Linh nhắn lúc mười giờ sáng: Tao ghé được không?
Ngân nhìn tin nhắn một lúc. Ngoài cửa sổ, bầu trời có màu trắng đục của những ngày sắp đổ mưa nhưng rốt cục không mưa — thứ màu lưng lửng khiến người ta không biết nên ra ngoài hay ở nhà, không biết nên mặc áo khoác hay thôi. Ngân gõ lại: Được. Mày mang bánh tráng trộn nhé.
Không phải vì Ngân thèm bánh tráng trộn. Chỉ là cần có thứ gì đó cụ thể để nói, một cái cớ nhỏ để cuộc gặp trở nên bình thường hơn, ít trịnh trọng hơn. Kể từ hôm Ngân nhập viện — không, kể từ trước đó, từ hồi Ngân bắt đầu tắt máy và không trả lời tin nhắn — đã có một khoảng cách kỳ lạ hình thành giữa hai người. Không phải xa cách, không phải giận dỗi. Chỉ là một thứ gì đó chưa được nói, nằm giữa họ như một tờ giấy mỏng mà cả hai đều thấy nhưng chưa ai cầm lên.
Linh đến lúc gần một giờ chiều, tóc buộc chéo, trên tay cầm túi nhựa trong đựng bánh tráng trộn và một hộp trà đào.
"Tao mua thêm trà," Linh nói, đặt đồ lên bàn, nhìn quanh căn phòng với ánh mắt mà Ngân nhận ra ngay — ánh mắt của người đang cố tình nhìn tự nhiên để che đi việc mình đang quan sát. "Phòng mày sáng hơn tao nghĩ."
"Tao hay ngồi đây." Ngân chỉ vào cái ghế bên cửa sổ.
Linh gật, không hỏi thêm.
Họ ngồi xuống sàn vì bàn ăn còn chất đầy sách và hộp thuốc mà Ngân chưa dọn. Linh mở túi bánh tráng ra, không nói gì về mấy cái hộp thuốc. Ngân biết Linh thấy. Linh cũng biết Ngân biết. Đó là thứ họ không cần phải giải thích cho nhau — cái kiểu bạn bè hiểu nhau đủ để biết khi nào thì hỏi và khi nào thì thôi.
Bánh tráng trộn mằn mặn ngọt ngọt, có mùi khô mực và tương ớt. Ngân ăn chậm, cảm giác vị cay nhẹ trên đầu lưỡi như một thứ gì đó quen thuộc và bình thường đến mức bất ngờ. Có những thứ vẫn còn nguyên. Mùi này vẫn là mùi này. Linh vẫn là Linh, ngồi khoanh chân trên sàn nhà mình với tư thế thoải mái như ở nhà.
Linh kể chuyện công ty. Chuyện đứa sếp mới hay dùng từ "synergy" trong mọi cuộc họp đến mức cả phòng bắt đầu chơi trò bingo bí mật — ai nghe được chữ đó thì gạch một ô. Chuyện con mèo hàng xóm cứ sang phá ban công của Linh và ăn hết mấy cái cây linh tinh. Chuyện bộ phim Linh đang xem dở, nhân vật chính làm Linh bực vì toàn đưa ra quyết định sai vào đúng lúc khán giả muốn hét lên.
Ngân nghe. Cười đôi chỗ. Đặt câu hỏi ở chỗ cần đặt.
Và trong lúc nghe, Ngân nhận ra mình đã nhớ điều này — không phải nhớ như nhớ một thứ đã mất, mà nhớ như thứ mình tưởng đã biến mất hóa ra chỉ đang nằm đâu đó dưới lớp mệt mỏi. Cái cảm giác ngồi nghe người khác kể chuyện và thấy thế giới của họ cũng có thật, cũng đáng để theo dõi, cũng hài hước và buồn bực theo những cách nhỏ nhặt dễ thương.
Rồi Linh kể xong. Ngoài cửa sổ, ánh sáng đã bắt đầu dịu lại theo kiểu của buổi chiều muộn — không vàng, chỉ nhạt hơn, như ai đó vặn bớt một chiếc đèn to ở đâu đó phía trên.
Im lặng.
Không phải thứ im lặng khó chịu. Là thứ im lặng của hai người đã quen nhau đủ lâu để biết rằng không phải lúc nào cũng cần lấp đầy.
Ngân nhìn xuống túi bánh tráng trống. Linh ngồi nhấp trà, mắt nhìn ra cửa sổ.
Rồi Ngân nghe mình nói — không có kế hoạch, không có câu mở đầu được sắp xếp sẵn, chỉ là câu nói tự bước ra như thứ gì đó đã chờ đủ lâu:
"Tao mệt hơn tao tưởng. Mệt lâu hơn tao tưởng."
Câu nói không dài. Không giải thích thêm. Không có "vì" ở phía sau. Chỉ là câu đó thôi, được nói vào không khí giữa hai người, vào buổi chiều có màu trắng đục này.
Linh không nói ngay. Không vội vã an ủi, không vội vã hỏi. Ngân biết Linh đang ngồi yên với câu đó, để nó có chỗ thở trước khi làm gì khác.
Ngoài cửa sổ, một chiếc xe máy chạy qua, tiếng động tắt dần.
Rồi Linh nói: "Tao biết. Tao chờ mày nói thôi."
Bốn từ đầu. Và bốn từ sau.
Ngân không khóc. Không có gì vỡ ra hay ào ào đổ xuống như trong phim. Chỉ là có gì đó — một thứ gì đó đã căng trong một thời gian rất dài — bỗng bớt căng đi một chút. Không phải biến mất. Chỉ là bớt.
"Tao không biết phải kể kiểu gì," Ngân nói. "Không biết bắt đầu từ đâu."
"Không cần kể hết," Linh nói. "Hôm nay không cần."
Và Ngân hiểu điều đó. Hiểu theo nghĩa thực sự, không phải hiểu để trấn an bản thân. Có những chuyện không cần phải kể hết trong một lần ngồi, không cần phải gói lại thành câu chuyện hoàn chỉnh với đầu với đuôi, với nguyên nhân kết quả rõ ràng. Đôi khi chỉ cần nói được một câu — một câu trung thực, không che bớt, không phóng đại — là đủ để cơ thể nhớ lại rằng mình không hoàn toàn một mình trong cái này.
Họ ngồi tiếp. Không nói thêm nhiều. Linh kéo hộp trà đào ra, rót cho cả hai. Ngân cầm ly, hơi ấm truyền qua lòng bàn tay.
Ngoài cửa sổ, thành phố đang bắt đầu chuyển — cái khoảng khắc Ngân vẫn thích nhất trong ngày, khi ánh sáng tự nhiên chưa hoàn toàn mất mà đèn đường đã bắt đầu lên. Một thứ vàng điện chen vào giữa màu tím nhạt của trời, rồi từ từ lan ra, nhân lên, cho đến khi cả thành phố lấp lánh theo kiểu của riêng nó — không rực rỡ, không yên tĩnh, mà là cả hai cùng một lúc.
"Mày ngồi đây mỗi ngày à?" Linh hỏi, mắt nhìn ra cửa sổ.
"Ừ. Sáng chủ yếu."
"Mày thấy gì?"
Ngân nghĩ một lúc. "Người ta đi làm. Xe cộ. Mấy đứa nhỏ đi học về." Dừng. "Mấy thứ bình thường. Nhưng mà nhìn mãi cũng thấy khác."
Linh gật, kiểu gật của người hiểu điều đó theo cách của riêng họ dù chưa trải qua y chang.
Ngân không giải thích thêm. Nhưng trong lòng, Ngân nghĩ về những buổi sáng ngồi trên cái ghế này — những ngày mà chỉ việc ngồi dậy và ra đến cửa sổ đã là một nỗ lực thật sự, những ngày mà nhìn ra ngoài là cách duy nhất để nhắc bản thân rằng thế giới vẫn đang chạy, vẫn đang sinh hoạt theo nhịp của nó, và mình vẫn còn là một phần của cái nhịp đó dù ở rìa, dù chỉ là người ngồi nhìn.
Cái ghế đó đã đỡ rất nhiều thứ trong những tháng vừa rồi. Ngân chưa bao giờ nói điều đó thành lời.
Nhưng hôm nay, nhìn Linh ngồi bên cạnh trong ánh đèn đường bắt đầu lên, Ngân hiểu có những câu nói mà dù người kia đã biết — dù người kia đã đoán ra, đã nhìn thấy qua những dấu hiệu nhỏ, đã chờ đợi — vẫn cần phải được nói thành lời. Không phải vì người nghe cần nghe. Mà vì người nói cần nghe chính mình nói ra.
Cần nghe giọng mình phát âm thành câu, cần cảm nhận câu chữ rời khỏi cơ thể và trở thành thứ gì đó tồn tại bên ngoài, có thể nhìn vào, có thể đặt xuống.
Tao mệt hơn tao tưởng.
Câu đó giờ đã ở ngoài rồi. Không còn nằm gọn trong lồng ngực nữa.
Và người nghe câu đó — người đã ngồi bên cạnh và nói tao biết, tao chờ mày nói thôi — không có vẻ gì là bị câu đó làm nặng thêm. Linh vẫn ngồi đó, vai thư giãn, tay cầm ly trà, mắt nhìn ra thành phố đang lên đèn.
Có những người mà mình có thể nói sự thật mà không cần giải thích, không cần xin lỗi, không cần bọc nó lại cho dễ nuốt hơn. Và khi tìm ra người như vậy — khi nhớ ra rằng mình đã có người như vậy từ trước, chỉ là mình đã tắt máy quá lâu — thì cũng là một kiểu nhẹ.
Trời tối dần. Thành phố sáng lên theo chiều ngược lại.
Linh ở lại đến gần tám giờ. Họ ăn thêm một ít bánh tráng còn thừa trong túi. Ngân pha thêm nước ấm vì trà đào đã nguội. Họ nói thêm một chút — không về bệnh, không về thuốc, chỉ về bộ phim Linh đang xem dở và về con mèo phá ban công và về việc liệu năm nay có đủ tiền đi Đà Lạt một chuyến không.
Những chuyện bình thường, nhỏ, không có trọng lượng gì đặc biệt.
Nhưng bình thường hôm nay có vị khác. Nhẹ hơn, thật hơn, như thứ gì đó được phép tồn tại thay vì chỉ được dùng để lấp đầy.
Khi Linh về, đứng ở cửa mang dép, Linh nói: "Lần sau nhắn tao sớm hơn nhé. Không cần có lý do."
"Ừ," Ngân nói. "Tao nhắn."
Cửa đóng lại. Ngân đứng trong phòng yên tĩnh một lúc, rồi đi về phía cửa sổ. Cái ghế vẫn ở đó, vẫn ngay chỗ cũ.
Ngân ngồi xuống. Không phải vì cần quan sát gì, không phải vì có gì để nhìn vào buổi tối muộn này — chỉ ngồi, như một thói quen, như một chỗ quen thuộc để trở về.
Thành phố ngoài kia lấp lánh. Không yên tĩnh, không ồn ào — chỉ là đang sống, đang di chuyển, đang tiếp tục theo nhịp của nó.
Và Ngân, lần đầu tiên trong một thời gian dài, không cần phải cố gắng tìm ý nghĩa trong cái nhịp đó. Chỉ cần nhìn. Chỉ cần ngồi đây. Chỉ cần biết rằng hôm nay có một câu đã được nói thành lời, và người nghe đã không rời đi —
mà đã ở lại đến khi trời tối.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 24 →