🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Hà Nội không có cái cách chào đón nhẹ nhàng.

Nắng tháng Chín đổ xuống sân ký túc xá K1 như ai đó đang đổ nước sôi lên mặt nhựa đường. Linh kéo vali qua cánh cổng sắt, mồ hôi đã thấm đều lưng áo từ lúc còn ở bến xe Giáp Bát. Cô dừng lại giữa sân, ngẩng đầu nhìn tòa nhà bốn tầng màu vàng ố, những ô cửa sổ há ra như những cái miệng ngáp. Ký túc xá K1. Nhà của cô từ hôm nay.

Ít nhất là bốn năm.

Cô nhủ thầm điều đó, rồi nhấc vali lên bậc thang đầu tiên.

Tầng hai, phòng 204. Cửa đang mở hé. Bên trong, một thằng con trai cao lêu nghêu đang loay hoay nhồi mấy cuốn sách vào tủ đầu giường — cái tủ mà rõ ràng là đã đầy từ trước. Nó nghe tiếng động, quay đầu lại.

"Phòng 204 đúng không?" Linh hỏi.

"Ừ." Thằng kia gật, giọng miền Trung đặc sệt. "Tao Tùng. Quảng Nam."

"Linh. Cần Thơ."

Hai đứa nhìn nhau thêm hai giây nữa, không ai nói gì thêm. Linh đẩy cửa bước vào, kéo vali qua ngưỡng cửa với tiếng cọ sàn khó chịu. Phòng hẹp hơn cô tưởng — ba chiếc giường tầng đơn kê dọc tường, ba cái bàn học nhỏ, ba tủ đầu giường và một cái quạt trần quay chầm chậm không đủ sức thổi đi cái ngột ngạt của mùa hè muộn.

Linh đặt mắt ngay vào chiếc giường cạnh công tắc đèn. Nó ở góc tường, gần cửa sổ nhất.

"Tao lấy cái này nhé."

Tùng nhún vai. "Tao lấy cái kia rồi." Nó chỉ vào chiếc giường ở giữa.

Vậy là còn một chiếc giường, cạnh cửa ra vào.

Người thứ ba xuất hiện mười lăm phút sau, với hai cái túi du lịch to sụ và một bà thím đi kèm — người phụ nữ trung niên mặc áo hoa, tóc búi cao, mắt đảo khắp phòng với cái nhìn kiểm tra mà Linh đoán là bà đã dùng hàng nghìn lần.

"Khang đây. Hà Nội." Thằng con trai bỏ túi xuống, gãi đầu. Mặt nó có nét gì đó mệt mỏi sẵn, kiểu mệt của người đã phải giải thích bản thân mình quá nhiều lần trong một buổi sáng.

"Ôi trời, phòng bé thế này?" Bà thím nhìn quanh, lắc đầu. "Mà nóng nữa. Quạt đó có quay không đấy?"

"Dạ có ạ." Linh lịch sự.

Bà thím nhìn Linh, rồi nhìn Tùng, rồi lại nhìn Khang.

"Con ơi —" Bà đặt tay lên vai Khang. "Có bạn gái chưa con?"

Cả phòng im lặng trong ba giây.

Tùng ho khan. Linh cúi xuống giả vờ mở khóa vali. Khang cười, nụ cười đó Linh nhận ra ngay — kiểu cười của người đã học cách cười để lấp đầy khoảng trống, cười như một phản xạ.

"Chưa ạ thím. Con mới vào trường mà."

"Thế thì kiếm đi!" Bà thím vỗ vai cậu một cái. "Bách Khoa nhiều đứa giỏi giang lắm. Mà phải biết chọn, đừng để học hành ảnh hưởng là được."

Khang gật đầu. Gật đầu thêm một lần nữa. Miệng vẫn giữ nụ cười đó.

Chiều xuống, bà thím Khang về, ba đứa bắt đầu cái công cuộc sắp xếp đồ đạc trong im lặng tương đối. Linh cẩn thận lau bàn bằng khăn ướt mang theo từ nhà. Tùng dán một tờ lịch lên tường đầu giường — không phải lịch năm nay, Linh để ý, mà là lịch năm ngoái. Cô không hỏi. Khang thì ngồi trên giường nhìn điện thoại, thỉnh thoảng mới đứng dậy lấy cái gì đó từ trong túi ra rồi lại ngồi xuống.

"Bọn mình ra ăn tối không?" Linh hỏi lúc mặt trời bắt đầu ngả về phía tây, nắng nhạt dần sau ô cửa sổ bụi.

"Ừ." Tùng đứng dậy ngay, có vẻ như đang chờ ai đó hỏi câu đó.

Khang bỏ điện thoại vào túi. "Đi thôi."

Họ ăn bún bò ở quán dưới chân tòa nhà B, cái quán nhỏ xíu với bốn cái bàn nhựa và một cái quạt đứng cũ. Bà chủ múc bún nhanh thoăn thoắt, hỏi không hỏi không hỏi thêm thịt không, rồi bưng ra ba tô bốc khói nghi ngút.

"Bún bò Hà Nội khác quê tao." Linh khuấy tô, nhìn vào làn nước sóng sánh. "Nước dùng ở đây ngọt hơn."

"Thì khác chứ." Tùng húp một ngụm. "Ở Quảng Nam tao, bún bò cay hơn gấp ba."

"Hà Nội cái gì cũng nhạt hơn." Khang nói, giọng không có ý phàn nàn, chỉ như đang nhận xét thời tiết. "Kể cả... ừ, thôi, ăn đi."

Linh nhìn cậu một chút. Không hỏi.

Họ ăn xong, trả tiền, đi ngược về phòng trong cái tối bắt đầu đổ xuống từ từ. Hành lang tầng hai thắp đèn huỳnh quang xanh lét, tiếng ti vi rò rỉ từ vài phòng. Ai đó đang gọi điện thoại, giọng trầm, không nghe rõ nội dung.

Rồi Tùng dừng lại.

Ở góc hành lang, cạnh cái cột xi măng cũ, một con mèo đang ngồi. Màu xám tro, mắt vàng, nhìn thẳng về phía họ với cái vẻ bình thản của loài sinh vật không bao giờ ngượng ngùng.

Tùng đứng như trời trồng.

"Mèo." Linh nói, không hiểu sao lại nói.

"Tao thấy rồi." Giọng Tùng khô khan, nhưng mặt cậu — Linh để ý — tái đi rõ rệt. Không hẳn là trắng bệch, nhưng cái màu đỏ hồng bình thường trên má cậu biến mất, như ai vừa kéo bớt một lớp màu đi.

Con mèo ngáp, phô ra hàm răng nhỏ nhọn, rồi thản nhiên đứng dậy và đi về phía ngược lại.

Tùng không nhúc nhích cho đến khi con mèo khuất sau góc cột.

"Mày sao vậy?" Khang hỏi.

"Không sao." Tùng tiếp tục bước, mặt nhìn thẳng. "Đi thôi."

Khang và Linh nhìn nhau. Không ai nói thêm gì.

Đêm đó, ba đứa nằm trên ba chiếc giường của mình.

Cái quạt trần vẫn quay, phát ra tiếng vù vù đều đều. Đèn đã tắt — Linh tắt, cô là người gần công tắc nhất, và khi cô vươn tay chạm vào nút bấm trong bóng tối, có một khoảnh khắc rất ngắn cô nhắm mắt lại trước khi bấm, như để chuẩn bị tinh thần. Rồi bóng tối xuống. Rồi mắt cô quen dần với cái tối pha ánh đèn đường từ cửa sổ hắt vào.

Tốt rồi. Không đến nỗi.

Cô thở ra.

"Ngủ được chưa?" Khang hỏi từ phía cửa, giọng nhỏ.

"Chưa." Tùng trả lời trước.

"Tao cũng chưa." Linh.

Im lặng một lúc. Quạt vù. Đâu đó ngoài hành lang, ai đó đang kéo dép lẹt xẹt.

"Nhà bọn mày ở đây lần đầu không?" Khang hỏi tiếp, giọng có cái gì đó như thể cậu muốn nói chuyện nhưng không biết bắt đầu từ đâu.

"Tao lên Hà Nội lần đầu." Linh nhìn lên trần nhà, đếm những vết ố loang lổ mà ánh đèn đường vẽ lên đó. "Hồi nhỏ có lên một lần, lớp sáu, đi tham quan. Nhưng lần đó không tính."

"Tao cũng lần đầu." Tùng.

"Tao thì..." Khang dừng lại. "Tao ở Hà Nội mà đây cũng là lần đầu tao... ừ. Thôi ngủ đi."

Lại im lặng.

Linh nhắm mắt. Trong bóng tối sau mí mắt, cô nghe tiếng thành phố — tiếng xe máy xa xa, tiếng chó sủa một tiếng rồi thôi, tiếng ai đó cười to trên tầng ba. Hà Nội không bao giờ thực sự im, cô nhận ra. Không như những đêm ở Cần Thơ, nơi sau mười một giờ đêm tiếng dòng sông nuốt hết mọi âm thanh còn lại.

Cô nghĩ đến mẹ, chắc giờ này mẹ đang ngồi xem ti vi một mình, cái ti vi nhỏ trong phòng khách mà âm lượng luôn để hơi to vì mẹ nói nhà vắng người nghe buồn. Cô nghĩ đến căn phòng của mình ở Cần Thơ — cái công tắc đèn quen thuộc cô đã bấm đi bấm lại mười mấy năm, nhẵn bóng dưới ngón tay. Cô biết chính xác trong bóng tối phải đưa tay đến đâu để chạm vào nó.

Ở đây, cô phải học lại từ đầu.

Phải học lại vị trí của mọi thứ. Phải học lại cách định hướng trong bóng tối.

Linh không sợ bóng tối — cô không muốn ai nghĩ vậy. Cô chỉ... cần biết công tắc đèn ở đâu. Cần biết chỉ cần vươn tay ra là có thể bật sáng mọi thứ. Đó không phải sợ hãi. Đó là chuẩn bị.

Trên chiếc giường giữa, Tùng trở mình, cái lò xo kêu cọt két một tiếng. Cậu nằm ngửa nhìn trần nhà, tay đặt trên bụng. Con mèo xám ở hành lang vẫn nằm đâu đó trong đầu cậu, đôi mắt vàng nhìn thẳng. Tùng không thích mèo — không, không phải không thích, cái từ đúng hơn là... cậu chưa bao giờ tìm ra từ đúng cho cái cảm giác đó. Hồi nhỏ có chuyện gì đó, và từ đó cứ thấy mèo là tim lại đập loạn lên một chút. Không phải sợ. Chỉ là tim đập loạn.

Đó là điều Tùng sẽ không kể cho ai trong phòng này nghe, ít nhất là không phải tối đầu tiên.

Và Khang thì nằm nhìn mảng tối trên trần, nghĩ đến câu hỏi của bà thím. Câu hỏi đó không mới, cậu đã nghe nó hàng trăm lần — từ họ hàng, từ hàng xóm, từ những người lớn gặp cậu năm phút đã thấy mình có quyền hỏi. "Có bạn gái chưa?" Câu hỏi ngắn, đơn giản, vô hại. Và cậu luôn trả lời bằng nụ cười đó, nụ cười nhạt không đến mức bất lịch sự nhưng đủ để kết thúc chủ đề.

Vì câu trả lời thật thì dài hơn nhiều. Và cậu chưa sẵn sàng cho cái dài hơn đó.

Chưa biết bao giờ sẵn sàng.

Ba chiếc giường cọt két nhẹ khi mỗi người trở mình. Quạt vẫn quay. Đèn đường bên ngoài hắt vào vệt vàng dài trên sàn.

Phòng 204, đêm đầu tiên.

Ba đứa sinh viên từ ba miền đất khác nhau, nằm trong ba khoảng im lặng riêng của mình, mỗi người giữ chặt trong lồng ngực một điều chưa nói — như thể nói ra thì có cái gì đó sẽ tan vỡ, hoặc có cái gì đó sẽ bắt đầu, và cả hai đều đáng sợ ngang nhau trong đêm đầu xa nhà.

Đâu đó ngoài kia, Hà Nội vẫn thở.

Hết Chương 1

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 2
Tiếp →