🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Ngân thức dậy trước khi chuông báo thức reo — một thói quen mới, hay đúng hơn là một thứ gì đó đã âm thầm thay đổi bên trong cô từ lúc nào không hay. Trước đây, những buổi sáng luôn là kẻ thù. Chúng kéo đến nặng nề như tảng đá đặt lên ngực, như ánh sáng len lỏi qua màn cửa chỉ để nhắc nhở rằng một ngày nữa lại bắt đầu và cô không có lý do gì đặc biệt để đón nhận nó. Nhưng sáng nay Ngân mở mắt ra và điều đầu tiên cô nghĩ đến là chiếc ghế.

Không phải chiếc ghế của cô — mà là chiếc ghế thứ hai.

Cô nằm thêm một lúc, nhìn lên trần nhà. Vệt nắng đầu tiên đã chui qua khe màn, vẽ một đường vàng nhạt dài ngang bức tường đối diện. Ngân đếm thầm — chín tiếng bước chân từ hành lang đi vào, bốn tiếng chuông xe từ phố vọng lên, và tiếng chim sáo mào quen thuộc đậu đâu đó trên mái tôn nhà hàng xóm, gõ nhịp như một người nhạc công nhỏ chưa biết mình đang biểu diễn cho ai.

Linh sẽ lên vào cuối tuần.

Ngân ngồi dậy, kéo chăn sang một bên, đặt chân xuống sàn gỗ lạnh. Mười một tháng. Mười một tháng kể từ lần cuối họ ngồi cùng nhau trong một căn phòng và nói chuyện thật sự — không phải những tin nhắn cụt ngủn gửi lúc nửa đêm, không phải những cuộc gọi video ngắn ngủi mà cả hai đều giả vờ không nhận ra nhau đang mệt. Linh sống ở Đà Lạt, dạy tiểu học, tưới hoa, sáng cuối tuần hay đạp xe vòng quanh hồ — Ngân biết những điều này qua những tấm ảnh nhỏ Linh gửi không kèm chú thích, như thể hình ảnh tự nói được.

Cô đi vào bếp đun nước, rồi quay lại phòng nhìn chiếc ghế bên cửa sổ.

Đó là chiếc ghế cô đã ngồi mỗi sáng suốt gần hai năm nay. Lưng ghế hơi cong, mặt đệm màu xanh rêu đã nhạt đi một chút ở phần cô hay tựa vai — một dấu ấn nhỏ, không ai để ý ngoài cô. Cô đã ngồi ở đó trong những buổi sáng không thể mở miệng nói một câu. Đã ngồi ở đó và nhìn xuống phố như thể đang kiểm tra xem thế giới có còn chạy không. Đã ghi vào sổ những điều vụn vặt — người đàn bà tưới hoa, người đàn ông mang cặp da cũ, đứa trẻ kéo lê dép nhựa trên vỉa hè — như thể khi ghi xuống thì cô đang chứng minh cho chính mình rằng mình vẫn ở đây, vẫn thấy, vẫn còn thuộc về cái thành phố đang lăn bánh bên dưới.

Nhưng sáng nay cô không lấy sổ ra.

Cô kéo chiếc ghế vào giữa phòng, nhẹ nhàng, cẩn thận như thể không muốn đánh thức ai. Rồi cô mang chiếc ghế gỗ thấp từ góc bàn ăn — chiếc ghế không ai ngồi, chỉ dùng để đặt túi hoặc chất sách — sang đặt cạnh cửa sổ, đúng chỗ chiếc ghế xanh vừa rời đi. Hai chiếc ghế, hai chỗ ngồi, cùng nhìn ra một ô cửa.

Ngân đứng lại một chút, nhìn cái sắp xếp mới ấy.

Có gì đó trong lồng ngực hơi nhói — không phải đau, mà gần giống như khi người ta cắn vào một múi cam lạnh sau một buổi sáng nắng. Cái nhói ấy có cả vị ngọt trong đó.

Cô lấy khăn lau cửa sổ. Bình thường cô lau mỗi sáng thứ Bảy, nhưng hôm nay là thứ Hai và cô vẫn lau — kỹ hơn thường ngày, cả hai tấm kính, cả khung nhôm ở góc hay bị bỏ quên. Rồi cô mở cửa sổ rộng hơn, hai cánh thay vì một, để gió từ phố tràn vào không ngăn lại. Mùi xăng xe, mùi bánh mì từ lò bánh cuối hẻm, mùi đất ẩm từ chậu cây nhà đối diện — tất cả ùa vào cùng lúc, không thứ tự, không chọn lọc, như buổi sáng luôn vẫn vậy.

Nước sôi. Ngân pha cà phê, không vội, theo đúng cái nhịp cô đã tập cho mình: một muỗng, đổ nước vừa tắt lửa, chờ bốn mươi lăm giây, khuấy nhẹ. Bác sĩ Hà không bảo cô làm điều này — đây là thứ cô tự tìm ra trong những tháng đầu, khi mỗi buổi sáng cần một cái neo để bám vào, một cái gì đó bàn tay phải làm trong khi đầu óc còn chưa bắt kịp với việc thức dậy.

Cô mang cà phê ra cửa sổ, ngồi xuống ghế xanh, và nhìn xuống phố.

Người đàn bà ở tầng một bắt đầu tưới hoa. Bao giờ cũng vậy — đúng bảy giờ mười lăm, bà ra ban công với chiếc bình tưới màu xanh đã cũ, bắt đầu từ giàn lan. Ngân không biết tên bà, chưa bao giờ nói chuyện — chỉ biết bà ở đó và bà tưới hoa theo đúng một thứ tự không bao giờ thay đổi. Lan trước, xương rồng sau, cúc vàng cuối cùng. Mỗi lần như thế cô lại tự hỏi xương rồng có cần được tưới không — chúng có thể sống trong sa mạc mà, chịu hạn giỏi hơn bất kỳ loại cây nào. Nhưng bà vẫn tưới, cẩn thận từng tia nước nhỏ, như thể xương rồng cũng cần được quan tâm đúng mức, không nhiều hơn, không ít hơn.

Ngân cầm ly cà phê lên, uống một ngụm nhỏ.

Cô nghĩ đến Linh — không phải nghĩ theo kiểu lên kế hoạch hay chuẩn bị câu chuyện để kể, mà chỉ là nghĩ đến, đơn giản như nhớ một bài hát cũ tự nhiên vang lên trong đầu. Linh hay ngủ muộn, sẽ thức dậy vào khoảng tám giờ và đứng lơ ngơ giữa phòng mười lăm phút trước khi quyết định làm gì trước. Linh uống trà, không uống cà phê. Cô sẽ phải mua trà. Loại nào nhỉ — trà xanh hay trà ô long? Ngân nhớ mang máng Linh hay uống trà ô long nhưng không chắc. Thôi thì mua cả hai.

Dưới phố, bà đã chuyển sang xương rồng. Tia nước nhỏ, chính xác, không vội.

Ngân nhìn và không ghi vào sổ.

Hôm nay không cần ghi. Không phải vì không có gì đáng ghi — người đàn bà vẫn tưới hoa, vẫn đúng thứ tự, vẫn cẩn thận từng cây — mà vì sáng nay cô muốn chỉ nhìn thôi, không qua bộ lọc của chữ nghĩa. Cứ để mắt thấy thẳng vào tim mà không ghé qua đầu.

Có những buổi sáng cô ghi vào sổ vì cần giữ lại một cái gì đó, sợ quên mất rằng mình đã thấy. Có những buổi sáng cô ghi vì đó là cách duy nhất để cô không khóc — tay đang viết thì không rảnh để run. Nhưng sáng nay là khác. Sáng nay cô ngồi đây vì cô muốn ngồi đây, không phải vì cần một lý do nào để tồn tại qua khỏi buổi sáng.

Bà chuyển sang cúc vàng. Cuối cùng, như mọi hôm.

Ngân uống thêm một ngụm cà phê. Gió đẩy nhẹ tấm màn mỏng, chạm vào bắp tay cô một giây rồi rút đi. Từ đâu đó trong hẻm có tiếng đứa trẻ hỏi mẹ điều gì đó — không nghe rõ, chỉ nghe thấy cái giọng cao và trong của lứa tuổi còn chưa biết phải giữ lại gì khi nói chuyện với người lớn.

Cô nghĩ đến mười một tháng qua.

Không phải nghĩ lại với cảm giác nặng nề — cũng không phải với cảm giác tự hào theo kiểu đã chiến thắng một điều gì. Chỉ là nhìn lại, như người đứng ở cuối một con đường dài quay nhìn về phía đã đi, không để đánh giá, không để so sánh, chỉ để thấy con đường ấy đã thực sự tồn tại, đã thực sự được đi qua bằng chính đôi chân này.

Có những buổi sáng cô không thể ra khỏi giường trước mười một giờ. Có những buổi sáng cô uống thuốc và nằm chờ thuốc ngấm, nhìn trần nhà và không nghĩ gì, vì nghĩ gì cũng dẫn đến những chỗ tối hơn. Có những buổi sáng cô gọi cho mẹ rồi cúp máy trước khi mẹ nhấc — không phải vì không cần, mà vì không biết bắt đầu từ đâu, không biết làm sao giải thích rằng mình ổn và không ổn cùng một lúc, rằng có những thứ không có tên gọi rõ ràng và vì vậy rất khó nói ra.

Nhưng cô đã đến đây. Sáng nay, với hai chiếc ghế bên cửa sổ và ly cà phê còn ấm trên tay.

Bà dưới phố xong việc, cầm bình tưới đi vào trong. Ban công lại trở về yên tĩnh — chỉ còn hoa và cây, xanh và vàng, im lặng theo cái cách của những thứ không cần ai nhìn vào để tồn tại.

Ngân nhìn sang chiếc ghế gỗ thấp đặt cạnh mình. Không có ai ngồi đó. Chưa có. Nhưng cô đã đặt nó ở đó rồi, và điều đó — cái hành động nhỏ ấy — cảm thấy như một thứ gì đó thật sự, thật hơn nhiều thứ cô đã làm trong một thời gian dài.

Cuối tuần. Hai ngày nữa thôi.

Cô sẽ mua trà ô long và trà xanh. Sẽ lau thêm một lần nữa trước khi Linh đến. Sẽ không chuẩn bị quá nhiều — không làm cơm phức tạp, không dọn phòng như khách sạn — chỉ để mọi thứ đủ sạch và đủ ấm để người khác cảm thấy có thể ngồi xuống mà không cần phải đóng kịch.

Và sáng thứ Bảy, hai người sẽ ngồi đây, nhìn ra cửa sổ, xem bà dưới phố tưới hoa theo đúng thứ tự của bà. Có thể họ sẽ nói chuyện nhiều. Có thể họ sẽ chỉ ngồi yên và uống nước, mỗi người theo đuổi một luồng suy nghĩ riêng mà không cần phải chia sẻ.

Cả hai đều ổn.

Ngân để đầu hơi nghiêng, tựa nhẹ vào khung cửa sổ. Gió vẫn thổi. Thành phố vẫn chạy bên dưới — xe cộ, người đi bộ, tiếng còi xa, mùi bánh mì đã nhạt hơn một chút vì lò bánh đã tắt từ lúc nào. Buổi sáng đang trôi qua từng chút một, không vội, không cần ai cho phép.

Cô thở vào, thở ra.

Có những buổi sáng chỉ cần ngồi đây và thở — không ghi chép, không phân tích, không cố hiểu tại sao hôm nay khác hôm qua hay hôm qua khác tháng trước. Chỉ ngồi đây, uống cà phê, nhìn người đàn bà tưới hoa theo đúng thứ tự của bà, và để gió chạm vào tay mình một lần rồi đi.

Và điều đó, cuối cùng, là đủ.

Hết Chương 25

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Bạn đã đọc hết truyện ✨

← TrướcHết truyện