🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Nhật Bản sớm hơn hai tiếng.

Nhung hay tính điều đó vào những buổi sáng ngồi một mình với ly cà phê còn bốc khói. Khi cô mới thức dậy, mắt còn nặng và tóc còn rối, thì ở một thành phố tên là Kyoto, anh đã ngồi vào bàn ăn trưa từ lâu. Khi cô đang dọn chén bát sau bữa tối, anh đang gõ bàn phím trong văn phòng nghiên cứu, ánh đèn buổi chiều chiếu xiên qua cửa sổ. Họ sống trên cùng một trái đất, cùng một mặt trời quay vòng, mà lại không bao giờ đứng dưới cùng một bầu trời vào cùng một khoảnh khắc.

Hai tiếng không nhiều. Hai tiếng chỉ là một bộ phim, là một giấc ngủ ngắn, là khoảng cách từ nhà đến chỗ làm vào buổi kẹt xe. Nhưng hai tiếng đó nằm giữa họ như một tờ kính trong suốt — nhìn thấy nhau mà không chạm được.

Cô học cách sống với điều đó.

Hôm đó anh gửi một tấm ảnh không có lời chú thích nào.

Cô đang ngồi trong quán cà phê quen, đang dở trang sách thì điện thoại rung. Một góc phố Kyoto — không phải đền đài, không phải anh đào, không phải những thứ người ta hay chụp để gửi về cho người thân. Chỉ là một góc phố rất bình thường: vỉa hè lát đá xám, một hàng cây nhỏ lá đã bắt đầu ngả vàng, và ánh sáng buổi sáng sớm đổ nghiêng qua kẽ nhà, loang ra trên mặt đường thành từng mảng vàng nhạt, ấm và cũ.

Nhung nhìn ảnh đó rất lâu.

Cô đã mô tả ánh sáng ấy cho anh nghe — không phải ánh sáng Kyoto, mà ánh sáng Sài Gòn. Một buổi sáng nào đó trong bảy ngày, họ ngồi ở ban công nhà cô, hai ly cà phê trên mặt lan can, và ánh nắng sớm chui qua kẽ hở giữa hai dãy nhà đổ xuống rất kỳ lạ. Không phải nắng chói chang, không phải nắng rực rỡ. Chỉ là một thứ ánh sáng bàng bạc, lơ lửng, như thể nó chưa kịp quyết định hôm nay sẽ trở thành một ngày như thế nào. Cô nói với anh: em thích ánh sáng lúc này nhất. Nó trông như thể thời gian đang đứng yên.

Anh không nói gì. Anh chỉ gật đầu, mắt vẫn nhìn ra phía ánh sáng đó.

Và bây giờ, ở một thành phố khác, anh thấy lại ánh sáng ấy. Rồi anh chụp lại. Rồi anh gửi cho cô.

Không có chú thích. Không cần.

Cô pha cà phê mỗi sáng theo một cách mà trước đây cô không có.

Trước bảy ngày đó, cô pha cà phê vội — đổ nước, đợi, uống, đi. Cà phê chỉ là thứ cô cần để tỉnh ngủ, không phải thứ cô chú ý tới. Nhưng trong bảy ngày đó, anh pha cà phê cho cô mỗi buổi sáng. Anh làm chậm rãi một cách kỳ lạ — đun nước đến đúng nhiệt độ, đổ một vòng tròn nhỏ trước, đợi cà phê nở ra rồi mới đổ tiếp. Cô hỏi: sao phải phức tạp vậy? Anh nói: không phức tạp, chỉ là đừng vội.

Cô cười. Cô không nghĩ mình sẽ nhớ điều đó.

Nhưng sau khi anh đi, vào buổi sáng đầu tiên một mình, cô bắt đầu pha cà phê theo cách của anh. Đun nước đến đúng nhiệt độ. Đổ một vòng tròn nhỏ. Đợi. Rồi mới đổ tiếp. Cô không biết mình đang làm điều đó cho đến khi bình nước đã nguội mà cô vẫn còn đứng đó, tay cầm ấm, mắt nhìn xuống phin cà phê đang nhỏ từng giọt chậm rãi.

Cô không đổi lại cách cũ.

Bảy ngày — Nhung đếm đi đếm lại nhiều lần trong đầu, như thể con số đó sẽ có nghĩa khác nếu nhìn từ một góc khác.

Ngày đầu tiên: họ chỉ ngồi nói chuyện, không đi đâu, không làm gì đặc biệt. Anh nói cần phải thu dọn nhưng không thu dọn. Cô nói cần phải về sớm nhưng không về. Họ ngồi cho đến khi trời tối lúc nào không biết.

Ngày thứ hai: họ đi ăn ở một quán cơm bình dân anh thích từ hồi sinh viên. Quán không có điều hòa, quạt trần quay ầm ầm, cơm dọn trong dĩa nhựa. Cô chưa bao giờ đến đó. Cô kêu: sao anh thích quán này? Anh nói: vì ở đây không có gì để phải giả vờ. Cô hiểu và không hiểu câu đó, nhưng cô ăn hết phần cơm của mình.

Ngày thứ ba: cô giúp anh gấp quần áo bỏ vào vali. Họ không nói chuyện nhiều. Nhưng khi cô gấp một chiếc áo khoác cũ — chiếc áo anh mặc lần đầu tiên họ gặp nhau — tay cô dừng lại một nhịp trước khi đặt nó xuống.

Ngày thứ tư: họ đi xe máy ra ngoại ô, không có điểm đến cụ thể. Anh chở cô qua những con đường cô chưa qua, qua những khu phố cô không biết tên. Gió nhiều. Cô ngồi sau, hai tay đặt trên vai anh, không siết, chỉ đặt — như thể muốn ghi nhớ hình dạng của khoảng cách đó.

Ngày thứ năm: anh đọc sách, cô ngủ gật trên ghế sofa. Khi cô thức dậy, anh đang nhìn cô. Anh nói: em ngủ khoảng hai mươi phút. Không biết sao anh lại nói điều đó. Không biết sao cô lại thấy điều đó quan trọng.

Ngày thứ sáu: họ đi xem phim. Phim không hay. Họ nói chuyện suốt cả buổi bằng cách gõ vào điện thoại của nhau trong bóng tối. Hàng ghế bên nhau mà vẫn nhắn tin, như thể sợ nói to lên thì khoảnh khắc đó sẽ vỡ.

Ngày thứ bảy: anh đi. Sân bay lúc năm giờ sáng. Cô tiễn anh đến cửa kiểm tra an ninh. Không có gì đặc biệt được nói. Chỉ là anh quay lại nhìn cô một lần trước khi bước vào. Chỉ một lần.

Người ta thường nói rằng ký ức sẽ phai.

Nhung không tin điều đó hoàn toàn. Cô nghĩ ký ức không phai — nó chỉ thay đổi hình dạng. Từ những thứ cụ thể như ngày tháng và đối thoại, nó lặng lẽ thấm vào những thói quen nhỏ, những cử chỉ vô thức, những cách nhìn mà ta không biết mình đã học từ ai.

Cách cô pha cà phê. Cách cô nhìn ánh sáng buổi sáng. Cách cô gấp áo khoác — chậm hơn bây giờ, cẩn thận hơn một chút, như thể mỗi chiếc áo có thể là chiếc áo ai đó sẽ nhớ đến.

Bảy ngày đó không mất. Chúng chỉ hóa thành những thứ nhỏ hơn, vô hình hơn, và vì thế mà bền hơn.

Cô trả lời tấm ảnh của anh bằng một tấm ảnh của mình.

Cô chụp góc ban công nơi họ từng ngồi. Cùng một góc, cùng một ánh sáng buổi sáng — nhưng bây giờ chỉ có một ly cà phê trên lan can thay vì hai. Cô gửi đi mà không có chú thích.

Vài phút sau, anh trả lời: em vẫn dùng phin à.

Cô gõ: ừ.

Anh gõ: anh cũng vừa pha xong.

Lệch hai tiếng — anh đang uống cà phê buổi chiều, cô đang uống cà phê buổi sáng. Nhưng họ đang uống cùng một thứ, pha theo cùng một cách chậm rãi đó, ngồi trước cùng một loại ánh sáng đổ nghiêng qua kẽ hở giữa những ngôi nhà.

Nhung nhìn ly cà phê trên tay rồi nhìn ra cửa sổ.

Ở đâu đó sớm hơn cô hai tiếng, anh đang làm điều tương tự.

Có những thứ người ta mang theo mà không biết mình đang mang.

Không phải những thứ nặng nề, không phải những thứ được gói cẩn thận và xếp vào vali. Mà là những thứ thấm vào người theo cách của nước thấm vào đất — từ từ, không ồn ào, không có khoảnh khắc rõ ràng nào để chỉ ra và nói: đây là lúc nó bắt đầu.

Anh mang theo cách nhìn ánh sáng.

Cô mang theo cách pha cà phê.

Và khi anh đứng ở một góc phố Kyoto, ngước nhìn ánh nắng đổ qua kẽ hở giữa những ngôi nhà cũ, anh nhớ đến một buổi sáng ở Sài Gòn — không phải vì cố tình nhớ, mà vì ánh sáng đó ở trong anh rồi, và bây giờ nó chỉ đang nhận ra chính mình.

Và khi cô ngồi đợi cà phê nhỏ xuống từng giọt một, cô không nghĩ đến anh — không phải theo nghĩa chủ động, không phải theo nghĩa nhớ nhung. Cô chỉ đứng đó, tay cầm ấm, mắt nhìn xuống phin, và cái chậm rãi đó là của anh, dù bây giờ nó cũng là của cô.

Bảy ngày. Hai tiếng chênh lệch. Một tấm ảnh không có chú thích.

Và tất cả những thứ người ta không biết mình đang mang, nhưng vẫn mang —

mỗi sáng, mỗi sáng, mỗi sáng.

Hết Chương 25

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Bạn đã đọc hết truyện ✨

← TrướcHết truyện