Tay Duy vẫn còn run khi đặt bút xuống.
Châu nhìn chữ anh vừa viết — nét mực còn ướt, hơi loang ở chỗ bút dừng lại quá lâu. Chữ không đẹp. Chữ của người không quen viết tay, người đã quá lâu chỉ gõ bàn phím. Nhưng có gì đó trong những nét chữ xiêu vẹo ấy khiến cổ họng Châu nghẹt lại.
Duy đẩy cuốn sổ về phía Châu. Không nói gì.
Ánh đèn hành lang vẫn vàng như thế. Bà Năm ngồi trên chiếc ghế nhựa thấp, hai tay đặt trên đùi, mắt nhìn vào khoảng không phía trước. Đồng hồ ở đâu đó trong một phòng nào đó điểm hai tiếng.
Châu cầm cuốn sổ.
Trang Duy vừa viết nằm ngay trước mắt cô. Bên trái là trang cuối của Chi — chữ gần như không còn nằm trên hàng, lạc đi như người đi trong tối không có đèn. Bên phải là chữ Duy. Hai trang, hai thứ mực, hai bàn tay cách nhau hai mươi năm.
Chúng tôi đã đọc. Chúng tôi biết bạn đã ở đây. Không phải không ai quan tâm — chỉ là chúng tôi đến muộn.
Châu đọc chậm. Đọc lại. Tay cô không run ngay — tay cô run ở lần đọc thứ ba, khi cô đọc đến chữ muộn và nhớ ra bà Lan.
Bà Lan, sáu mươi tám tuổi, khoa Tim mạch, không phải khoa Nhi của Châu — nhưng Châu từng đi qua phòng bà lúc ba giờ sáng, nhìn vào, thấy bà ngồi với màn hình điện thoại tắt trong tay. Đêm hôm đó Châu có việc phải về phòng thuốc. Châu đã đi qua. Đã nghĩ: sáng mai ghé thăm. Sáng hôm sau bà Lan được chuyển khoa, Châu không biết, không ghé. Không bao giờ ghé.
Rồi bé Bảo. Bốn tuổi. Phòng 12B. Bé hay thức đêm khóc thầm, không khóc to vì bé biết — theo cái cách mà trẻ con đang bệnh thường biết — rằng khóc to thì làm phiền. Châu đã ru bé ngủ nhiều lần. Nhưng có một đêm Châu bận ca cấp cứu, không qua. Sáng ra bé hỏi cô điều dưỡng khác: "Chị Châu bệnh hả?" Không ai nghĩ điều đó có gì để nhớ. Châu thì nhớ mãi.
Tay cô run.
Cuốn sổ vẫn mở trên tay. Trang trắng tiếp theo — còn một trang nữa, cuối cùng của phần còn lại — chờ.
Châu không biết mình quyết định lúc nào. Cô chỉ biết khi Duy đưa cây bút về phía cô, cô đã cầm lấy.
Cô viết không nhanh. Không chậm. Viết theo nhịp của người đang cẩn thận với từng chữ vì biết rằng từng chữ có trọng lượng.
Tôi là Châu. Y tá.
Dừng. Nhìn hai chữ đó. Tiếp.
Tôi hiểu bạn cảm thấy gì khi ngồi đợi mà không ai đến.
Bút dừng lại lần nữa. Lâu hơn. Châu nhìn lên trần hành lang — sơn cũ, có vết ố dài theo mạch nước từ năm nào. Cô không biết mình hiểu thật không hay chỉ nghĩ mình hiểu. Nhưng có một thứ cô biết chắc: cô đã đứng trong phòng bệnh nhân lúc bốn giờ sáng và nhìn một người ngủ không được, và biết rằng sự hiện diện của mình — chỉ cần đứng đó, không cần làm gì — đã làm người ta thở dễ hơn.
Cô viết tiếp.
Bạn đáng được có người ở đó, Chi. Tôi ước mình đã ở đó.
Chữ cuối hơi nặng tay hơn. Không phải vì cô ấn mạnh — vì tay cô lúc đó đang giữ bút chặt hơn để nó khỏi run.
Cô đặt bút xuống. Đẩy cuốn sổ về phía bà Năm.
Bà Năm không cúi xuống nhìn ngay. Bà ngồi nhìn cuốn sổ đặt trước mặt mình một lúc, như người đứng trước một cánh cửa chưa chắc có nên mở hay không.
Châu không thúc. Duy không nói gì. Ba người ngồi trong hành lang vàng và im lặng như thể im lặng là thứ duy nhất phù hợp với lúc này.
Rồi Châu nhìn điện thoại trong túi — không lấy ra, chỉ nhìn cái hình chữ nhật phồng lên ở túi áo — và nghĩ đến mẹ.
Mẹ ở Bến Tre. Mẹ biết giờ giấc ca trực của Châu theo kiểu mẹ biết lịch triều cường: không cần tra, tự nhiên nằm trong đầu. Mỗi khi Châu tan ca lúc sáu giờ, mẹ thường nhắn tin lúc sáu rưỡi — "Con về chưa? Ăn cháo chưa?" — theo kiểu mà Châu đọc xong hay gõ "Dạ rồi mẹ" rồi tắt máy tiếp tục ngủ.
Bao lâu rồi cô không gọi?
Không phải nhắn. Gọi. Để nghe giọng mẹ. Để mẹ nghe giọng cô.
Cô ngồi đó và cố nhớ. Tháng trước? Tháng trước tháng nữa? Tết thì gọi video, cả nhà ngồi đông, mẹ hỏi chuyện bằng giọng vui vẻ kiểu người lớn hỏi chuyện khi có nhiều người xung quanh. Còn lại là nhắn tin. Là "Dạ rồi mẹ." Là cô về đến nhà, tắt giày, nằm xuống, và nghĩ: mình có mệt không? — và câu trả lời luôn luôn là mệt, nên luôn luôn không gọi.
Nhưng mẹ ngồi chờ tin nhắn của cô lúc sáu rưỡi sáng mỗi ngày.
Mỗi ngày.
Không trừ ngày nào.
Châu nhìn cuốn sổ nằm trước mặt bà Năm — nhìn trang cô vừa viết, chữ mình còn đó, mực còn đó. Tôi hiểu bạn cảm thấy gì khi ngồi đợi mà không ai đến.
Cô viết câu đó cho Chi.
Nhưng ai đang ngồi đợi cô?
Bà Năm cuối cùng cúi xuống. Ngón tay bà — khớp đã to, da đã nhăn — chạm nhẹ vào mép trang. Không phải đọc. Chỉ chạm. Như người chạm vào thứ gì đó dễ vỡ mà đã vỡ rồi, chạm để biết còn bao nhiêu mảnh còn lại.
Châu nhìn bàn tay bà.
Và lần đầu tiên trong nhiều tháng, cô muốn gọi điện cho mẹ — không phải lúc sáu rưỡi sáng, không phải sau khi đã tắt giày và nằm xuống. Ngay bây giờ. Lúc hai giờ đêm. Để nói: Con mới tan ca. Con mệt. Mẹ có nghe không?
Nhưng cô không lấy điện thoại ra.
Cô ngồi yên và nhìn bà Năm ngồi với cuốn sổ, và từ đâu đó bên trong tường, rất khẽ — đến mức Châu không chắc mình có nghe thật không — ba tiếng gõ vọng ra.
Đều đặn.
Như tiếng đồng hồ. Như nhịp tim. Như ai đó vẫn đang chờ.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 21 →