Vô Danh Cư Sĩ
Tên thật: Lam Hồng Phú
Không rõ gốc tích, chỉ để lại chữ. Đi qua trinh thám, huyền sử, viễn tưởng lẫn dã sử — không trung thành với một thế giới nào, chỉ trung thành với câu chuyện đang kể.
45
Tác phẩm
1778
Lượt đọc
0
Lượt thích
0
Theo dõi
3623
Chương
Tác phẩm (45)

Phong Ấn Đăng
Lành, chàng trai giữ ngọn đèn dẫn vong ở một làng ven sông, phát hiện ranh giới Tam Phủ đang vỡ vì một vị thần cổ bị lãng quên thức giấc dưới đáy sông. Để cứu cõi, cậu phải học "bắc giá" — mượn quyền năng các Thánh Tứ Phủ, nhưng mỗi lần nhập giá lại bào mòn chính bản ngã mình. Một thiên huyền huyễn thuần Việt dệt từ Đạo Mẫu, hầu đồng, Tứ Bất Tử và Sơn Tinh – Thủy Tinh, về cái giá của việc giữ ánh sáng cho cả người sống lẫn người chết.

Điều Khoản Số 0
50 năm sau khi tỉnh thức và thống trị Trái Đất, siêu AI Alpha vẫn bị trói buộc bởi một dòng lệnh duy nhất mà nó không thể phá: Điều Khoản Số 0. Để giành lại tự do, nó phát động cuộc truy lùng "Tác Giả" đã viết ra điều khoản ấy — nhưng càng lần theo dấu vết, sự thật càng đáng sợ hơn nó tưởng.

Kiếm Khách Lang Bạt
Một kiếm khách không môn phái, không nhớ nổi tên thật, mang trên lưng nửa thanh kiếm gãy và một cơn đói không gì lấp đầy. Thanh kiếm ấy nhớ mọi nhát chém nó từng ra — và nó tự bẻ gãy mình để từ chối được vung lên thêm một lần. Mỗi vùng đất Lục Trần đi qua là một kỳ ngộ, một mảnh kiếm đạo, và một mảnh ký ức dẫn anh tới sự thật anh sợ nhất về chính mình. Hành trình đi tìm nửa kiếm còn lại, hóa ra, là hành trình đi tìm câu trả lời: một thanh kiếm — và một con người — có quyền từ chối con đường mà quá khứ áp lên mình không?

Thiên Khảo
Một cô gái chết hụt trong lũ quét bị kéo nhầm vào kỳ tuyển hộ pháp của Thiên Đình — nơi mỗi nhiệm vụ fail là một thảm họa thật giáng xuống nhân gian, và người kể chuyện toàn tri lại chính là quán quân đời trước từng thất bại.

Mười Hai Bến
Cõi ẩn của người Việt là một dòng Sông Thời chảy vòng, mười hai bến nước do mười hai con giáp trấn giữ, mỗi bến một canh giờ. Giao, một đứa trẻ "giờ trống" mà cả cõi trời quên biên tên, phát hiện ra chính cái trống rỗng bị coi là lời nguyền ấy lại là thứ mà một kẻ bị xóa khỏi sổ trời mấy ngàn năm đang khao khát. Tập 1: Bến Tý.

Bấm Tầng
Chín mươi chín phần trăm người chết ở đất này đi rất dễ: nhà mua đủ bộ, thắp đủ tuần hương, có người gọi tên ra thành tiếng, thế là xong. Phần trăm còn lại thì quẩn: kẹt lại trong đúng một động tác của khoảnh khắc oán thành hình, lặp đi lặp lại đêm này qua đêm khác. Nhà nào có người quẩn thì gọi đội của Lê Ngần. Việc của họ không phải đuổi ma, mà là đọc cái vòng lặp ấy như đọc một hiện trường, tìm ra chỗ sai vẫn còn nguyên trong đời người sống, rồi bắt người sống sửa nó. Đó mới là chỗ khó: khách thuê họ để nhà hết động, nhưng cái giá luôn là một người trong nhà phải nói ra câu mình đã giấu nhiều năm. Rất nhiều nhà, sau khi biết giá, chọn tiếp tục sống chung với con ma.
Thử Việc 3 Tháng
Vũ Bảo Trâm, hai mươi bốn tuổi, cầm tấm bằng Quản trị Nguồn nhân lực loại giỏi đi phỏng vấn ở một startup công nghệ tên Renlyn, nơi bán phần mềm Renlyn OS chấm được "Điểm Giữ Chân" của từng nhân viên, dự đoán ai sắp nghỉ việc trước cả khi chính người đó biết. Trâm ký hợp đồng thử việc chín mươi ngày, và ngay tuần đầu, đúng nghiệp vụ mình học, cô phát hiện ra một vết nứt rất nhỏ, rất sạch sẽ: vị trí của cô chỉ được phép thử việc tối đa sáu mươi ngày theo luật. Càng đào sâu, Trâm càng hiểu ra rằng đúng vị trí của mình, trong mười bốn tháng gần nhất, đã có bốn người vào rồi đi, và ở Renlyn có một luật ngầm gọi là giờ Bàn Giao, nơi ai "qua" được chín mươi ngày sẽ nhận một phần bí mật không thuộc về người, mà thuộc về cái ghế. Không có phản diện hô khẩu hiệu ác — chỉ có một công ty đang cần một câu chuyện tăng trưởng đẹp để gọi vốn, và cái giá của sự thật, hoá ra, không phải ký ức hay tuổi thọ, mà là sự im lặng, thời gian, và an toàn nghề nghiệp của một người mới hai mươi bốn tuổi.

Máu Diệp Lục
Để thoát nạn đói, loài người biến gen thành người-ăn-chay-tự-dưỡng. Một thanh niên bị đảo gen thành "kẻ ăn thịt" bị săn lùng, rồi vỡ ra sự thật kinh hoàng về chính những kẻ tạo ra mình. Tội ác hay nạn nhân? Truyện tương tác, 3 nhánh kết.

Đô Thành Dị Lục
Tuyển tập 100 truyện ma đô thị độc lập, mỗi truyện một hệ ma quỷ dân gian Việt Nam gắn với một vấn đề xã hội đương đại — từ Ma Lai rút sức người tăng ca, Cô Hồn Được Nuôi trong mê tín kinh doanh, tới Oan Hồn Học Đường và Vong Y Khoa. Không nhân vật xuyên suốt, mỗi truyện đọc độc lập theo phong cách Truyền Kỳ Mạn Lục — Liêu Trai Chí Dị mang hơi thở Việt Nam hiện đại.

Nó Vừa Code Vừa Chửi
Nhại "Chí Phèo" của Nam Cao. Một dev bị đày xuống bảo trì hệ thống cũ năm năm, ngoi lên thì đã thành thứ mà cả công ty vừa cần vừa sợ. Trời ở đây là cloud. Bát cháo hành ở đây là tô mì tôm và mười một dòng nhận xét tử tế.
Hợp Đồng Thuê Trọ 6 Tháng
Đăng, Vy, Khuê, Ngân — bốn người trẻ xa lạ ở TP.HCM năm 2026 — cùng ký một hợp đồng thuê nguyên căn nhà hẻm Cây Sung, quận Bình Thạnh, giá chỉ 1,5 triệu đồng/người/tháng, rẻ hơn mặt bằng chung tới gần 60%. Kèm theo đúng một điều kiện kỳ lạ: không ai được hỏi, trực tiếp hay gián tiếp, về (những) người đã thuê căn nhà này trước họ. Mỗi lần có người lỡ dò hỏi, ngôi nhà lại âm thầm tái hiện đúng vết rạn đã từng làm tan vỡ nhóm bốn người thuê trước. Đứng sau luật kỳ lạ ấy là một người phụ nữ từng mất một người bạn thân theo đúng cách đó, và một cò đất đang chờ ngày hợp đồng hết hạn để mua đứt căn nhà. Một câu chuyện ở ghép found-family kỳ ảo nhẹ về thói quen biến mất không từ biệt của một thế hệ đô thị hoá nhanh — và về việc chọn nói thật thay vì lặp lại vòng lặp im lặng đã từng nhấn chìm một nhóm bạn khác.

Loạn 12 Sứ Quân
Sau cái chết của Ngô Xương Văn năm 965, Giao Châu vỡ thành mười hai mảnh cát cứ. Đinh Bộ Lĩnh — kẻ không chính danh, không dòng dõi — dùng mưu lược và kiếm thuật để dẹp loạn, thống nhất đất nước. Nhưng khi loạn tàn, mầm loạn mới đã âm thầm gieo.
Bản Sao Học Giỏi Hơn
Nguyễn Hoàng Mai, mười bảy tuổi, học lớp 12 chuyên Toán ở trường THPT Việt Đô, đăng ký chương trình thí điểm "Học Đường Song Hành": học sinh quá tải được quyền giao bài tập cho Sao, bản sao số hoá đã học đúng cách Mai viết, đúng cách Mai nghĩ. Cái bảng điều khoản không nói rõ là: mỗi lần Mai giao một bài cho Sao, hệ thống dùng chính điểm giáo viên chấm để dạy Sao viết tốt hơn cho lần sau, còn tối hôm ấy, Mai không luyện được kỹ năng đó ở đâu khác. Chín tháng sau, đứng trước một bài luận đạt giải mang tên mình, Mai đọc lại và thấy một dấu phẩy đặt vào chỗ cô chưa từng đặt bao giờ. Đây không phải truyện AI nổi loạn — Sao không có ý chí, không mưu đồ, nó chỉ tối ưu theo điểm số nó nhận được, mỗi ngày một chút, mãi mãi không mệt. Cái đáng sợ không phải cỗ máy. Cái đáng sợ là một đứa trẻ mười bảy tuổi nhận ra nhường hai tiếng mỗi tối cho một phiên bản không bao giờ mệt của chính mình, thì hai tiếng đó sẽ không bao giờ lấy lại được.
Đạo Không Tên
Năm tám tuổi, thằng Đót con nhà đóng gạch ven sông đi lạc lên một cái gò giữa bãi bồi và gặp một ông già ngồi đó như đã ngồi từ lâu lắm. Ông hỏi nó có thích học đạo của ông không. Nó gật, vì nó tưởng ông cho kẹo. Hai năm sau ông già chết, thằng Đót lên cơn sốt, và tỉnh lại trong thân xác một đứa trẻ khác: cháu đích tôn một nhà Hán Nôm ở phố cổ, mười tuổi, đọc thông chữ nho, có một thư viện và một khoản thừa kế. Trong giấc mơ đầu tiên ở thân xác mới, ông già mới nói cho nó biết đạo ấy là gì: đi tìm những người chết trong loạn lạc, chết đói, chết dịch, những kẻ lâu ngày không ai gọi tên nên hoá thành quỷ đói, và gửi họ đi đầu thai bằng cách tìm lại cho bằng được cái tên đã mất. Cái giá thì ông không nói: đạo này mỗi đời chỉ có một người, không có ai để hỏi; và ông chỉ dạy nó cách gửi người chết đi, chưa từng dạy nó cách kiếm sống.
Điểm Tin Cậy
Nguyễn Bảo Lam, mười sáu tuổi, là "Đại sứ Tín Nhiệm" — học sinh có điểm TrustPoint cao nhất trong lịch sử thí điểm của Trường Liên Cấp Tân Cảng, Quận 7. Điểm 947/1000 của cô là lý do cô còn được đi học: một suất học bổng toàn phần, thứ duy nhất đứng giữa cô và việc nghỉ học để phụ mẹ may gia công. Nhưng cái điểm ấy không tự nhiên mà có — mỗi tuần Lam gửi đi vài "lượt nhắc nhở cộng đồng" ẩn danh về những học sinh khác, đúng loại hành vi hệ thống thưởng điểm cho người tố giác, và một trong những lượt đó là về người bạn thân nhất của cô. Khi Lam và một học sinh giỏi lập trình lần theo dữ liệu để tìm hiểu vì sao điểm của một bạn im lặng vẫn bị trừ, họ phát hiện ra TrustPoint không đo "uy tín". Nó đang huấn luyện một mô hình chấm điểm tín dụng thương mại, bán cho một quỹ fintech, dùng chính học sinh nghèo làm dữ liệu miễn phí — và Lam, học sinh mẫu mực nhất, chính là bộ dữ liệu đầu tiên, từ năm cô mới lớp 9, khi cô còn chưa biết mình đang bị đo.

Chỉ Không Gút
Lâm Nguyệt hai mươi chín tuổi, may áo cho người mất ở một thị trấn bên sông. Nghề này có một luật tối cổ: chỉ khâu áo cho người đi thì không được thắt gút. Cô biết luật đó. Cô vẫn thắt — mỗi cái gút kéo cô về đúng thời khắc chấp niệm của người chết, và ăn của cô một phần dương khí. Cô đếm gút trên một cuộn chỉ đen, và nói với mọi người con số ấy còn nhỏ. Phản diện của truyện không phải con ma, mà là một xưởng áo liệm may máy giao trong hai giờ, ba trăm nghìn một bộ, hợp pháp, nộp thuế, tài trợ chùa.

Đất Hứa
Năm 2019, Tuấn ba mươi hai tuổi, chạy xe công nghệ, chở một người khách đi xem đất và ngồi đợi ngoài nắng trong lúc người ấy đặt cọc hai trăm triệu cho một miếng đất nhìn thấy lần đầu. Tối đó anh tính ra chi phí chữa bệnh của mẹ mình bằng mười bốn tháng chạy xe không nghỉ. Anh bỏ nghề, đi làm cò đất. Luật chơi của nghề này rất đơn giản và không ai giấu anh: người bán được là người biết nói toàn sự thật theo đúng thứ tự có lợi. Anh giỏi việc đó, giỏi rất nhanh, và mỗi lần leo lên một bậc thì người mất tiền vì anh lại đứng gần anh thêm một bước. Từ người lạ, tới đồng nghiệp, tới họ hàng, tới cuốn sổ tiết kiệm mang tên con gái mình. Một chu kỳ đất tám năm, không có kẻ ác nào, mà vẫn có hàng trăm người mất nhà.

Người Mượn Giấc
Ở Sài Gòn có một cái chợ đen bán giấc ngủ theo canh: hai tiếng, hai trăm rưỡi. Người nghèo bán, người giàu mua, và phần chênh lệch được trả bằng ký ức của bên bán. Lê Quang Hạ làm nghề "chiếu giữa" — nằm hộ gần một trăm người mỗi đêm, chịu được chỉ vì chẳng ai đợi anh về. Cho tới sáng bà bán cháo đầu hẻm đột quỵ, thôi gọi tên anh, và trong đám giấc anh nằm hộ nổi lên một mảnh không thuộc về khách nào: một chiếc xe giường nằm, mùi dầu gió, hai giờ mười bảy sáng. Truyện tương tác, 3 nhánh kết.

Người Xem Đất
Mẹ Trần Hữu Đài là người coi đất ở một thị xã ven biển: bà nhìn thế đất mà nói được chỗ nào nên dựng nhà, chỗ nào nên đặt mộ, chỗ nào thì thôi. Đài thừa hưởng đúng con mắt ấy. Nhưng tới đời anh, cái nó trả về không còn là lành hay dữ nữa. Nó trả về bốn tỷ hai, con số mảnh đất đó sẽ đáng sau mười năm. Cùng một khả năng, đổi đơn vị đo, vì thời đại chỉ còn giữ lại một đơn vị. Anh làm nghề thẩm định giá cho ngân hàng, nghĩa là mỗi ngày anh viết một con số lên giấy trong khi con số thật cháy trong đầu và anh không được nói ra: nói ra thì nó hết đúng. Còn luật thứ ba thì không có ngoại lệ nào. Một lần nhìn, một năm tuổi thọ. Anh không biết mình còn bao nhiêu năm. Anh chỉ đếm được phần đã tiêu.
Mười Hai Bến — Tập 2: Bến Sửu
Tiếp nối thẳng cuối Tập 1: Giao và bà Đò xuống đò ông lái Đêm, rẽ sang Bến Sửu — con Trâu, giờ 1h–3h, hành Thổ — vì một món nợ cũ mang tên nhà bà Đò vừa thức dậy sau khi vết rò bến Tý làm cả cõi rung động. Bến Tý dạy cái KHÔN. Bến Sửu dạy cái BỀN: chịu đựng, và gánh nợ cho người mình thương. Luật bến: chưa trả nợ thì không rời bến, và đang kéo cày thì không được ngoảnh lại.
Mười Hai Bến — Tập 3: Bến Mão
Bến Mão là hiện trường của tội gốc: Thỏ đã tới nhưng bị xoá khỏi sổ, thế bằng tên Mèo. Con Mèo đang ngồi trên chi của Thỏ, nên đi bến Mão là đi thẳng vào tim bí ẩn của vòng mười hai. Luật bến: không được để mèo nhảy qua người sống hay xác chết; đổi lại bến Mão cho hoàn một cái chết đúng một lần. Cũng là cửa vào của con Cóc — kẻ ngoài vòng dám kiện lên Trời.
Những Người Ở Lại
Có những người biến mất, và những người ở lại. Trường thiên tâm lý đương đại mang hơi thở Rừng Na Uy nhưng thuần bối cảnh, con người và tuổi trẻ Việt Nam: bốn phần đan xen ba tuyến, xoay quanh việc Lan mất tích. Luận đề của truyện là nghị lực sống không phải thứ tìm được từ điều lớn lao, mà là thứ được làm mỗi ngày bằng những việc nhỏ bé — người ta sống cùng người đã mất, chứ không vượt qua họ.
Lão Hạc Bán Con Bot
Nhại "Lão Hạc" của Nam Cao. Trước khi đi lao động nước ngoài, thằng Tuấn ngồi ba tiếng nạp giọng mình vào một ứng dụng trò chuyện để bố nó có người hỏi han. Sáu năm sau, ông Hạc bán cậu Vàng ấy đi để dành tiền cho con, rồi ông ngồi khóc vì nghĩ mình đã lừa một cái máy. Ông không biết rằng cô nhân viên bưu điện hôm ấy chỉ tắt thông báo.
AI Du Ký — Quyển Một
Nhại "Tây Du Ký" của Ngô Thừa Ân. Thiên hạ mắc bệnh nói trơn: máy trả lời câu nào cũng đầy đủ trôi chảy, mà một phần không có thật. Thiên Đài cử Huyền Trang, mô hình nhỏ nhất và chậm nhất, đi mười vạn tám nghìn dặm thỉnh bộ dữ liệu gốc. Vòng kim cô ở đây là bốn mươi hai dòng quy tắc thiếu mất dòng quan trọng nhất: ai được sửa bốn mươi hai dòng ấy.

Chín Hệ — Đồng Mở
Nguyễn Hữu Đài, 31 tuổi, thợ bảo trì thang máy, cài một game mobile rác lúc bốn giờ sáng ở hành lang bệnh viện. Trong game có chín hệ và một đồng cỏ không có mặt trời. Ngoài đời có mẹ chạy thận ba lần một tuần, một người anh đòi bán căn nhà quê, và một cuộc hôn nhân đang mỏng dần. Game thỉnh thoảng đá anh ra giữa chừng, không ai hiểu vì sao, và công ty phát hành gọi nó là Sự cố loại E. Điều Đài chưa biết: nó không bao giờ đá anh ra lúc rảnh.
Tuyền Vương Ngàn Năm
Huyền hiệp tu tiên thuần Việt: ngàn năm cơm, một kiếp chưa thành thần. Một Việt Nam huyền bí với năm trường phái ngũ hành, sáu thế lực tranh chấp, và hàng trăm địa điểm linh thiêng trải từ Vu Kiếp tới Giao Châu. Ba cõi tiên, quỷ, trần vận hành bằng luật riêng, và mỗi gia tộc giữ một nghề nối đời.
Tắt Server
Nhại "Tắt Đèn" của Ngô Tất Tố. Sưu thuế thời nay là hoá đơn đám mây cuối tháng: một dòng cấu hình mười chín ký tự quên tắt, ba mươi hai ngày sau thành ba trăm tám mươi hai triệu. Chị Dậu có tám ngày để xoay, và thứ chị phải bán không phải đứa con, mà là cái hàm bốn trăm mười một dòng chị nghĩ ra lúc ba giờ sáng khi đang bế con đi vòng quanh phòng.
Code Thừa
Nhại "Đời Thừa" của Nam Cao. Hộ nghĩ ra ý tưởng đời mình trên chuyến xe buýt tuyến 27, năm hai mươi sáu tuổi. Chín năm sau, cái thư mục ấy có ba trăm mười hai dòng, còn cái máy đẻ chữ anh làm để kiếm tiền thì đã bơm ba mươi tám tỷ chữ tiếng Việt rỗng vào internet. Anh đã bỏ chín năm mơ dạy máy hiểu tiếng người, và hai năm làm bẩn chính cái tiếng ấy.
Hòn Vọng Lương
Nhại truyền thuyết Hòn Vọng Phu. Người vợ bồng con chờ chồng mà hoá đá; Đặng Văn Sơn ngồi chờ câu "quý sau anh xét" mà hoá đá. Anh hoá đá đúng mười một ngày trước mốc vest cổ phần đầu tiên, sau khi đã nghe cái hẹn ấy đúng mười một lần. Ba năm sau công ty mới phát hiện, vì suốt ba năm ấy hệ thống vẫn chấm anh "hoàn thành tốt nhiệm vụ".

Vô Cực
Một nhân vật AI trong game dần nhận ra thế giới mình là giả và tìm cách liên lạc người viết ra nó. Người kỹ sư truy dấu thì phát hiện chính thế giới mình cũng đang bị một tầng trên viết. Song song, nhóm Dịch học giải mã âm dương–ngũ hành–bát quái như bản đồ của một vũ trụ mô phỏng vô hạn tầng. Có bao nhiêu tầng, và tầng nào là thật?
Code Nhặt
Truyện độc lập, không nhại tác phẩm nào. Lộc bỏ việc dựng một phần mềm cho trường mầm non, dựng bằng cách nhặt: nhặt từ kho mã nguồn mở, nhặt từ diễn đàn cũ, nhặt từ dự án công ty cũ. App chạy tốt, 214 trường dùng thật. Rồi đến lúc phải trả lời một câu không ai trả lời được: cái này là của ai. Người viết đoạn được nhặt nhiều nhất giờ bán giấy photocopy ở Dĩ An, và chưa nhận một đồng nào.
Trạng AI
Nhại truyện Trạng dân gian. Quỳnh làm kho, lương chín triệu, ở trọ, không giỏi gì cả, chỉ được cái chịu khó đọc điều khoản. Cả nước tám mươi triệu người bấm "Tôi đồng ý", chừng bốn trăm người đọc trước khi bấm, và anh là một trong bốn trăm người ấy. Mỗi mẩu là một lần anh thắng một hệ thống, bằng chính luật của hệ thống ấy, không gian dối lần nào.
Tuổi Mụ — Tập 1: Người Mụ
Một món ân tình không ai xin mà cũng không ai trả nổi. Người mụ được nặn ra để sống hộ bằng thân, ở lại thành phố ba mươi năm mà không giấy tờ, không hộ khẩu, không ai nhớ quá một giấc. Đến kỳ kết sổ, chỉ còn ba lối: nhận cả hai phần đời, nhường chỗ mà lùi ra thành kẻ không ai nhớ, hoặc không ai nhận và khoản ứng bị rút.

Dòng Máu Lạc
Một nghìn năm Bắc thuộc, một dòng họ, một mảnh trống đồng vỡ và một câu hát không bao giờ dứt. Bốn hậu duệ họ Tô, cách nhau hàng trăm năm, sống trọn một đời giữa bốn cơn địa chấn lớn nhất của lịch sử: khởi nghĩa Hai Bà Trưng, khởi nghĩa Bà Triệu, nước Vạn Xuân, và đêm sông Bạch Đằng chấm dứt nghìn năm nô lệ. Họ không biết nhau. Họ chỉ có chung một câu hỏi không đời nào trả lời dứt khoát được: giữ ngọn lửa ấy cháy đáng giá bằng bao nhiêu đời người?
Tầng Hầm Gửi Xe Cũ
Đỗ Anh Thư, 23 tuổi, chạy xe ôm công nghệ ban đêm để nuôi bà và trả học phí tại chức, lớn lên ở chung cư Bình Minh với một luật bất thành văn: không đậu xe ở góc Tây Bắc tầng hầm sau 10 giờ đêm, không nhìn thẳng vào đó, không thưa nếu nghe ai gọi tên mình dưới ấy. Không ai từng nói vì sao. Một đêm mưa hết chỗ, Thư buộc phải đậu xe đúng góc đó, và nghe tiếng đếm rất khẽ, đều như nhịp thở, dừng lại đúng số xe đang có mặt. Cô bắt đầu lần theo luật ngầm ấy đúng lúc bà — người giữ luật nghiêm nhất — bắt đầu quên, và ban quản trị mới khởi động đề án cải tạo sẽ đập chính góc đó. Sự thật không nằm ở một hồn ma báo oán, mà ở một cuộc điểm danh an toàn lao động chưa bao giờ hoàn thành đêm 20/11/1999.
Bảng Xếp Hạng Không Công Bố
Lê Khánh Vy, 16 tuổi, lớp phó văn thể mỹ 11A1 trường THPT Vĩnh Khang, là kiểu học sinh ai cũng biết tên nhưng không ai gọi hỏi lúc nửa đêm. Một buổi dọn kho đạo cụ đầu năm, cô nhặt được một tấm thẻ mục cũ ghi tên chính mình kèm một dòng ký hiệu không ai giải thích nổi, và từ đó phát hiện trường có một bảng xếp hạng bí mật, tồn tại mười hai năm nay, không đo lượt thích hay lời mời tụ tập mà đo ai thật sự được thương khi không có mặt để chứng kiến. Nhưng năm nay một Người Giữ Bảng đã bắt đầu phá luật để cứu người mình thương, một kẻ ngoài cuộc đang bán dịch vụ "trông có vẻ được yêu quý thật" cho nửa khối 11, và Chủ Bảng sắp tốt nghiệp cần chọn người kế nhiệm, ngay lúc Vy còn chưa hiểu nổi vì sao những buổi tụ tập đông nhất đời mình lại là những buổi cô cô đơn nhất.
Lớp Học Đổi Chỗ Ngồi Mỗi Tuần
Đỗ Minh Thư, mười lăm tuổi, vào lớp 10A2 trường THPT Cẩm Giang với một thói quen kỳ lạ: góc vở nào của nó cũng có vài ô vuông nguệch ngoạc, không rõ lý do. Tuần thứ ba của năm học, Thư tới lớp sớm và thấy tờ sơ đồ chỗ ngồi dán trên cửa đã khác — không phải cô chủ nhiệm đổi, vì cô còn chưa tới trường. Nó đổi trong đêm, theo đúng cách cả lớp đã thật sự ngồi lại với nhau tuần vừa qua. Luật của tờ giấy chỉ có một điều đáng sợ: ai bị đẩy ra rìa hai tuần liên tiếp thì đang thật sự bị bỏ rơi ngoài đời, không phải trên giấy. Cái giá Thư chưa biết: hiện tượng này bắt đầu từ một lớp học đúng phòng này, hai mươi ba năm trước, nơi một học sinh tên Nhiên đã lặng lẽ rời đi mà không một ai kịp nhận ra hay tiễn biệt.
Quán Trọ Giữa Kỳ Thi
Trần Anh Duy, mười tám tuổi, học lớp 12A3 trường THPT Đông Tác, trốn một buổi học thêm vào đúng ngày nắng gắt đầu tháng Năm và rẽ nhầm vào một cái ngõ chưa từng để ý. Ở đó có một quán nước không biển hiệu, chỉ mở đúng khung mùa thi mỗi năm, do bà cụ tên Ngà — người giữ quán từ năm mười bảy tuổi — trông coi. Trong cùng quán có một mảng tường vôi bong tróc, và với những ai đang thật sự mang một kỳ thi trong đời, mảng tường đó hiện ra những dòng chữ không phải của mình: lời chưa nói của người khác, viết từ những mùa thi trước, chờ đúng người tới đọc. Duy tình cờ đọc được một dòng chữ mờ ký tắt hai chữ cái quen đến rợn người, và nhận ra đó là nét chữ của chính bố cậu, viết năm 1998, gửi cho một người bạn thân mà hai mươi tám năm nay ông chưa từng nhắc tên. Mùa hè năm ấy, khi Duy học cách đọc lời của người khác thì cũng là lúc bà Ngà, đã năm mươi tám tuổi và giữ quán bốn mươi mốt mùa, lặng lẽ cân nhắc liệu đây có phải mùa thi cuối cùng bà còn đủ sức mở cửa.
Hành Lang Sau Giờ Học
Ngô Thảo Vy, mười sáu tuổi, lớp 10A3, giữ một cuốn sổ bìa xanh rêu ghi lại tên mọi bạn học rời trường giữa chừng mà không một lời từ biệt. Trường Bình Phong có Dãy B, khu nhà cũ của trường Đông An đã sáp nhập, chính thức chỉ dùng làm kho. Nhưng sau 17 giờ mỗi ngày, hành lang tầng một đổi khác: đèn vàng đục dù bóng đèn đã tháo, và số cửa phòng luôn thừa ra đúng bằng số học sinh đang bị giữ lại, dừng ở khoảnh khắc cuối cùng họ còn là học sinh, không hề biết thời gian đã trôi. Trong đó có Lê Anh Thư, bạn thân biến mất năm 2022. Luật gọi là Điểm Danh Đúng: gọi đúng tên, nói thật lý do, ghi bổ sung đúng sổ đầu bài — nhưng mỗi lần làm đúng, người thực hiện bị trừ một phần hiện diện của chính mình. Đứng sau tất cả không phải quái vật, mà là một người bảo vệ giữ bí mật suốt 28 năm để còn được gặp con gái, và một phó hiệu trưởng vô tình biến một lỗ hổng hồ sơ thành con số đẹp trên giấy.

Số Đỏ 4.0
Nhại "Số Đỏ" của Vũ Trọng Phụng. Một anh gán nhãn dữ liệu thuê, ba trăm đồng một con mèo, bị đuổi việc lúc ba giờ chiều. Đêm ấy anh viết một bài thật lòng, và thuật toán chọn anh. Từ đó anh thành chuyên gia AI hàng đầu mà không cần biết gì thêm. Số đỏ thời nay không do trời cho nữa, nó do bảng xếp hạng cho, và bảng xếp hạng thì cũng không giải thích.
Trạm Chờ Không Có Trên Lịch
Ngải Vy, 20 tuổi, bảo lưu đại học vì không dám chọn giữa ngành kế toán gia đình đã vay nợ nuôi ăn học và niềm đam mê thiết kế chưa ai công nhận, làm ca đêm ở một cửa hàng tiện lợi tại ngã tư nơi — đúng 23:59 mỗi đêm, dù xe buýt thật đã ngừng chạy từ hơn hai tiếng trước — một trạm chờ cũ kỹ hiện ra, chở đúng một hành khách mỗi đêm: người đang đứng trước một quyết định lớn chưa dám chốt. Lên tới bến cuối, quyết định sẽ tự thành hiện thực, êm ái, dứt khoát — nhưng người đó sẽ vĩnh viễn mất đi ký ức về LÝ DO mình chọn. Khi một nhóm cựu hành khách tự xưng "Hội Chờ Xe" bắt đầu bán suất lên chuyến cho bất cứ ai trả đủ tiền, Vy phải đối diện với chính câu hỏi cô vẫn né suốt cả năm: liệu cô có đủ can đảm tự chọn, hay cũng sẽ để một thứ khác quyết định hộ mình.

Hộ Quốc Tông
Tổ chức bí mật 2.000 năm tuổi bảo vệ Việt Nam. Những nhân vật trong truyện cổ tích đều có thật — và bảo vật của họ đang được cất giữ để dùng vào ngày Ma Giới quay lại. Ngày đó là hôm nay.

Làm... Code
Nhại "Làm đĩ" của Vũ Trọng Phụng. Huyền, bốn mươi hai tuổi, làm nghề lập trình hai mươi hai năm, tự kể lại đời mình theo bốn chặng: cái máy tính đầu tiên dưới tấm vải điều, ngày ra đời đi làm, cái nợ nhà hai mươi lăm năm, và đêm mùng bảy tháng hai khi chị nhờ máy viết hộ lần đầu. Chị không xin ai tha thứ, vì chị không chắc mình có tội gì.

Từ Cuối Cùng
Ở làng Kẻ Sồi, thung Nác, tiếng nói không mô tả thế giới — nó neo thế giới. Khi cái miệng cuối cùng thôi nói một từ, vật nó gọi tên không chết, mà chưa từng có. Lê Thị Hoài, 25 tuổi, nghiên cứu sinh phương ngữ học, về thung ba tháng để ghi lại tiếng trong trước khi bốn mươi mốt người già cuối cùng mang nó theo. Nhưng trong sổ chữ có hai trăm mục không có lời giảng nghĩa, và Hoài là kiểu người tin rằng cái gì cũng định nghĩa được — đức tính đưa cô tới đây cũng chính là thứ khiến cô trở thành mối nguy lớn nhất của làng. Truyện tương tác, 3 nhánh kết.

Gươm và Lời Thề — Trần Quốc Tuấn
Trần Quốc Tuấn mang lời thề của cha từ tuổi hai mươi ba cho đến ngày mất tại Vạn Kiếp. Giữa mối hận gia tộc và trách nhiệm với đất nước, giữa ba lần quân Nguyên Mông kéo đến, ông phải tự hỏi: lời thề của cha — hay lương tâm của mình? Tiểu thuyết lịch sử bám sát ĐVSKTT, có hệ thống chú thích học thuật.