mà cô đã quen từ hồi còn nhỏ, khi người đó nhìn cô xuyên qua hàng rào nhà bên cạnh và hỏi: "Mày muốn đi bắt cá không?"

Mười sáu năm.

Mười sáu năm kể từ lần cuối cô nhìn thấy Minh — buổi sáng hè năm lớp mười hai, cái hôm cô sang nhà tìm thì chỉ còn căn nhà khóa cửa và chiếc xe đạp cũ dựng lệch trước cổng, không một lời nhắn.

Và bây giờ anh ngồi đây, ở đầu bàn họp tầng mười hai của HVG Tower, với bảng tên trên bàn in rõ ràng:

NGUYỄN THÀNH MINH — GIÁM ĐỐC ĐIỀU HÀNH

"Linh." Giọng anh phẳng, không hỏi, không cảm thán — chỉ nêu tên như một xác nhận. "Ngồi đi."

Cô vẫn đứng ở cửa, tay nắm cửa sau lưng, nhìn anh.

Có rất nhiều thứ cô muốn nói. Nhưng không một thứ nào phù hợp với cuộc họp nhận chức trưởng phòng buổi sáng thứ Hai đầu tuần.

Nên cô bước vào, kéo ghế, ngồi xuống.

Và nói câu duy nhất mà cô có thể ghép lại được lúc đó:

"Chào Giám đốc."

Hết Chương 1

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 2
Tiếp →