Ngọn nến bà Năm đặt xuống sàn phòng 404, và ba người ngồi quanh nó như ngồi quanh một cái gì đó đã chết từ lâu mà họ chưa kịp chôn.
Không ai bật đèn trần. Bà Năm không nói lý do, và không ai hỏi. Ánh nến đủ để đọc — bà biết điều đó, bởi đã ngồi trong bóng tối đủ lâu để hiểu mình cần bao nhiêu sáng.
Duy cầm quyển nhật ký bằng hai tay. Bìa giả da màu nâu sẫm, góc dưới bên phải mòn vẹt — chỗ người ta hay cầm khi đọc. Anh đã cầm đúng chỗ đó mà không hay biết.
"Anh đọc được không?" Châu hỏi, không hẳn là hỏi anh có đủ sức, mà là hỏi anh có dám.
Duy mở trang bìa.
Hai mươi phút trước, họ ngồi xuống hành lang vì không ai chịu vào phòng trước. Ba người đứng trước cánh cửa 404 trong ánh đèn huỳnh quang vàng như da người ốm. Tiếng gõ đã dừng — đúng lúc cả ba xuất hiện cùng lúc, như thể cái gì đó bên trong quyết định thôi không cần nữa, hoặc đã được nghe.
Bà Năm vào phòng 404 lấy nến. Châu không hỏi bà tìm nến ở đâu trong phòng người khác. Duy không hỏi tại sao bà biết nến ở đó.
Có những điều người ta biết vì đã ở một nơi quá lâu.
Anh đọc từ đầu — không phải từ trang một, mà từ chỗ anh đã đọc đến. Entry 49. Entry 50. Giọng anh bằng phẳng lúc đầu, như đọc tài liệu kỹ thuật.
"Entry 50. Hôm nay trời mưa cả ngày. Mình nấu mì gói hai lần vì quên lần đầu đã ăn. Bạn bè hỏi dạo này sao — mình trả lời 'bình thường'. Không ai hỏi thêm. Bình thường là câu trả lời an toàn nhất vì nó không đòi hỏi ai phải làm gì."
Châu ngồi im. Tay cô đặt lên đầu gối, các ngón siết nhẹ.
Duy lật trang.
"Entry 51. Mình thử gọi điện cho Hương — bạn hồi đại học. Chuông đổ năm lần. Mình cúp máy trước khi có người nghe. Không biết mình muốn gì nếu Hương nghe. Có lẽ chỉ muốn nghe người quen nói tên mình."
Ngọn nến lay trong gió không có — có thể từ khe cửa, có thể từ hơi thở ai đó. Bóng ba người nhảy lên tường rồi co lại.
"Entry 52. Đêm nay tiếng gõ rõ hơn. Ba cái. Đều đặn. Mình đã quen rồi — đến mức ngủ quên lúc nào không hay. Sáng thức dậy không chắc tiếng gõ có thật hay mình nằm mơ. Cũng không chắc điều đó quan trọng hay không."
Giọng Duy khựng ở câu cuối. Anh đọc lại, chậm hơn. "Cũng không chắc điều đó quan trọng hay không."
Bà Năm nghe câu đó và không cử động trong mười giây.
"Entry 53. Mình thử đếm xem ngày cuối cùng có người chủ động gặp mình là ngày nào. Không phải họ hàng dịp lễ. Không phải đồng nghiệp vì việc. Người chủ động gặp mình vì muốn gặp mình. Đếm ngược. Dừng ở tháng trước. Không chắc có đúng không."
Châu nhìn xuống sàn. Trong ánh nến, mắt cô sáng lên theo cách người ta cố không để nước tràn ra.
Duy dừng lại trước entry 54. Không phải vì nội dung — anh chưa đọc. Anh dừng vì chữ ở trang này nhỏ hơn, siết hơn, như người viết sợ hết chỗ mà vẫn còn nhiều thứ cần nói.
Anh đọc.
"Entry 54. Tiếng gõ đêm nay không từ tường mà từ trong đầu. Mình không phân biệt được nữa."
Phòng im.
Không phải im lặng bình thường. Im theo cách tai người ta bắt đầu nghe những thứ không có ở đó — hay những thứ vẫn luôn ở đó mà trước giờ bị tiếng ồn che khuất.
Duy đọc lại, lần này không phải vì chưa hiểu.
"Tiếng gõ đêm nay không từ tường mà từ trong đầu. Mình không phân biệt được nữa."
Bà Năm đưa tay lên, đặt lên miệng. Không nói gì. Cử chỉ của người muốn ngăn một thứ gì đó thoát ra — tiếng khóc, hay tên ai đó, hay câu xin lỗi đến quá trễ.
Duy lật trang.
Trang cuối có chữ.
Anh biết đây là trang cuối không phải vì đếm — mà vì sau đó là những tờ giấy trắng nằm nặng như tờ giấy trắng không bao giờ nên nặng đến vậy.
"Entry 55."
Giọng anh tụt xuống không chủ ý. Anh nghe thấy mình đọc như nghe từ phía bên kia căn phòng.
"Ước gì có ai gõ cửa mình trước."
Không ai nói gì trong rất lâu.
Châu khóc không thành tiếng — kiểu khóc mà chỉ vai mới động, còn mặt vẫn giữ nguyên, vì cô quen giữ mặt trong những phòng có người bệnh đang ngủ. Khóc mà không được làm ồn. Khóc đã trở thành kỹ năng.
Bà Năm cúi mặt. Hai bàn tay bà gập vào nhau trên lòng — không phải cầu nguyện, mà là cử chỉ của người đang giữ chặt thứ gì đó trong hai lòng bàn tay rỗng không.
Duy ngước nhìn lên.
Không nhìn tường. Không nhìn trần. Nhìn khoảng không giữa ba người, chỗ ánh nến không chạm tới.
Anh nhìn xuống quyển nhật ký.
Trang trắng đầu tiên sau entry 55 nhìn lại anh.
Không có gì trên đó. Không vết mực, không nếp gấp, không dấu tay. Như trang giấy chờ trong hai mươi năm mà không ai đến.
Anh từ từ đặt nhật ký xuống sàn. Đứng dậy. Đi đến bàn làm việc của mình — cái bàn anh mua từ chợ trời, mặt bàn có vết cà phê hình bán nguyệt. Mở ngăn kéo. Lấy ra một cây bút — không phải bút bi nhựa anh dùng hàng ngày, mà cây bút mực anh mang theo từ nhà cũ mà không biết tại sao vẫn giữ.
Anh quay lại. Ngồi xuống.
Nhặt quyển nhật ký.
Mở trang trắng.
Châu nhìn anh. Bà Năm nhìn anh.
Ngọn nến lay một lần rồi đứng yên.
Duy đặt ngòi bút xuống trang giấy, và trong im lặng của căn phòng 404 lúc gần bốn giờ sáng, tiếng bút chạy trên giấy nhỏ đến mức nghe được — nhỏ hơn tiếng thở, nhỏ hơn tiếng nến, nhỏ hơn mọi thứ trong căn phòng này, nhưng rõ hơn tất cả.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 19 →