Hậu sơn Thanh Vân Tông vào buổi sớm tinh mơ, sương mù còn chưa tan, Thái Ất đã cầm chổi quét từng bậc đá rêu phong trước điện thờ Tổ Sư.
Tiếng chổi xào xạc trên mặt đá ẩm ướt vang lên đều đặn, nhịp nhàng như tiếng mõ chùa xa. Thái Ất không ngẩng đầu nhìn trời, không nhìn những đám mây buổi sáng đang dần đổi màu từ tím sang hồng. Hắn đã quen với việc không nhìn — nhìn lên trên chỉ khiến hắn thấy bầu trời cao vời vợi mà mình không bao giờ chạm tới được.
Hai mươi tuổi. Hôm nay là sinh nhật lần thứ hai mươi của Thái Ất.
Mười hai năm trước, một lão nhân tóc trắng phơ từ trên núi đi xuống làng Thái Bình nằm dưới chân Thanh Vân Sơn, nhìn thấy cậu bé tám tuổi đang ngồi chơi bên vệ đường. Lão nhân dừng lại, đưa tay ra trước ngực cậu bé, cảm nhận một lúc rồi gật đầu nói với cha mẹ cậu: "Đứa trẻ này có linh căn, ta muốn đưa nó lên núi tu luyện."
Cha mẹ Thái Ất mừng đến rơi lệ. Cả làng Thái Bình ra tiễn, coi đó là vinh dự lớn lao nhất mà làng chưa từng có. Khi đó ai cũng nghĩ, một ngày nào đó, đứa trẻ này sẽ trở thành tiên nhân.
Nhưng không ai biết rằng, lão nhân kia — Khởi Nguyên Chưởng Môn của Thanh Vân Tông — chỉ vào làng vì chiếc bánh đa mà mình mua nhầm, và dừng lại trước Thái Ất chỉ vì cậu bé đang ngồi chơi đúng chỗ lão cần dừng nghỉ chân. Việc "cảm nhận linh căn" kia chẳng qua là thủ tục lịch sự của một tiên nhân trước đứa trẻ ngây thơ nhìn mình bằng ánh mắt ngưỡng mộ.
Linh căn của Thái Ất, khi được chính thức kiểm tra bởi Linh Căn Đá Thử tại Thanh Vân Tông, cho ra kết quả khiến cả hội trường im lặng đến mức có thể nghe tiếng kim rơi.
Năm màu. Cùng một lúc. Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ — tất cả đều sáng lên, đều nhau, cùng nhau, không cái nào nổi trội hơn cái nào dù chỉ một phần nhỏ.
Ngũ Tạp Linh Căn.
Người có linh căn đơn — một thuộc tính thuần nhất — có thể tu luyện pháp quyết chính thống, tiến triển nhanh như tên bắn. Người có song linh căn vẫn có thể tìm được con đường riêng, dù khó hơn. Thậm chí tam linh căn cũng không phải là tuyệt vọng. Nhưng ngũ tạp linh căn — kẻ có tất cả mà không có gì — thì không có pháp quyết nào được tạo ra để dành cho họ. Mọi kỹ thuật tu luyện đều đòi hỏi sự thuần nhất của linh lực. Khi năm loại linh lực cùng chảy vào một mạch, chúng triệt tiêu nhau, tạo ra sự hỗn loạn thay vì cộng hưởng.
Đó là lý do tại sao, sau mười hai năm, Thái Ất vẫn ở tầng Luyện Khí thứ ba.
Trong khi đó, đồng môn nhập môn cùng năm với hắn — sư đệ Vân Thanh với Kim Linh Căn song thuần — đã là Trúc Cơ Hậu Kỳ, chỉ còn một bước là bước vào Kim Đan. Ngay cả đứa mới nhập môn hai năm trước, một cậu bé mười bốn tuổi tên Tiểu Phong, cũng đã bỏ xa Thái Ất mà tiến lên Trúc Cơ Sơ Kỳ.
"Luyện Khí tam tầng. Mười hai năm." Sư huynh Khánh Vân từng nói trước mặt cả sân tập, giọng không buồn không vui, chỉ là trần thuật một sự thật. "Bình thường người ta Luyện Khí tam tầng trong ba tháng."
Tiếng cười rộ lên. Thái Ất đứng yên, mặt không đổi sắc.
Hắn đã nghe những câu như vậy quá nhiều lần rồi. Những câu như vậy từ lâu không còn cứa vào được nữa — hoặc là vì hắn đã chai lì, hoặc là vì bên trong hắn đã không còn gì để tổn thương.
Chổi quét đến bậc cuối cùng thì dừng. Thái Ất ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đã sáng hẳn. Xa xa, trên đỉnh Thanh Vân Phong, có vài bóng người đang luyện kiếm. Kiếm quang lóe lên từng chớp, đẹp như ánh sao buổi sáng. Hắn nhìn một lúc rồi quay đi.
Không phải không dám nhìn. Chỉ là nhìn thì cũng không thay đổi được gì.
Buổi trưa, sư phụ — Trưởng lão Bạch Vân — gọi hắn vào thư phòng.
Bạch Vân Trưởng Lão là người nhận Thái Ất làm đệ tử sau khi không ai khác trong môn phái muốn nhận. Lão không ghét hắn, cũng không thương hắn đặc biệt — lão đối xử với Thái Ất bằng sự công bằng lạnh lẽo của một người biết rõ tình thế mà không còn ảo tưởng.
"Hôm nay ngươi hai mươi tuổi," lão nói, không nhìn lên khỏi cuốn sách đang đọc. "Theo quy củ môn phái, đệ tử đến hai mươi tuổi mà chưa đạt Trúc Cơ sẽ bị đưa ra khỏi danh sách đệ tử chính thức."
Thái Ất đứng yên. Hắn đã biết điều này.
"Ta đã nói chuyện với Chưởng Môn." Lão lật một trang sách. "Ngươi sẽ không bị đuổi. Nhưng ngươi sẽ không còn là đệ tử nội môn. Từ nay ngươi là lao công môn phái — phụ trách hậu cần, hái dược, vận chuyển. Vẫn được ở lại Thanh Vân Sơn, vẫn được tu luyện tự do, nhưng không có sư phụ chỉ dạy, không được tham gia bất kỳ khóa học nào, không được vào thư viện pháp quyết."
"Đệ tử hiểu," Thái Ất nói.
"Ngay chiều nay, ngươi xuống Vạn Thảo Cốc hái dược liệu." Lão đẩy một tờ danh sách qua bàn. "Danh sách cần hái trong tháng này. Nhớ kỹ — Vạn Thảo Cốc có mãnh thú cấp hai, cấp ba. Với tu vi của ngươi, đừng đi sâu."
Đó là tất cả. Không một lời chúc mừng sinh nhật. Không một câu hỏi xem hắn có ổn không.
Thái Ất nhận tờ danh sách, cúi đầu hành lễ rồi lui ra.
Vạn Thảo Cốc nằm ở phía đông Thanh Vân Sơn, là một thung lũng rộng lớn mà đồng môn thường gọi là "hố tử thần" — không phải vì đặc biệt nguy hiểm, mà vì đó là nơi những đệ tử yếu kém hoặc phạm lỗi bị phái xuống hái thuốc. Không ai muốn xuống đó. Không phải vì sợ mãnh thú — với tu vi Trúc Cơ trở lên, mãnh thú cấp ba không đáng lo — mà vì xuống đó đồng nghĩa với việc bị môn phái coi là vô dụng.
Thái Ất đi một mình. Không có đèn lồng, không có bản đồ — hắn đã thuộc đường xuống thung lũng từ lâu, vì không ít lần trước đây hắn đã phải thay những đồng môn lười biếng mà thực hiện nhiệm vụ này.
Thung lũng vào buổi chiều mang một màu sắc kỳ lạ. Ánh nắng chiếu xiên qua những vách đá dựng đứng hai bên, tạo ra những vệt sáng vàng cam rọi xuống thảm cỏ xanh dưới đáy. Không khí trong lành hơn trên núi, đượm mùi đất ẩm và hoa dại. Thái Ất đứng ở miệng thung lũng một lúc, hít thở sâu, rồi bước xuống.
Hắn hái thuốc cẩn thận, đối chiếu từng loại với danh sách, nhét vào túi vải bên hông. Công việc này không đòi hỏi tu vi — chỉ cần kiến thức về dược thảo, mà hắn có thừa sau mười hai năm sống trong thư viện phụ của môn phái.
Mặt trời đã xế bóng khi Thái Ất đi đến khu vực sâu hơn trong thung lũng, nơi có một con suối nhỏ chảy qua. Đây là nơi hắn biết có Ngân Tuyết Thảo — loại dược thảo hiếm nhất trong danh sách, mọc ở những chỗ ẩm ướt, dưới tán cây có suối chảy qua.
Hắn đang cúi xuống bên bờ suối thì ngón tay chạm vào thứ gì đó cứng dưới lớp bùn.
Không phải đá. Độ cứng giống đá nhưng không lạnh — có một chút ấm áp kỳ lạ phát ra từ vật thể đó, như thể bên trong có một ngọn lửa nhỏ đang âm ỉ.
Thái Ất khẽ nhíu mày. Hắn dùng tay bới lớp bùn lên, lộ ra một mảnh ngọc bài nhỏ bằng lòng bàn tay, màu đen tuyền với những đường vân trắng chạy ngang dọc không theo quy luật nào hắn từng thấy.
Hắn nhặt lên. Ngọc bài trong lòng bàn tay ấm hơn, và những đường vân trắng — hắn giật mình — đang chuyển động. Chậm, nhưng rõ ràng là đang chuyển động, như những dòng nước nhỏ chảy trong lòng khối ngọc đen.
Hắn đứng yên nhìn vật này một lúc lâu.
Linh khí từ ngọc bài không phải là linh khí bình thường. Hắn là người tu luyện kém — không ai phủ nhận điều đó — nhưng mười hai năm tiếp xúc với linh khí thiên địa đã cho hắn một thứ khác: sự nhạy cảm đặc biệt với những biến đổi vi tế của linh khí mà người tu luyện bình thường không để ý đến. Và linh khí từ mảnh ngọc bài này... lạ lắm. Không thuần nhất. Không phải một loại. Không phải hai loại hay ba loại.
Năm loại. Tất cả năm loại, hòa quyện vào nhau không chút hỗn loạn — mà là hoàn toàn hài hòa, như thể đó là trạng thái tự nhiên nhất của chúng.
Giống như... linh căn của hắn.
Thái Ất ngồi xuống bên bờ suối, không nghĩ gì, chỉ cầm mảnh ngọc bài trong tay và nhìn những đường vân trắng tiếp tục chuyển động. Tiếng suối chảy rì rầm. Ánh nắng chiều cuối cùng tắt dần sau vách núi.
Hắn không biết mảnh ngọc bài này là gì. Không biết nó đến từ đâu, nằm đây bao nhiêu năm, thuộc về ai, có liên quan đến điều gì. Hắn không có kiến thức về bảo vật cổ đại, không có sư phụ để hỏi, không có quyền vào thư viện pháp quyết để tra cứu.
Hắn chỉ biết một điều: trong hai mươi năm cuộc đời, đây là lần đầu tiên hắn cầm thứ gì đó mà không cảm thấy mình là người ngoài lề.
Hắn cất mảnh ngọc bài vào túi áo sát ngực. Đứng dậy, nhìn lên bầu trời thung lũng — một dải hẹp màu tím đậm, đã lên đèn sao. Vai vác túi dược thảo nặng, hắn bắt đầu leo lên khỏi Vạn Thảo Cốc trong bóng tối đang dần buông xuống.
Thái Ất không biết hôm nay là bước ngoặt của đời mình.
Nhưng trong túi áo, mảnh ngọc bài cũ kỹ vẫn ấm — ấm hơn cả nhiệt độ cơ thể hắn, ấm như một lời hứa được giữ từ rất lâu trước khi hắn được sinh ra.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 2 →